Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2018
KHÔNG PHẢI NHÂN TÀI
THÌ SAO TRỌNG DỤNG ĐƯỢC NHÂN TÀI !
THÌ SAO TRỌNG DỤNG ĐƯỢC NHÂN TÀI !
Đào Duy Từ có tài kinh bang tế thế, nhưng vì lý lịch gia đình thuộc loài “con hát” nên dưới chế độ Đàng Ngoài của Chúa Trịnh, ông đi thi cũng bị gạch tên, nói gì được trọng dụng. Bực quá, ông “vượt biên” vào Nam theo Chúa Nguyễn.
Chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên (1563-1635) không những trọng dụng ông mà còn tôn ông làm quân sư, tức là thầy mình. Họ Đào có công rất lớn phò trợ Chúa Nguyễn mở nước an dân, không có việc gì là không giỏi, là đệ nhất công thần khai quốc của nhà Nguyễn, sau này được vua Gia Long thờ trong Thái Miếu.
Cần biết, Chúa Sãi không chỉ biết trọng dụng nhân tài, bản thân ông cũng là một bậc hiền tài vượt trội hiếm thấy trong lịch sử dân tộc. Ngay cả nhà bác học Lê Quý Đôn, một đại thần của Chúa Trịnh ở “phía bên kia”, vẫn dành cho ông những lời nhận xét công tâm trong Phủ biên tạp lục : “Đoan quận công (Chúa Sãi) … chính sự khoan hòa, việc gì cũng thường làm ơn cho dân, phép tắc công bằng…; thuyền ngoại quốc đến buôn bán, việc giao dịch phân minh, ai cũng cố gắng, toàn cõi nhân dân an cư lạc nghiệp”.
Đọc sử Tàu ta thấy Lưu Bang tầm nhìn không ra ngoài ngàn dặm như Trương Lương, cầm quân không bằng Hàn Tín, nội trị thua xa Tiêu Hà, Trần Bình, nhưng đã làm nên đại nghiệp của nhà Hán vì dùng được những nhân tài đó. Bởi vậy mà sau khi đại công cáo thành, Trương Lương phải từ bỏ quan trường để giữ thân, Hàn Tín chủ quan nên bị sát hại, còn Tiêu Hà, Trần Bình phải vô cùng khôn khéo mới bảo toàn được tánh mạng. Nhưng Chúa Sãi không như vậy. Ông để lại nhiều di sản đồ sộ cho dân tộc, trong đó có 3 di sản bất diệt mà hễ ai là người Việt Nam đều không được phép quên : Đem Sài Gòn và đặt nền móng để đem Nam bộ về cho Tổ Quốc một cách hòa bình, xác lập và thực thi chủ quyền đối với Hoàng Sa-Trường Sa (cùng các quần đảo khác trên biển Đông) và đặt nền móng đầu tiên cho một nền kinh tế thị trường. Ông trọng dụng nhân tài nhưng không uy hiếp họ và có nhiều bằng chứng ông có tầm nhìn xa hơn các công thần phò trợ ông.
Tương truyền rằng, có một điều Đào Duy Từ không tán thành với Chúa Sãi mà vẫn canh cánh nhiều năm không tiện nói. Đó là việc Chúa Sãi cho tàu buôn nước ngoài tự do đi lại và tỏ ra vô cùng trọng thị các thương nhân (đến mức gả luôn con gái cho một nhà buôn Nhật Bản). Đến cuối đời, họ Đào đã đem tâm sự đó nói ra với Chúa. Chúa Sãi không trả lời ông mà đưa cho ông xem bảng cân đối ngân sách quốc gia. Nhìn thấy phần lớn ngân sách là từ các khoản thuế thu từ các tàu buôn đó, Đào Duy Từ ngửa mặt lên trời than : “Tầm nhìn của ta không bằng Chúa Sãi”. Và Đào Duy Từ là một nhân tài may mắn có được hạnh phúc.
Lịch sử có những bài học mà những người quản lý quốc gia nên chiêm nghiệm. Nhân tài là những người vượt ra ngoài các khuôn khổ phép tắc. Một xã hội bị câu thúc trong giáo điều, xã hội đó không có đất nuôi dưỡng nhân tài. Hầu hết các vị tiến sĩ được khắc bia trong Văn Miếu chẳng ai làm nên trò trống gì trong lịch sử, họ có phải là nhân tài hay không là điều rất khó nói, nhưng đó là một câu chuyện dài.
Những nhân tài như Đào Duy Từ không rơi vào bi kịch như Hàn Tín bên Tàu hay Nguyễn Trãi bên ta là do họ hạnh phúc được bầu bạn với những minh quân minh chúa có tầm nhìn xa hơn họ như Nguyễn Phúc Nguyên. Và trong thời đại ngày nay, hơn bao giờ hết, chỉ có những nhân tài mới trọng dụng được nhân tài. Viết đên đây xin hết ạ !
HOÀNG HẢI VÂN
Lưu Trọng Văn
Năm 2003 một nữ sv luật chính trị của đại học Carceton Canada vừa 19 tuổi thủ lĩnh của 8000 sv ủng hộ các tư tưởng trị quốc của ngài Paul Martin ,bộ trưởng Tài chính , khi tranh cử thủ tướng đã mở chiến dịch vận động cử tri bỏ phiếu cho ngài Martin.
Martin trúng cử thủ tướng, khi cô sv tốt nghiệp đại học đã mời cô làm trợ lý cho mình.
Trong một buổi tiếp đoàn chính phủ VN bên cạnh thủ tướng Martin có cô gái này. Nhìn hình dáng đặc sệt châu Á của cô, thủ tướng Phan Văn Khải đã bắt tay và hỏi, cô gốc nước nào, cô đáp: Việt Nam.
Một lần cô về VN gã chở xe máy đưa cô về thăm ngôi nhà ba mẹ cô ở gần chợ Tân Định trước khi vượt biên. Cô đã đứng lặng hồi lâu rồi lén gã lau nước mắt.
Gã hỏi, ước mơ của cháu là gì?
Làm chính trị.
Sau khi Martin không làm thủ tướng nữa, cô hoạt động nhiều lĩnh vực rồi lập gia đình và vừa sinh con. Khi đứa trẻ có dòng máu Việt ra đời thủ tướng đương nhiệm trẻ trung của Canada Justin Trudeau điện thoại cho cô mời cô làm trợ lý trong nhóm viết phát biểu cho mình.
Cô cười đáp: tôi vừa có em bé.
Cô cứ vừa ở nhà nuôi con và vừa làm việc cho tôi. Thủ tướng nói.
Thế đấy,nếu cô về VN thì cô làm sao lọt vào được các vòng quy hoạch của đảng để trổ tài chính trị của mình phục vụ quê hương?
Nếu bạn hỏi cô gái kia là ai, xin thưa: Lưu Trọng Xuân An.
Ông nội của An là anh ruột cha gã. Bố của An là Lưu Trọng Hồ dược sĩ đại uý biệt phái quân đội VNCH bị học tập cải tạo sau đó vượt biên.
NHỮNG "CHUYỆN LẠ" ĐÁNG HỌC TỪ NƯỚC NHẬT BẢN
1. Trung thực
Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.
Sự trung thực của người Nhật, in đậm nét ở những "mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản.
Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka... cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ/túi xách. Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào. Người Nhật tự hào khẳng định động từ "ăn cắp vặt" gần như đã biến mất trong từ điển.
Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 - 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.
2. “No noise” - không ồn
Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn 1 hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.
Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa khuyến mãi, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.
3. Nhân bản
Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn để phần 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.
4. Bình đẳng
Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng.
Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi.
Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, quan chức cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.
Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.
Ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già, vẫn hưởng đầy đủ lương hưu.
Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng.
^_^
^_^
Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2018
ĐI CHƠI THEO KẾ HOẠCH
Tặng cụ Hòa chủ tịch cao tuổi 14
Cả dẫy ngày đẹp trời nắng ấm
Bỗng hôm nay gió giật từng cơn
Mưa nhoe nhoét, giời còn mười độ
Mấy chục cụ già lại đến Lạng Sơn
Bỗng hôm nay gió giật từng cơn
Mưa nhoe nhoét, giời còn mười độ
Mấy chục cụ già lại đến Lạng Sơn
Phố núi Lạng Sơn, nào đâu có lạ
Thích thì đi, kế hoạch lên rồi
Mọi kế hoạch quốc gia đều thực thi như thế
Đất nước này hẳn sớm đổi ngôi
Thích thì đi, kế hoạch lên rồi
Mọi kế hoạch quốc gia đều thực thi như thế
Đất nước này hẳn sớm đổi ngôi
Hà Nội-Lạng Sơn 281218-TTT
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)





















