Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2023

 CHUYỆN LẠ (21)

Quỳ gối 21 tiếng đồng hồ để mong người yêu cũ quay lại
Một người đàn ông đã trở thành chủ đề được bàn tán trên mạng xã hội Trung Quốc trong tháng này, sau khi dành gần 21 tiếng đồng hồ quỳ bên ngoài nơi làm việc của bạn gái cũ tại thành phố Đạt Châu.
Một thanh niên tại tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc đã dành hơn 20 giờ đồng hồ quỳ gối trước nơi làm việc của bạn gái cũ nhằm khiến cô ấy cảm động và nối lại tình cảm với mình.
Người đàn ông si tình này đã trở thành chủ đề được bàn tán trên mạng xã hội Trung Quốc trong tháng này sau khi dành gần 21 tiếng đồng hồ quỳ bên ngoài nơi làm việc của bạn gái cũ tại thành phố Đạt Châu.
Anh đã rất nỗ lực để khiến người yêu cũ quay lại. Cụ thể, “cuộc hành xác” bắt đầu từ 1 giờ chiều 28 tháng Ba năm 2023 cho tới tận 10 giờ sáng hôm sau, mặc cho mưa rét, cái lạnh buốt giá và những cái nhìn tò mò của người đi đường.
Ban đầu, không có ai thực sự để ý đến anh, đang quỳ gối với một bó hồng trên tay. Nhưng sau vài giờ, mọi người bắt đầu chú ý và hỏi anh đang làm gì. Không lâu sau đó, đã có một đám đông đứng bu xung quanh anh.
“Anh không cần phải tiếp tục quỳ như vậy đâu. Bạn gái anh không muốn xuất hiện, còn anh thì chỉ đang tự làm mình mất mặt mà thôi”, một người đàn ông họ Li nói với kẻ thất tình, nhưng anh này vẫn không chịu nhúc nhích.
Đã có người gọi cảnh sát vào cuộc khi chàng trai thất tình không ngừng hành hạ bản thân dù được can ngăn. Nhưng tình hình cũng không khá hơn.
“Anh ta nói rằng mình và bạn gái vừa chia tay vài ngày trước. Anh muốn cô ấy tha thứ và hy vọng rằng cả hai có thể làm lại từ đầu,” một cảnh sát nói với các nhà báo.
“Việc tôi quỳ ở đây là phạm pháp à? Nếu không phải, làm ơn hãy để tôi yên,” kẻ thất tình nói khi những cảnh sát viên cố gắng đỡ mình dậy và giải tán đám đông xung quanh.
Tờ South China Morning Post đưa tin rằng người thanh niên đã bất đắc dĩ phải cầm bó hoa rời đi, có lẽ vì bản thân không thể chịu đựng cái lạnh thêm được nữa.
Hiện chưa rõ lý do khiến hai người chia tay, hay việc bạn gái cũ của anh chàng này có xuất hiện ở nơi làm trong suốt thời gian anh tự hành xác hay không. Nhưng dù câu chuyện có là gì thì hầu hết mọi người đều phản đối cách người thanh niên xử lý việc như vậy.
Được biết, ở Trung Quốc đã từng xảy ra những vụ việc quỳ gối xin lỗi tương tự như thế này. Hồi năm 2014, một chàng trai đã quỳ gối suốt 1 tháng trời tại thành phố Đông Doanh, Sơn Đông, Trung Quốc để xin bạn gái tha thứ.
Trong vụ việc này, chàng trai quỳ trước tòa nhà nơi bạn gái của anh ta ở và hành động cũng gây xôn xao dư luận một thời gian. Một số cư dân mạng cho rằng hành động quỳ gối của anh làm bẽ mặt cánh đàn ông.
"Đầu gối của người đàn ông quý hơn vàng, tại sao lại phải hạ mình trước một người con gái không có lòng vị tha như thế? Kể cả khi đã quay lại, chàng trai này sẽ không bao giờ có hạnh phúc vì bạn gái của anh ta quá xem thường anh ta", một người bình luận.
"Đứng dậy đi, cô nàng đó quá vô lương tâm, cô ta sẽ mất đi một người yêu thương mình còn bạn chỉ mất đi một người không yêu thương bạn," người khác viết./.
1523-st
Có thể là hình ảnh về 6 người
Thích
Bình luận
Chia sẻ

 KỶ LỤC THẾ GIỚI (248)

Thanh niên Ấn Độ lập kỷ lục thế giới về xoay rubik dưới nước
Một thanh niên Ấn Độ đã ghi tên mình vào sách kỷ lục Guinness với khả năng giải 6 khối rubik ở dưới nước chỉ trong thời gian 2 phút 17 giây.
10/09/2020 15:13 GMT+7
Một thanh niên Ấn Độ đã ghi tên mình vào sách kỷ lục Guinness với khả năng giải 6 khối rubik ở dưới nước chỉ trong thời gian 2 phút 17 giây./.
1523-st

 DI SẢN THẾ GIỚI (755)

Banská Štiavnica
Banská Štiavnica (tiếng Đức: Schemnitz, tiếng Hungary: Selmecbánya - thường được gọi Selmec; tiếng Thổ Nhĩ Kỳ: Şelmec Ban'a) là một thị trấn ở trung tâm Slovakia, ở giữa của một miệng núi lửa khổng lồ từ thời cổ đại. Miệng núi lửa được biết đến như là dãy núi Štiavnica. Banská Štiavnica có dân số hơn 10.000 người. Nó là một thị trấn trung cổ được bảo tồn nguyên vẹn. Bởi giá trị lịch sử của nó, thị trấn và các đài kỉ niệm lân cận của nó đã được UNESCO công nhận là một di sản thế giới vào ngày 11 tháng 12 năm 1993.
Lịch sử
Lịch sử của Banská Štiavnica liên quan chặt chẽ đến việc khai thác các nguồn tài nguyên phong phú tại khu vực, và cụ thể là bạc. Theo bằng chứng từ các cuộc khai quật, các địa điểm đã được biết đến trong giai đoạn thời đại đồ đá mới.
Việc khai thác lần đầu tiên được thực hiện bởi người Celt trong thế kỷ thứ 3 TCN. Có lẽ họ đã bị chiếm đóng bởi bộ tộc Celtic Cotini. Đế quốc La Mã đề cập đến hoạt động khai thác mỏ của Cotini, những người đã sống tới ngày nay ở trung tâm Slovakia cho đến khi họ bị trục xuất trong cuộc chiến tranh Marcomannic. Thế kỷ thứ 10 và 11, dân số ở đây tăng lên đáng kể. Nơi đây đã được gọi là "terra banensium" (đất của các thợ mỏ). Banská Štiavnica đã trở thành một thị trấn hoàng gia vào năm 1238, là một trong những thị trấn đầu tiên ở Vương quốc Hungary.
Thời kỳ đỉnh cao của thị trấn là vào cuối thời Trung Cổ, với sự có mặt của các nhà máy sản xuất vàng và bạc. Trong cuộc chiến tranh Ottoman ở châu Âu, người Turk đã nỗ lực để chinh phục thị trấn giàu có tài nguyên này. Vì vậy, để bảo vệ, thị trấn đã tiến hành xây dựng các công sự bao gồm cả hai lâu đài xây dựng vào thế kỷ 16.
Năm 1627, thuốc súng đã được sử dụng lần đầu tiên trên thế giới trong các mỏ khai thác ở đây. Để thoát nước từ các mỏ ngập nước, một hệ thống phức tạp của hồ chứa nước nhân tạo và các kênh, được thiết kế và xây dựng bởi các nhà khoa học địa phương bao gồm Hell Karol Jozef, Hell Maximilian, và Samuel Mikovíny trong thế kỷ 18.
Năm 1782, Banská Štiavnica là thị trấn lớn thứ ba tại Vương quốc Hungary (với 23.192 người và vùng ngoại ô 40.000 người), sau Pozsony (Bratislava ngày nay) và Debrecen. Nhưng sự phát triển của thị trấn quá phụ thuộc vào các hoạt động khai thác mỏ đã dần suy giảm kể từ nửa cuối của thế kỷ 19. Ngày nay, Banská Štiavnica là một trung tâm quan trọng về giải trí và du lịch, được hưởng lợi từ di sản lịch sử phong phú và lâu đời.
Trong Chiến tranh thế giới thứ hai, Banská Štiavnica đã bị quân đội Liên Xô thuộc Tập đoàn quân 53 chiếm đóng vào ngày 7 tháng 3 năm 1945.
Danh thắng
Trung tâm của thị trấn là Quảng trường Chúa Ba Ngôi chi phối bởi cột Đức Mẹ và Chúa Ba Ngôi hoành tráng. Quảng trường được sử dụng cho các sự kiện văn hóa thường xuyên và còn có một bảo tàng khoáng vật học. Hai lâu đài cũ và mới đã được chuyển thành viện bảo tàng.
Bảo tàng khai thác ngoài trời cung cấp một chuyến du ngoạn dưới lòng đất dài 1,5 kilômét (0,93 mi) trong các mỏ có từ thế kỷ 17. Du khách sẽ nhận được mũ bảo hiểm, áo choàng và đèn để sử dụng trong suốt chuyến tham quan. Một mỏ cổ khác mở cửa cho công chúng có tên là Glanzenberg thậm chí còn lâu đời hơn. Khu mỏ này nằm ngay dưới trung tâm thị trấn, đã thu hút rất nhiều du khách nổi tiếng như là Joseph II hay Albert II.
Thị trấn được bao quanh bởi các hồ chứa nước nhân tạo cổ đại được dùng cho khai thác được gọi là Tajchy. Có tổng cộng 60 hồ chứa nhân tạo được xây dựng từ thế kỷ 15 đến 18 để cung cấp năng lượng cho ngành khai thác đang bùng nổ. Chúng được kết nối với nhau bằng một mạng lưới kênh dài hơn 100 kilômét (62 mi). Những di tích lịch sử đặc biệt này hiện được sử dụng chủ yếu cho giải trí.
Đồi nhà thờ Kalvária Banská Štiavnica là một khu phức hợp gồm các nhà thờ và nhà nguyện mang kiến trúc Baroque nằm gần thị trấn được các tu sĩ dòng Tên xây dựng vào thế kỷ 18. Tại đây có tượng đài Chỗ Chúa Giêsu bị đóng đinh vào thập tự giá mang kiến trúc Baroque quan trong nhất ở Slovakia và vương quốc Hungary cũ, thậm chí là ở cả châu Âu.
Quan hệ quốc tế
Banská Štiavnica kết nghĩa với các đô thị:
Thụy Sĩ Hünenberg, Thụy Sĩ
Czech Republic Moravská Třebová, Cộng hòa Séc
Ba Lan Olsztynek, Ba Lan
Slovenia Ptuj, Slovenia
Hungary Sopron, Hungary
Hungary Tatabánya, Hungary
Nhân vật đáng chú ý
Ulrika Babiaková, nhà thiên văn học
Jozef Karol Hell, nhà phát minh và kỹ sư khai thác mỏ người Hungary
Maximilian Hell, nhà thiên văn học người Hungary
Dezo Hoffmann, nhiếp ảnh gia
Anton Hykisch, nhà văn, nhà ngoại giao và chính trị gia
Nikolaus Joseph von Jacquin, nhà khoa học người Áo
Andrej Kmeť, nhà khoa học
Domokos Kosáry, sử gia Hungary
Ľudovít Lačný, nhà biên soạn bài toán cờ vua
Master MS, họa sĩ Hungary
Samuel Mikovíny, nhà toán học, kỹ sư và người vẽ bản đồ
Alexander Pituk, nhà biên soạn bài toán cờ vua người Hungary
Emília Vášáryová, nữ diễn viên
Magda Vášáryová, nữ diễn viên và nhà ngoại giao
Andrej Sládkovič, linh mục truyền giáo Luther, nhà thơ, nhà phê bình, nhà báo và dịch giả
1523-st
Có thể là hình ảnh về tượng đài
Thích
Bình luận
Chia sẻ

Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2023

 Giải Nobel (217)

(1/ MỸ 60; 2/ ĐỨC 49, 3/ ANH 34; 4/ PHÁP 26; 5/ Hà Lan 10; 6/ Thụy Sĩ 13; 7/ Thụy Điển 15; 8/ Đan Mạch 9; 9/ Na Uy 5; 10/ Scotland 3; 11/ Nga 2; 12/ Tây Ban Nha 3, 13/ Hung Ga Ry 5. 14/ Ba Lan 5, 15/ Áo 10, 16/ Ý 6; 17/ NewZealand 1; 18/ Ucraine 1; 19/ Bỉ 6; 20/ Phòng hòa bình quốc tế 1; 21/ Ấn Độ 2; 22/ Úc 2; 23/ Ủy ban chữ thập đỏ quốc tế 2; 24/ Canada 1; 25/ Ireland 2; 26/ Argentina 2; 27/ Cơ quan quốc tế về người tị nạn Nansen 1;28/ Phần Lan 2; 29/ Chi lê 1; 30/ Nhật Bản 1; 31/ Nam Phi 1; 32/ Cao ủy LHQ về người tị nạn 1; 33/ Iceland 1;
Walter Houser Brattain
Walter Houser Brattain (10.2.1902– 13.10.1987) là nhà vật lý học người Mỹ làm việc ở Bell Labs, đã cùng với John Bardeen và William Shockley phát minh ra transistor. Họ đã cùng đoạt chung Giải Nobel Vật lý năm 1956 cho công trình phát minh này. Brattain đã hiến dâng phần lớn cuộc đời mình cho việc nghiên cứu surface states.
Cuộc đời
Brattain sinh tại Hạ Môn, Trung Quốc ngày 10.2.1902, là con của Ross R. Brattain và Ottilie Houser. Thời niên thiếu, ông sống ở Springfield, Oregon và lớn lên trong một trại chăn nuôi bò của gia đình ở Tonasket, Washington tại Hoa Kỳ. Ông đậu bằng cử nhân vật lý và Toán học ở Whitman College tại Walla Walla, Washington năm 1924 và bằng thạc sĩ ở Đại học Oregon năm 1926. Sau đó ông di chuyển về miền Đông, học ở Đại học Minnesota và đậu bằng tiến sĩ vật lý năm 1929 dưới sự hướng dẫn của John T. Tate Sr., với bản luận án về tác động điện tử trong hơi thủy ngân. Năm 1928 và 1929 ông làm việc ở National Institute of Standards and Technology (Viện quốc gia Tiêu chuẩn và Công nghệ) tại Washington, D.C., và từ năm 1929 ông làm việc ở Bell Labs.
Sự nghiệp
Những việc làm ban đầu của Brattain tại Bell Labs trong các năm trước Chiến tranh thế giới thứ hai là trong lãnh vực vật lý bề mặt của wolfram và sau đó là về các bề mặt oxide đồng và silic của chất bán dẫn. Trong Chiến tranh thế giới thứ hai Brattain dành thời gian của mình để phát triển các phương pháp dò tìm tàu ngầm tại Đại học Columbia theo một hợp đồng với Hội đồng Nghiên cứu Quốc phòng Hoa Kỳ.
Sau chiến tranh, Brattain trở lại Bell Labs gia nhập phân ban chất bán dẫn do William Shockley làm giám đốc, thuộc Ban Chất rắn mới được thành lập của Các phòng thí nghiệm này. Đầu năm 1946 Shockley bắt đầu một cuộc điều tra tổng quát các chất bán dẫn được dự kiến để sản xuất trên thực tế một bộ khuếch đại bằng chất rắn.
Các tinh thể của các chất bán dẫn thuần khiết (như silic hoặc germani) là các chất dẫn rất kém ở nhiệt độ môi trường xung quanh bởi vì năng lượng mà một điện tử phải có để chiếm một mức năng lượng dẫn là lớn hơn đáng kể so với năng lượng nhiệt có sẵn cho một điện tử trong tinh thể như vậy. Việc đốt nóng một chất bán dẫn có thể kích thích các điện tử vào trạng thái dẫn, nhưng thực tế là để tăng tính dẫn thì tốt hơn là nên thêm các tạp chất vào tinh thể.
Một tinh thể có thể được pha tạp với một lượng nhỏ của một yếu tố có nhiều điện tử hơn so với chất bán dẫn, và các điện tử dư thừa đó sẽ được giải phóng để di chuyển qua tinh thể, một tinh thể như vậy là một chất bán dẫn loại n-.
Người ta cũng có thể thêm vào tinh thể một lượng nhỏ của một yếu tố có ít điện tử hơn so với chất bán dẫn, và các chỗ trống hoặc lỗ của điện tử được đưa vào như vậy sẽ được tự do để di chuyển qua tinh thể như các điện tử có điện tích dương, một tinh thể pha tạp như vậy là một-chất bán dẫn loại p-.
Ổ bề mặt của chất bán dẫn, mức độ của vùng dẫn có thể được thay đổi, sẽ làm tăng hoặc giảm độ dẫn điện của tinh thể. Các chỗ nối giữa các kim loại và chất bán dẫn loại n- hoặc loại p-, hoặc giữa hai loại chất bán dẫn (loại n- và loại p-), có các tính chất dẫn truyền không đối xứng, và các chỗ nối chất bán dẫn do đó có thể được sử dụng để chỉnh lưu các dòng điện. Trong một bộ chỉnh lưu, một thế hiệu dịch điện áp tạo ra một lưu lượng dòng điện theo hướng trở kháng thấp là một thế hiệu dịch về phía trước, trong khi một thế hiệu dịch theo hướng ngược lại là một thế hiệu dịch đảo ngược.
Các bộ chỉnh lưu bán dẫn là các thiết bị quen thuộc vào cuối cuộc Chiến tranh thế giới thứ hai, và Shockley hy vọng sẽ sản xuất một thiết bị mới sẽ có một điện trở biến thiên và do đó có thể được sử dụng như một bộ khuếch đại. Ông đã đề xuất một thiết kế trong đó một điện trường được đưa vào qua chiều dày của một tấm mỏng bán dẫn. Tính dẫn điện của chất bán dẫn đã thay đổi chỉ bởi một phần nhỏ của lượng dự kiến khi điện trường đã được đặt vào, điều mà John Bardeen (một thành viên khác trong phân ban của Shockley) đã cho là do sự hiện diện của các trạng thái năng lượng của các điện tử trên bề mặt của chất bán dẫn
Giải thưởng & Vinh dự
Tiến sĩ danh dự (khoa học) của Đại học Portland năm 1952
Tiến sĩ danh dự (khoa học) của Whitman College và Union College năm 1955
Tiến sĩ danh dự (khoa học) của Đại học Minnesota năm 1957
Huy chương Stuart Ballantine của Viện Franklin năm 1952
Huy chương John Scott năm 1955
Giải Nobel Vật lý năm 1956
Ngoài ra, ông cũng là:
Viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học quốc gia Hoa Kỳ
Hội viên Viện Franklin
Hội viên Hội Vật lý Hoa Kỳ
Viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Hoa Kỳ
Hội viên Hiệp hội Thăng tiến Khoa học Hoa Kỳ.
Ủy viên Ủy ban chất bán dẫn của Liên đoàn Vật lý Thuần túy và Ứng dụng quốc tế
Ủy viên Ban tư vấn Nghiên cứu Hải quân (Hoa Kỳ)
Đời tư
Năm 1935 ông kết hôn với Dr. Keren (Gilmore) Brattain; họ có một người con trai: William Gilmore Brattain. Năm 1958 ông kết hôn với Mrs. Emma Jane (Kirsch) Miller. Brattain cư ngụ ở Summit, New Jersey. Trong thập niên 1970, ông di chuyển về Seattle, Washington, nơi ông sống cho tới khi qua đời.
30423-st
Có thể là hình ảnh về 1 người
Thích
Bình luận
Chia sẻ

Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2023

 CHUYỆN LẠ (20)

Vượt rào cản, cặp đôi khuyết tật ở Nhật Bản kết hôn ở tuổi 62
Ông Shunsuke Watarai và vợ là bà Kikuyo là một cặp đôi thiểu năng trí tuệ, hiện sống cùng nhau ở thành phố Nagoya, miền Trung Nhật Bản. Họ gặp nhau khi mới ngoài 30 tuổi qua một người quen.
Sau khoảng 3 thập niên bên nhau, một cặp đôi thiểu năng trí tuệ người Nhật Bản đã quyết định kết hôn ở tuổi 62.
Câu chuyện của họ được nhắc đến như một minh chứng cho tình yêu đích thực vượt qua sự phản đối của gia đình và định kiến của xã hội về vấn đề hôn nhân ở người khuyết tật.
Ông Shunsuke Watarai và vợ là bà Kikuyo hiện sống cùng nhau ở thành phố Nagoya, miền Trung Nhật Bản. Họ gặp nhau khi mới ngoài 30 tuổi qua một người quen.
Ông cho biết hai người cảm mến nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng tình yêu của họ bị cản trở vì định kiến từ gia đình và xã hội cho rằng người khuyết tật không nên tìm hạnh phúc lứa đôi.
Ông Watarai và bà Kikuyo sau đó cùng tham gia một nhóm thanh niên thiểu năng trí tuệ liên kết với Hiệp hội Hỗ trợ cha mẹ có con thiểu năng trí tuệ. Họ thường tổ chức các chuyến đi dã ngoại và học nhóm cùng nhau. Theo ông, thông qua các hoạt động hội nhóm, họ học hỏi được nhiều điều mới, từ đó giúp họ vượt qua mặc cảm bản thân và tự tin hơn trên hành trình đi tìm hạnh phúc.
Nhiều năm trôi qua, khi cha mẹ đã tuổi cao sức yếu và bản thân họ cũng cần được chăm sóc nhiều hơn, ở tuổi ngũ tuần, hai người bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc việc về chung một nhà để hỗ trợ, đỡ đần nhau. Vào thời điểm đó, bà Kikuyo sống ở một cơ sở chăm sóc người khuyết tật, còn ông Watarai nhận được sự hỗ trợ của một cơ quan phúc lợi xã hội.
Khi ông Watarai và bà Kikuyo thông báo ý định kết hôn, gia đình hai bên và các nhân viên phúc lợi đều phản đối do cho rằng hai người khuyết tật không thể chung sống. Tuy nhiên, khi chứng mất trí nhớ của mẹ bà Kikuyo trở nên tồi tệ hơn, ông Watarai bắt đầu hỗ trợ bà chăm sóc mẹ.
Tình yêu và sự chăm sóc của hai người dành cho nhau dần dần đã thay đổi suy nghĩ và định kiến của những người xung quanh. Mong muốn ở bên nhau của họ được nhiều người ủng hộ.
Hai người kết hôn vào ngày 22/11/2022 - ngày sinh nhật lần thứ 62 của ông Watarai và cũng là ngày đẹp để kết hôn theo quan niệm của người Nhật Bản. Tháng 2 năm nay, họ chính thức thông báo về hôn sự tại một lễ kỷ niệm có sự chứng kiến của hơn 30 người và nhận được nhiều lời chúc phúc.
Ông Naoko Nagata, 68 tuổi, cựu thành viên hội đồng quản trị của Hiệp hội Hỗ trợ cha mẹ có con thiểu năng trí tuệ, người hỗ trợ tư vấn pháp lý cho ông Watarai và bà Kikuyo trong hơn một thập niên, chia sẻ: "Tôi nghĩ rằng sự kiên trì của hai người, cùng quyết tâm của họ đã lay động những người xung quanh, và cuối cùng đã thay đổi suy nghĩ của gia đình và những người hỗ trợ họ."
Hai vợ chồng hiện sống trong một căn hộ chung cư ở thành phố Nagoya cùng với mẹ của bà Kikuyo. Mỗi tuần một lần có 1 nhân viên từ cơ quan phúc lợi cho người khuyết tật đến hỗ trợ họ.
Ông Watarai làm lao công tại cơ quan cấp nước của thành phố, còn bà Kikuyo làm công nhân nhà máy. Tiền lương và tiền trợ cấp xã hội hằng tháng giúp họ trang trải cuộc sống.
Kết quả một cuộc khảo sát của hãng tin Kyodo thực hiện vào đầu năm nay cho thấy gần 70% số cha mẹ có con khuyết tật mong muốn có một hệ thống hỗ trợ vấn đề hôn nhân và sinh nở cho con cái họ./.
29423-st
Có thể là hình ảnh về 2 người
Thích
Bình luận
Chia sẻ