Thứ Năm, 30 tháng 4, 2020

Nhà thờ đá Sapa (17)
Nhà thờ đá Sapa được xây dựng vào năm 1935 (đầu thế kỉ 20), công trình này được chính những kiến trúc sư người Pháp, thiết kế và dựng lên. Đây là công trình được coi là dấu ấn duy nhất còn vẹn toàn của người Pháp ở trên mảnh đất Sapa.
Bên cạnh đó, do là một công trình được kiến thiết từ rất sớm, cùng với mảnh đất và con người nơi đây, Nhà thờ Sa Pa cũng trải quan nhiều biến cố của lịch sử và được trùng tu rất nhiều lấn thế nhưng nhà thờ vẫn còn giữ được nguyên vẹn nhứ trước đây.
Nhà Thờ Đá tọa lạc vị trí đắc địa với phía sau là núi Hàm Rồng trên một diện tích 6000m vuông. Trong đó có khu nhà thờ gồm 7 gian, mỗi gian rộng 500m vuông, tháp chuông cao 20m, bên trong là quả chuông cao 1,5m, nặng nửa tấn. Toàn bộ nhà thờ được xây bằng đá đẽo, liên kết các khối đá là hỗn hợp của cát, vôi và mật mía. Điểm hấp dẫn nhất của nhà thờ này là lối kiến trúc nhà thờ được thiết kế theo kiểu Gotic La Mã cổ, thể hiện rõ nét nhất là ở mái nhà, tháp chuông, vòm cuốn,…đều hình chóp tạo cho công trình sự bay bổng, thanh thoát.
Phía trước nhà thờ là khoảng sân rộng, hàng ngày người dân tộc thường tập trung ở đây mua bán. Bên trong nhà thờ là giáo đường có 32 ô cửa kính mầu, vẽ hình các mầu nhiệm mân côi, các Thánh và chặng đường Thánh Giá.
Từ xưa đến nay nhà thờ đá Sapa là địa điểm hoạt động văn hóa truyền thống của bà con dân tộc nơi đây. Nếu đến đây vào thứ 7 hàng tuần bạn có thể được chứng kiến tận mắt nét sinh hoạt văn hoá độc đáo của các dân tộc thiểu số mà du khách quen gọi với cái tên “chợ tình”. Cùng với đó là hoạt động cầu nguyện diễn ra vào các ngày cuối tuần với những bài hát thánh ca bằng tiếng H’mông của các em thiếu nhi.
Hơn nữa bạn có thể đi thăm quan những tòa biệt thự rêu phong và cổ kính với vẻ đẹp riêng của nó, tạo thành một khung cảnh “nền cũ lâu đài bóng tịch dương” rất đặc trưng. Nhất là khi những bóng dáng xa xưa đó thấp thoáng ẩn hiện trong màn sương mờ ảo không khỏi khiến lòng người bâng khuâng. Ai đã đến nơi đây một lần chắc hẳn không thể quên được màn sương mù dầy đặc và nhà thờ đá thoắt ẩn thoắt hiện trong sương. Chụp một bức ảnh kỉ niệm với Nhà thờ đá SaPa chắc chắn là mong muốn của bất cứ du khách nào khi đặt chân đến vùng đất xinh đẹp này.
1520-st
Khát khao cháy bỏng muốn thống trị thế giới thì khựa hơn đức.
Xảo quyệt và thâm độc khựa hơn đứt đức.
Tàn bạo dã man, coi mạng người không bằng cỏ rác, khựa cũng hơn đức.
NBD
Chuyện thường ngày ở xứ Thiên đường- Ngáo danh
Dần dần các đồng chí rẫy chết cũng nhận ra bộ mặt đểu giả của khựa (NBD)
PHUNUONLINE.COM.VN
Thái độ bắt nạt của Bắc Kinh đã hủy hoại mối quan hệ của Trung Quốc đối với Vương quốc Thụy Điển

Thứ Tư, 29 tháng 4, 2020

Thị xã Sa Pa
Hành chính
Vùng Tây Bắc Bộ
Tỉnh Lào Cai
Trụ sở UBND 91 Phố Xuân Viên, phường Sa Pa
Phân chia hành chính 6 phường, 10 xã
Thành lập 2019
Loại đô thị Loại IV
Năm công nhận 2012
Địa lý
Tọa độ: 22°20′8″B 103°50′31″Đ
Diện tích 681,37 km²
Dân số (2018)
Tổng cộng 81.857 người
Mật độ 120 người/km²
Dân tộc H'Mông 51,65%
Dao 23,04%
Kinh 17,91%
Tày 4,74%
Giáy 1,36%
Phù Lá 1,06%
Hoa và các dân tộc khác 0,23%
Mã hành chính 088
Số điện thoại (84.214).3871202
Số fax (84.214).3871662
Website Thị xã Sa Pa
Sa Pa là một thị xã thuộc tỉnh Lào Cai, Việt Nam.
Tên gọi
Tên gọi của thị xã xuất phát từ tên thị trấn Sa Pa cũ. Thị trấn này ra đời vào cỡ 1905, khi người Pháp phát hiện đây là địa điểm lý tưởng để xây dựng khu nghỉ mát và đã thực hiện. Tên "Sa Pả" là tên vốn có theo tiếng H'Mông ở vùng này, có nghĩa là "bãi cát", người Pháp viết tên khu là "Chapa", vì âm "S" phát âm cứng gần như "Ch" trong tiếng Pháp và "S" trong tiếng Việt chuẩn. Dấu tích còn lại của tên vùng là phường Sa Pả ngày nay. Cùng với các tên đó là loạt tên xã theo tiếng H'Mông như Lao Chải, San Sả Hồ, Sử Pán, Suối Thầu, Tả Giàng Phình,...
Có nhà nghiên cứu về Sa Pa nghĩ rằng, tên gọi Sa Pa bắt nguồn từ chữ Chapa, tên gọi tắt của đại úy nam tước thủy quân lục chiến Đờ-Cha-pa. Ông này, sau khi tiến công theo sông Đà lên Điện Biên, Lai Châu, Phong Thổ tiêu diệt tàn quân Thái – Mèo và quân cờ đen Lưu Vĩnh Phúc đã chiếm được những ngôi làng của người Mông - Sa Pa ngày nay. Để thưởng công cho đại úy, Bộ chỉ huy đã đặt tên cho làng Mông đó là Chapa và in ấn trên bản đồ. Người Việt đọc chệch Chapa thành Sa Pa .
Dẫu vậy ý kiến này thiếu cơ sở, và không có tư liệu nào khác để kiểm chứng. Người Pháp khá thận trọng khi đặt địa danh ở vùng núi hoặc vùng thưa dân. Điều này là do trước đây một thế kỷ thì các buôn bản cách nhau hàng ngày đường, sẽ rất rắc rối nếu cần tìm người địa phương khuân đồ đến địa danh mà họ không biết. Vì thế những tên vùng ở miền núi như Dalat (Đà Lạt, có gốc là Đạ Lát hay Đạ Lạch) thì người Pháp chỉ chuyển sang đọc kiểu Pháp các tên bản địa của dân tộc đang hỗ trợ họ ở vùng đó. Tại vùng xuôi đông người Pháp, hoạt động nhộn nhịp và tầng lớp thị dân dễ chấp nhận tiếng Pháp thì người Pháp mới đặt tên Pháp, như "cảng Courbet" (Bãi Cháy, Hồng Gai), hay "Cap Saint Jacque" (Mũi Ô Cấp, Vũng Tàu). Mặt khác nếu tra tên họ người Pháp và người Âu gần nước Pháp, sẽ chẳng thấy tên "Đờ-Cha-pa" ở đâu cả.
Địa lý
Vị trí địa lý
Thị xã Sa Pa nằm ở phía tây tỉnh Lào Cai, có vị trí địa lý:
Phía đông giáp huyện Bảo Thắng và thành phố Lào Cai
Phía tây giáp các huyện Tam Đường, Tân Uyên, tỉnh Lai Châu
Phía nam giáp huyện Văn Bàn
Phía bắc giáp huyện Bát Xát.
Địa hình - Khí hậu
Nằm ở phía Tây Bắc của Việt Nam, thị xã Sa Pa có độ cao trung bình khoảng 1.500 m – 1.800 m so với mực nước biển, cách thành phố Lào Cai 33 km và 317 km tính từ Hà Nội. Ngoài con đường chính từ thành phố Lào Cai, để tới Sa Pa còn một tuyến giao thông khác, quốc lộ 4D nối từ xã Bình Lư, Tam Đường, Lai Châu
Sa Pa nằm trên một mặt bằng ở độ cao 1500 đến 1650 mét ở sườn núi Lô Suây Tông. Đỉnh của núi này có thể nhìn thấy ở phía đông nam của Sa Pa, có độ cao 2228 mét. Từ trung tâm thị xã nhìn xuống có Thung lũng Ngòi Dum ở phía đông và Thung lũng Mường Hoa ở phía tây nam.
Tại ngã ba ranh giới phía tây của thị xã Sa Pa với các huyện Tam Đường và Tân Uyên, trên địa bàn xã Hoàng Liên là ngọn núi Phan Xi Păng, nóc nhà của Đông Dương, cao 3143 m.
Khí hậu trên toàn thị xã Sa Pa mang sắc thái của xứ ôn đới, với nhiệt độ trung bình 15-18 °C. Diện tích tự nhiên của thị xã là 678,6 km². Dân số thị xã Sa Pa hiện khoảng 61.498 người, bao gồm các dân tộc: H'Mông, Dao, Tày, Giáy, Phù Lá, Kinh, Hoa.
Tuy nằm ở miền Bắc Việt Nam, lẽ ra phải mang khí hậu nhiệt đới ẩm gió mùa, nhưng do nằm ở địa hình cao và gần chí tuyến nên Sa Pa có khí hậu cận nhiệt đới ẩm, ôn đới, không khí mát mẻ quanh năm. Vào mùa hè, thời tiết ở thị xã một ngày như là có đủ bốn mùa: buổi sáng là tiết trời mùa xuân, buổi trưa tiết trời như vào hạ, có nắng, không khí dịu mát, buổi chiều mây và sương rơi xuống tạo cảm giác lành lạnh như trời thu và ban đêm là cái rét của mùa đông. Nhiệt độ không khí trung bình năm của Sa Pa là 15 °C. Mùa hè, thị xã không phải chịu cái nắng gay gắt như vùng đồng bằng ven biển, khoảng 13 °C – 15 °C vào ban đêm và 20 °C – 25 °C vào ban ngày. Mùa đông thường có mây mù bao phủ và lạnh, nhiệt độ có lúc xuống dưới 0 °C và có tuyết rơi. Lượng mưa trung bình hàng năm ở đây khoảng từ 1.800 đến 2.200 mm, tập trung nhiều nhất vào khoảng thời gian từ thang 5 tới tháng 8.
Sa Pa là một trong những địa điểm có tuyết rơi tại Việt Nam. Trong khoảng thời gian từ 1957 tới 2013, 21 lần tuyết rơi tại Sa Pa. Lần tuyết rơi mạnh nhất vào ngày 13 tháng 2 năm 1968, liên tục từ 3 giờ sáng đến 14 giờ cùng ngày, dày tới 20 cm.
Dữ liệu khí hậu của Sa Pa
Tháng 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 Năm
Cao kỉ lục °C (°F) 23.0 29.2 28.1 29.8 28.8 29.4 28.5 29.6 27.2 27.2 26.7 24.0 29,8
Trung bình cao °C (°F) 12.5 14.1 18.1 21.2 22.4 22.8 23.0 23.1 21.6 19.0 15.9 13.4 18,9
Trung bình ngày, °C (°F) 8.7 10.3 13.9 17.0 18.9 19.7 19.9 19.6 18.1 15.7 12.4 9.5 15,3
Trung bình thấp, °C (°F) 6.2 7.5 10.7 13.8 16.3 17.6 17.7 17.4 15.9 13.5 10.1 6.9 12,8
Thấp kỉ lục, °C (°F) −2 −1.3 −3.5 3.0 8.2 10.8 7.0 10.4 8.7 5.6 1.0 −3.2 −3,5
Giáng thủy mm (inch) 63
(2.48) 81
(3.19) 106
(4.17) 213
(8.39) 346
(13.62) 410
(16.14) 465
(18.31) 449
(17.68) 313
(12.32) 215
(8.46) 112
(4.41) 64
(2.52) 2.836
(111,65)
% độ ẩm 87.9 85.6 81.9 82.4 85.0 87.3 88.0 88.5 89.9 90.6 89.6 87.3 87,0
Số ngày giáng thủy TB 15.4 16.2 15.5 18.0 22.5 24.3 25.7 23.5 20.0 18.3 13.8 12.5 225,9
Số giờ nắng trung bình hàng tháng 117 111 155 168 147 95 106 117 102 97 107 131 1.453
Nguồn: Vietnam Institute for Building Science and Technology[7]
Dân cư
Đây là nơi sinh sống của dân cư 6 dân tộc Kinh, H'Mông, Dao đỏ, Tày, Giáy, Xá Phó. Mặc dù phần lớn cư dân Sa Pa là những người dân tộc thiểu số, nhưng khu vực trung tâm thị xã lại tập trung chủ yếu những người Kinh sinh sống bằng nông nghiệp và dịch vụ du lịch.
Các dân tộc ở Sa Pa đều có những lễ hội văn hóa mang nét đặc trưng:
Hội roóng pọc của người Giáy vào tháng giêng âm lịch.
Hội sải sán (đạp núi) của người H'Mông.
Lễ tết nhảy của người Dao diễn ra vào tháng tết hàng năm.
Những ngày phiên chợ ở Sa Pa nhộn nhịp vào tối thứ bảy kéo dài đến chủ nhật hàng tuần. Chợ Sa Pa có sức hấp dẫn đặc biệt đối với du khách từ phương xa tới. Người ta còn gọi nó là "chợ tình Sa Pa" vì ở đây nam nữ thanh niên người dân tộc H'Mông, Dao đỏ có thể nhờ âm thanh của khèn, sáo, đàn môi, kèn lá hay bằng lời hát để tìm hay gặp gỡ bạn tình.
Lịch sử
Năm 1897, chính quyền thuộc địa Pháp quyết định mở một cuộc điều tra về người dân tộc thiểu số miền núi vùng cao. Những đoàn điều tra đầu tiên đến Lào Cai vào năm 1898.
Mùa đông năm 1903, trong khi tiến hành đo đạc xây dựng bản đồ, đoàn thám hiểm của Sở địa lý Đông Dương đã khám phá ra cảnh quan mặt bằng Lồ Suối Tủng và làng Sa Pả. Sự kiện này đánh dấu việc ra đời của thị trấn Sa Pa.
Năm 1905, người Pháp đã thu thập được những thông tin đầu tiên về địa lý, khí hậu, thảm thực vật... Sa Pa bắt đầu được biết tới với không khí mát mẻ, trong lành và cảnh quan đẹp. Năm 1909, một khu điều dưỡng được xây dựng. Năm 1917, một văn phòng du lịch được thành lập ở Sa Pa và một năm sau, người Pháp bắt đầu xây dựng những biệt thự đầu tiên. Năm 1920, tuyến đường sắt Hà Nội - Lào Cai hoàn thành, Sa Pa được xem như thủ đô mùa hè của Bắc Kỳ. Tổng cộng, người Pháp đã xây dựng ở Sa Pa gần 300 biệt thự.
Sa Pa bị tàn phá nhiều theo chủ trương tiêu thổ kháng chiến năm 1947 và trong chiến tranh biên giới Việt - Trung 1979. Hàng ngàn ha rừng thông bao phủ thị trấn bị đốt sạch, nhiều toà biệt thự cổ do Pháp xây cũng bị phá huỷ. Vào thập niên 1990, Sa Pa được xây dựng, tái thiết trở lại. Nhiều khách sạn, biệt thự mới được xây dựng. Từ 40 phòng nghỉ vào năm 1990, lên tới 300 vào năm 1995. Năm 2003, thị trấn Sa Pa có khoảng 60 khách sạn lớn nhỏ với 1.500 phòng. Lượng khách du lịch tới thị trấn tăng lên từ 2.000 khách vào năm 1991 đến 60.000 khách vào 2002.
Ngày 27 tháng 12 năm 1975, ba tỉnh Lào Cai, Yên Bái và Nghĩa Lộ (trừ 2 huyện Bắc Yên và Phù Yên nhập vào tỉnh Sơn La) hợp nhất thành tỉnh Hoàng Liên Sơn, huyện Sa Pa thuộc tỉnh Hoàng Liên Sơn.
Ngày 12 tháng 8 năm 1991, tái lập tỉnh Lào Cai từ tỉnh Hoàng Liên Sơn cũ, huyện Sa Pa trở lại thuộc tỉnh Lào Cai, gồm 1 thị trấn Sa Pa và 17 xã: Bản Hồ, Bản Khoang, Bản Phùng, Hầu Thào, Lao Chải, Nậm Cang, Nậm Sài, Sa Pả, San Sả Hồ, Sử Pán, Suối Thầu, Tả Giàng Phình, Tả Phìn, Tả Van, Thanh Kim, Thanh Phú, Trung Chải.
Ngày 16 tháng 8 năm 2012, thị trấn Sa Pa được công nhận là đô thị loại IV.
Ngày 11 tháng 9 năm 2019, Ủy ban Thường vụ Quốc hội thông qua Nghị quyết 767/NQ-UBTVQH14 về việc thành lập thị xã Sa Pa và các phường, xã thuộc thị xã Sa Pa. Theo đó:
Thành lập thị xã Sa Pa trên cơ sở toàn bộ diện tích và dân số của huyện Sa Pa.
Thành lập 6 phường: Cầu Mây, Hàm Rồng, Ô Quý Hồ, Phan Si Păng, Sa Pa, Sa Pả trên cơ sở giải thể thị trấn Sa Pa và điều chỉnh một phần diện tích, dân số của các xã: Lao Chải, Sa Pả, San Sả Hồ.
Hợp nhất phần diện tích và dân số còn lại của hai xã Lao Chải và San Sả Hồ thành xã Hoàng Liên.
Hợp nhất hai xã Nậm Sài và Nậm Cang thành xã Liên Minh.
Hợp nhất hai xã Thanh Phú và Suối Thầu thành xã Mường Bo.
Hợp nhất hai xã Hầu Thào và Sử Pán thành xã Mường Hoa.
Hợp nhất hai xã Bản Khoang và Tả Giàng Phìn thành xã Ngũ Chỉ Sơn.
Hợp nhất hai xã Thanh Kim và Bản Phùng thành xã Thanh Bình.
Sáp nhập phần diện tích và dân số còn lại của xã Sa Pả vào xã Trung Chải.
Sau khi sắp xếp, sáp nhập và điều chỉnh địa giới các đơn vị hành chính, thị xã Sa Pa có 6 phường và 10 xã như hiện nay.
Hành chính
Thị xã Sa Pa có 16 đơn vị hành chính cấp xã trực thuộc, bao gồm 6 phường: Cầu Mây, Hàm Rồng, Ô Quý Hồ, Phan Si Păng, Sa Pa, Sa Pả và 10 xã: Bản Hồ, Hoàng Liên, Liên Minh, Mường Bo, Mường Hoa, Ngũ Chỉ Sơn, Tả Phìn, Tả Van, Thanh Bình, Trung Chải.
Du lịch
Những địa điểm nổi tiếng
Vào thập niên 1940, người Pháp đã quy hoạch, xây dựng Sa Pa thành nơi nghỉ mát, điều dưỡng khá lý tưởng. Ở đây có đầy đủ hệ thống thủy điện, trạm nước, dinh toàn quyền, toà chánh sứ, sở than, kho bạc, kiểm lâm, hệ thống đường nhựa và đặc biệt là hơn 200 biệt thự theo kiểu phương Tây ở ngay trung tâm thị trấn, nằm xen giữa những cánh rừng đào và những rặng samu. Điều này làm cho phố núi này mang nhiều dáng dấp của một thành phố châu Âu.
Các dịch vụ du lịch của Sa Pa được các du khách ngoại quốc đánh giá khá tốt. Một số khách sạn ở Sapa như Violet, Royal, Vitoria,... được xây dựng khoảng 2004 và khách sạn mới Panoramahotel, Graceful đáp ứng nhu cầu của du khách trong và ngoài nước khá tốt.
Sa Pa có nhiều cảnh đẹp tự nhiên như thác Bạc cao khoảng 200m, cầu Mây là một di tích lịch sử của người dân tộc, cổng Trời là điểm cao nhất mà đường bộ có thể đi tới để đứng ngắm đỉnh Phan Xi Păng, rừng Trúc, động Tả Phìn, bãi đá cổ Sa Pa nằm trong Thung lũng Mường Hoa. Hàm Rồng là nơi trồng rất nhiều loại hoa, màu sắc sặc sỡ và được trồng theo từng khuôn viên. Ở nơi đây cũng có vườn lan với nhiều loại hoa quý hiếm.
Sa Pa có đỉnh Phan Xi Păng cao 3.143 m trên dãy Hoàng Liên Sơn. Dãy Hoàng Liên Sơn có nhiều loài gỗ quý và chim thú như gà gô, gấu, khỉ, sơn dương. Trong khu rừng quốc gia Hoàng Liên Sơn còn có đến 136 loài chim, 56 loài thú và 553 loài côn trùng. Có 37 loài thú được ghi trong sách đỏ Việt Nam.
Vườn hoa Hàm Rồng được xây dựng theo địa thế tự nhiên của đỉnh Hàm rồng, để tham quan vườn hoa, du khách phải leo một chặng đường dài hàng ngàn bậc đá. Cứ cách một đoạn ngắn, cảnh trí lại trải ra trước mắt đó là vườn lan tự nhiên, vườn châu Âu, rừng hoa đào... điểm cuối cùng là điểm cao nhất của đỉnh Hàm Rồng được bố trí như một đài quan sát, từ đây du khách có thể phóng tầm mắt thu toàn bộ Sa Pa vào tầm mắt của mình. Sa Pa có núi Hàm Rồng ở sát ngay trung tâm thị xã, bất kỳ du khách nào cũng có thể lên đó để ngắm toàn cảnh phố núi, Thung lũng Mường Hoa, Sa Pả, Tả Phìn ẩn hiện trong sương khói. Hiện nay, với bàn tay tôn tạo của con người, Hàm Rồng thực sự là một thắng cảnh đầy hoa trái của Sa Pa.
Sa Pa còn có nhà thờ cổ ở ngay trung tâm thị xã và trên đường đi về hướng đông bắc tới động Tả Phìn lại có một tu viện được xây gần toàn như bằng đá tại một sườn đồi quang đãng, thoáng mát. Qua tu viện đi bộ ba cây số theo hướng bắc đến một hang động với độ rộng có thể đủ chứa một số lượng người cỡ trung đoàn của quân đội. Trong hang nhiều nhũ đá tạo nên những hình thù kỳ thú như hình tiên múa, đoàn tiên ngồi, cánh đồng xa, rừng cây lấp lánh. Tại Tả Phìn này với hai tộc người là Mông và Dao đã tạo nên cơ sở sản xuất mặt hàng thổ cẩm xuất bán cho cả nước và nước ngoài khá nổi tiếng.
Đặc biệt Thung lũng Mường Hoa có 196 hòn chạm khắc nhiều hình kỳ lạ của những cư dân cổ xưa cách đây hàng ngàn vạn năm mà nhiều nhà khảo cổ học vẫn chưa giải mã được những thông tin đó. Khu chạm khắc cổ đã được xếp hạng di tích quốc gia và đang được Nhà nước Việt Nam đề nghị xếp hạng di sản thế giới. Thác Bạc từ độ cao trên 200 m với những dòng nước đổ ào ào tạo thành âm thanh núi rừng và mưa xuân.
Sa Pa là "vương quốc" của hoa trái, như đào hoa, đào vàng to, đào vàng nhỏ, mận hậu, mận tím, mận tam hoa, hoa lay dơn, hoa mận, hoa lê, hoa đào, hoa cúc, hoa hồng…đặc biệt là hoa bất tử sống mãi với thời gian…
Sa Pa với 6 tộc người cũng cư trú, mỗi tộc người có một vốn văn hoá riêng. Đặc trưng nổi bật của Sa Pa là lễ hội "Roóng pọc" của ngườI Giáy ở bản Tả Van vào ngày Thìn tháng giêng âm lịch, cùng với lễ hội Roóng pọc còn hội "Sải Sán" (đạp núi) của người Mông, lễ "Tết nhảy" của người Dao đỏ, tất cả đều diễn ra vào tháng tết hàng năm.
Các địa điểm du lịch khác
Các địa điểm du lịch khác trong khu vực bao gồm:
Núi Phan Xi Păng
Bản Cát Cát
Bản Sín Chải
Chợ Bắc Hà
Thác Bạc
Thác Cát Cát
Thác Tình Yêu
Tà Giàng Phình
Bản Tả Van
Bản Hồ
Đèo Ô Quy Hồ
Nhà thờ đá Sa Pa
Chợ phiên Sa Pa
Chợ phiên của Sa Pa họp vào ngày chủ nhật tại thị lỵ. Người dân vùng xa thường phải đi từ ngày hôm trước. Vào tối thứ bảy, có nhiều người đi chợ cùng thức và chung vui với nhau bằng những bài hát dân ca của trai gái bản làng người H'mông, người Dao, bằng những âm thanh của đàn môi, sáo, khèn... và người ta gọi đó là "chợ tình". Vào ngày chủ nhật, tại chợ có thể mua các loại dược phẩm, lâm thổ sản quý hiếm, sản phẩm nhân tạo truyền thống của các dân tộc như hàng thổ cẩm thủ công; các món ăn dân tộc như thắng cố, thịt hun khói, cải mèo, su su, rượu ngô, rượu mầm thóc xã Thanh Bình, rượu táo mèo, rượu San Lùng; các lâm sản và dược liệu như củ hoàng liên, nấm linh chi, cây mật gấu,...
Khí hậu Sa Pa trong lành và mát, thích hợp cho những loại rau ôn đới như bắp cải, su hào, su su, cây dược liệu quý và nhiều loại cây ăn quả như đào, mận, lê,... Đặc biệt có mận tam hoa và mận hậu rất nổi tiếng. Những du khách có thể thưởng thức nhiều loại hoa quả vùng ôn đới, cận nhiệt đới tại nơi đây.
30420-st
Suối Tranh Phú Quốc
Suối Tranh Phú Quốc là nơi tham quan lý tưởng cho du khách, nằm cách trung tâm thị trấn Dương Đông khoảng 9km về phía Nam. Du khách đến với Suối Tranh để tận hưởng khung cảnh hữu tình đẹp tựa như tranh vào tháng mùa mưa, bạn không nên đến nơi đây vào từ tháng 2 đến tháng 5. Đường đến Suối Tranh rất dễ dàng so với Suối Đá Bàn, nên lượng khách du lịch đến đây rất đông vào mùa cao điểm.
Từ chân suối, du khách đi theo đường lát đá gập ghềnh lên nguồn 300m để khám phá thiên nhiên kỳ bí, cắm trại, tắm suối – thác và nghỉ ngơi thư giãn giữa hương rừng. Có đọan suối chảy qua các ghềnh đá tạo nên những con thác mềm mại, trắng xóa trong màu xanh mượt mà của cỏ cây hoa lá. Khung cành tựa như bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp nên người ta gọi là Suối Tranh.
Ðến với điểm du lịch sinh thái này, du khách có thể tắm suối, đắm mình ở những làn nước trong vắt, mát lạnh, ngả mình trên những tảng đá bằng phẳng nghe tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim kêu trong bầu không khí thỏang hương hoa rừng bên suối. Khách du lịch có thể cắm trại, câu và nướng cá, thưởng thức tại chỗ rất thú vị.
Ở gần Suối Tranh có nhiều hang động huyền hoặc, kỳ bí. Hang dơi nằm trên núi cao chừng 200 m, sâu đến 50m , có nhiều thạch nhũ đẹp, lạ mắt.
30420-st
Dương Đình Tường đến VIỆT NAM NGÀY NAY
XÃ CÓ 50 MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
Ở đất nước xã nào hầu như cũng có nghĩa trang liệt sĩ, cũng có bà mẹ Việt Nam anh hùng nhưng có 435 liệt sĩ, 50 bà mẹ Việt Nam anh hùng thì chắc chỉ duy nhất Thái Phúc (Thái Thụy, Thái Bình). Cái giá cho ngày thống nhất đất nước được trả bằng không chỉ xương máu của người ra trận mà cả nỗi tái tê của lòng mẹ nơi hậu phương…
VĂN CHIÊU HỒN CHIẾN SĨ:
Cứ mỗi dịp 27/7, từ đường dòng họ Quách-Phúc Khê thôn Phúc Tiền lại kín đặc những người, trầm mặc khói nhang, binh bong chuông thỉnh. Tất cả đứng lặng nghe ông Quách Ngọc Thuấn sang sảng đọc văn chiêu hồn cho 31 liệt sĩ của họ. Bài văn tế có 108 câu, chia thành 26 nhịp theo thể song thất lục bát. Đoạn cảm tác về những bà mẹ Việt Nam anh hùng được xướng lên trong nức nở nghẹn ngào: “Trăng viên mãn anh hùng bất khuất. Rạng vầng dương trung hậu đảm đang. Vinh gia tộc, đẹp xóm làng. Non sông đất nước bia vàng tôn vinh”.
Dòng họ Quách có rất nhiều người mẹ như Quách Thị Ngưu, Quách Thị Tị, Quách Thị Can, Quách Thị Đen…Những người phụ nữ xưa không được học hành mà đức độ vị tha, khiêm nhường chịu đựng mọi cực khổ để chăm lo cho tổ ấm gia đình. Những người phụ nữ xưa tiễn chồng, tiễn con lên đường chỉ với một ước mong trở về chứ không phải để một ngày thành mẹ Việt Nam anh hùng.
Mẹ Quách Thị Ngưu sinh cả thảy được 7 trai, 1 gái thì đã hiến cho tổ quốc 4 người con và 1 người cháu. Một bà mẹ nghèo nặng gánh đôi vai không chỉ thân mình góa bụa lại thêm mấy nàng dâu cùng cảnh kèm theo đàn cháu mồ côi cha. Tất cả co cụm lại với bà để mẹ con, bà cháu đùm bọc, nương tựa vào nhau mà sống.
Giữa buổi thanh bình, sáo diều vi vu, bầu trời xanh non, lúa đồng xanh thẫm, ít ai có thể hình dung ra những ngày khói lửa bi thương ở đây. Thái Phúc từng là xã nghèo nhất nhì huyện Thái Thụy, đồng thì xa mà nghề lại chỉ có độc đan ró bị. Năm 1945 nơi đây chết đói đến trên 1.000 người.
Độc lập mới được ít ngày, Pháp lại cho quân về đóng ở bốt Cầu Sắt với mưu đồ bóp chết từ trong trứng nước chính quyền cách mạng. Một đêm giặc càn qua bắt giết 18 người dân Thái Phúc quẳng xác trôi sông khiến cho lớp lớp trai làng sục sôi căm thù tình nguyện tòng quân.
Nhà nhà đều có người đi bộ đội, gia đình nào không có thì cảm thấy cắn rứt không thể chịu được. Khoảng 1350 lượt người Thái Phúc đã nhập ngũ từ chống Pháp, chống Mỹ đến chống Tàu (chiến tranh biên giới). 435 liệt sĩ, 50 mẹ Việt Nam anh hùng chia cho dân số thời đó khoảng 3.000 người. Có nơi nào trên dải đất Việt lại nhiều đau thương, lắm nước mắt đến thế?
CHỈ CÒN HAI MẸ MÀ THÔI: :
Xuân Phố có 15 mẹ, Nha Xuyên có 13 mẹ, Phúc Tiền có 10 mẹ, Phúc Trung có 7 mẹ…Thời gian mải mốt trôi, chốc lát đời người ngoảnh lại nay chỉ còn có hai mẹ.
Cuộc đời của mẹ Hoàng Thị Tàm thôn Xuân Phố là những trần ai, đói khổ. Sinh 8 lần nhưng mẹ chỉ dưỡng được 6 con gồm 4 trai, 2 gái. Cuộc chiến đã cướp đi của mẹ 2 người con trai là Phạm Hữu Dũng và Phạm Hữu Dụng…Mẹ kể nhà nghèo, đẻ mới được mấy ngày đã phải gượng dậy để đi cấy, giã gạo nhưng đến bữa một bát gạo cũng phải cõng thêm hai ba ôm rau muống.
Chỗ ướt mẹ nằm, chỗ khô con ngủ, miếng độn mẹ ăn, miếng cơm mẹ nhường con…Một buổi, anh Dũng, anh Dụng-giấu mẹ đi khám tuyển, biết kết quả rồi mới dám công bố. Có ai ngờ cuộc chiến lại thò nanh, giương vuốt với cả những đứa trẻ ngày ngày vẫn còn tranh nhau cùng em để được nằm cạnh mẹ trên chiếc giường duy nhất trong nhà thay vì ổ rơm dưới đất?
Mẹ nhớ lắm anh Dụng trước khi lên đường đã thức trọn đêm để tranh thủ giã giúp mẹ mấy cối gạo, trục đỡ cha mấy bó cói đan manh. Bát cháo rau muống ăn vội lúc anh đi không biết có đủ ấm lòng quãng đường trở lại đơn vị?
Mẹ nhớ lắm buổi anh Dụng về phép, quân phục chỉnh tề, cầu vai lấp lánh lon thiếu úy, chỉ vào mấy người đồng đội dặn rằng: “Em đi mà chửa về nếu có việc gì thì các anh cứ về ghé thăm thầy bu em!”. Rồi anh quay sang động viên mẹ: “Thôi bu ở nhà, con đi nhớ! Bao giờ con về sẽ đón bu lên Hà Nội chơi một chuyến cho thỏa”.
Đón tin báo tử của anh Dũng mẹ như chết nửa con người, chỉ mong sao cho anh Dụng còn sống mà trở về. Một buổi người con út đang trục lúa ở sân kho hợp tác bỗng chạy về rấm rứt khóc. Mẹ hỏi: “Ai đánh mày hay sao mà khóc?”. Anh nấc lên: “Không phải ai đánh con mà anh Dụng mất rồi”…
Kể từ đó, mẹ sống mà như là đã chết. Kể từ đó, mẹ thường xuyên nằm mơ thấy các anh trở về, nhè nhẹ mở màn, gọi khẽ hai tiếng “Bu ơi”. Mẹ mở mắt ra thì các anh lại biến mất. Tìm quẩn, tìm quanh chỉ thấy nụ cười, gương mặt các con trong di ảnh ở trên tường.
Tuổi 94, chân chậm, mắt mờ, mẹ Tàm đi lại tránh các đồ vật trong nhà chỉ theo trí nhớ. Thương mẹ, mới đây, người con trai út đã dành dụm tiền đưa mẹ đi bệnh viện để mổ mắt. Mẹ cười móm mém: “Giờ con ruồi bay tôi còn nom rõ”.
Từ hồi mắt sáng trở lại, ngày nào mẹ cũng vào buồng xem mấy tấm ảnh của con. Các anh cười với mẹ bằng nụ cười, ánh mắt trẻ mãi tuổi xuân xanh. Mẹ rủ rỉ chuyện trò với các anh bằng da mồi, tóc bạc :“Lúc các con đi không có cơm mà ăn, quanh năm chỉ mong đến mùa hợp tác chia cho một ít thóc. Lúc đói có mẹ có con giờ no cơm lại thành ra như vậy…”.
Mẹ Hoàng Thị Bập ở thôn Phúc Trung nay đã già yếu lắm. Góa chồng từ khi đang còn xuân sắc, mẹ một mình nuôi dạy người con trai duy nhất Trịnh Đình Bất nên người. Thế mà một buổi anh Bất về báo tin rằng mình đã trúng tuyển, sắp lên đường đi nghĩa vụ. Mẹ khóc mà rằng: “Con đi để mẹ một mình…”. Anh an ủi: “Mẹ đừng khóc, đừng nghĩ ngợi gì nhiều. Con đi để đem vinh quang cho gia đình rồi lại về nuôi mẹ”.
Tiễn người con tuổi 17 lên đường, từ quê nhà mẹ ngóng từng lá thư. Có lá anh bảo 6 đêm trằn trọc mà cuối cùng chỉ viết được có mấy câu: “Hình bóng con lúc nào cũng ở bên mẹ”. Nhận được 4 thư thì anh mất, bỏ quên lời hứa lại về với mẹ năm xưa.
Cùng một cái ngõ nhỏ cách nhau có mấy bước chân là một sự trùng hợp lạ thường của hai bà mẹ Việt Nam anh hùng Hoàng Thị Bập và Phạm Thị Ban. Họ cùng sinh một năm, cùng lấy chồng một thôn, cùng có người con trai duy nhất lên đường một ngày và cùng hi sinh.
Đơn côi, các mẹ dựa vào nhau cho đỡ chông chênh tuổi già. Hết sức lao động trong HTX thì họ rủ nhau đi buôn rau ở chợ Thượng, chợ Quài. Họ cất thúng lên đầu hộ nhau, dìu nhau đi trong những buổi mưa phùn lạnh buốt, đường làng bùn ngập đến mắt cá chân trần. Thân nhau đến nỗi quả hồng, quả chuối cùng sớt chia, bát canh cá, miếng thịt kho cùng sẻ nửa.
Tình bạn keo sơn ấy chỉ bị chia lìa bởi cái chết khi bà Ban bỏ bà Bập mà rời trần gian. Thương bác, anh Hoàng Văn Hạ-đứa cháu bên ngoại đã nhiều năm ròng tình nguyện về ở cùng bà để nguyện được đỡ đần, phụng dưỡng.
PHÚT MẶC NIỆM NƠI NGHĨA TRANG:
Tôi đến nghĩa trang Thái Phúc một buổi chiều nắng xế. Nắng đổ bóng dài trên những ngôi mộ như các anh vẫn đang kiêu hãnh đứng chung trong một đội hình duyệt binh. Nhẩn nha tôi đếm được cả thảy 179 mộ liệt sĩ. Ngoài những ngôi mộ có cốt được quy tập còn có rất nhiều ô đất được thiết kế vuông vắn sẵn sàng đón các anh trở về. Cỏ xanh ngằn ngặt trên các ô đất ấy như màu xanh của sắc áo còn những người lính thì đã nằm lại nơi nào dưới những thửa ruộng, cánh rừng già của tổ quốc hay trên cả đất bạn Lào, Cam Phu Chia? Bao giờ các anh trở về với mẹ?
Chẳng có ở đâu như đất Thái Bình khi mỗi xã ngoài cán bộ văn hóa một lo việc chung lại có cán bộ văn hóa hai chuyên lo chuyện chế độ, chính sách, giải quyết tồn đọng của cuộc chiến. Như ở Thái Phúc ngoài 435 liệt sĩ còn có 132 thương, bệnh binh, 98 thân nhân liệt sĩ, 115 nạn nhân chất độc màu da cam, hàng chục đối tượng bị địch bắt tù đày…
Đau thương ấy dạy ta thêm yêu những ngày độc lập, thêm yêu lá cờ nhuộm đỏ bằng máu ông cha./. DƯƠNG ĐÌNH TƯỜNG.
PS: Một bài viết cũ, nay chuẩn bị đến 30/4 nên post lại!
Chú thích ảnh: Mẹ Tàm; Mẹ Bập; Một góc nghĩa trang xã Thái Phúc; Cỏ xanh trong những ngôi mộ chờ sẵn đón các anh về.