Chuyện thường ngày ở xứ Thiên đường
Tran NamAnh
VỤ ÁN PHẠM ĐĂNG HÙNG NĂM 1977
BÀI HỌC BỊ LÃNG QUÊN
(FB Nguyen canh Hoang)
BÀI HỌC BỊ LÃNG QUÊN
(FB Nguyen canh Hoang)
Năm 1977, một nữ sinh viên xinh đẹp trường kiến trúc bị hiếp và giết hại dã man tại phố Phạm Đình Hồ. Đây là một con phố nhỏ và thanh bình, có nhiều cán bộ cao cấp sinh sống tại đó. Do vậy, việc phá án là một nhiệm vụ chính trị cấp bách của công an Hà thành.
Tuy nhiên một, hai, ba ngày rồi cả tuần trôi qua mà vẫn chưa tìm ra manh mối hung thủ. Cả Hà nội nóng như có lửa đốt, dù thời tiết đang se lạnh đầu đông. Nhiều nhóm công an được tỏa ra các hướng khác nhau, quyết tâm điều tra, phá án bằng được.
May quá, nghe đâu cuối cùng công an đã truy tìm ra được thủ phạm, chính là anh chàng bạn học cùng lớp đang tán tỉnh cô gái. Đôi dép dính máu cùng thái độ ấp úng trước các điều tra viên đầy kinh nghiệm đã khiến anh chàng mất bình tĩnh và rốt cuộc thú nhận chính mình là hung thủ.
May quá, nghe đâu cuối cùng công an đã truy tìm ra được thủ phạm, chính là anh chàng bạn học cùng lớp đang tán tỉnh cô gái. Đôi dép dính máu cùng thái độ ấp úng trước các điều tra viên đầy kinh nghiệm đã khiến anh chàng mất bình tĩnh và rốt cuộc thú nhận chính mình là hung thủ.
Mọi người thở phào, các trinh thám An nam thật là tài ba xuất sắc.
Tuy nhiên một tình huống khôi hài bất ngờ xuất hiện.
Đó là ba nghi phạm khác, thuộc ba nhóm điều tra khác nhau cũng đồng thời khai nhận là hung thủ! Một người là thầy giáo H, người đang hướng dẫn cô gái làm khóa luận. Người thứ hai, là chú lái xe có phong độ tay chơi rất đáng ngờ của đồng chí cán bộ cao cấp sống ở tầng ba của ngôi nhà đó. Người thứ ba, oái oăm thay là ... bố dượng của cô gái. Cả bốn hung thủ này đều không có bằng chứng ngoại phạm, đều có động cơ và thời gian phù hợp với vụ án, đều có bằng chứng kết tội không thể nào chối cãi và quan trọng hơn, cả bốn đều thú nhận là hung thủ giết hại cô gái.
Tuy nhiên một tình huống khôi hài bất ngờ xuất hiện.
Đó là ba nghi phạm khác, thuộc ba nhóm điều tra khác nhau cũng đồng thời khai nhận là hung thủ! Một người là thầy giáo H, người đang hướng dẫn cô gái làm khóa luận. Người thứ hai, là chú lái xe có phong độ tay chơi rất đáng ngờ của đồng chí cán bộ cao cấp sống ở tầng ba của ngôi nhà đó. Người thứ ba, oái oăm thay là ... bố dượng của cô gái. Cả bốn hung thủ này đều không có bằng chứng ngoại phạm, đều có động cơ và thời gian phù hợp với vụ án, đều có bằng chứng kết tội không thể nào chối cãi và quan trọng hơn, cả bốn đều thú nhận là hung thủ giết hại cô gái.
Té ra, việc bắt gấu tự nhận là thỏ dễ như ăn kẹo. Chiến sỹ cách mạng gan cóc tía bị tra tấn còn cung khai thì mấy tay chơi nửa mùa này bảo gì cũng nhận, sau khi đã bị tẩn no đòn.
Tuy nhiên, hung thủ chỉ cần một mà bây giờ lại có bốn, thừa đến những ba ông! Do vậy mà xẩy ra một việc khá buồn cười, là phải tìm cách chứng minh trong bốn hung thủ kia ít nhất có ba ông vô tội.
Tuy nhiên, hung thủ chỉ cần một mà bây giờ lại có bốn, thừa đến những ba ông! Do vậy mà xẩy ra một việc khá buồn cười, là phải tìm cách chứng minh trong bốn hung thủ kia ít nhất có ba ông vô tội.
Việc này thật không dễ chút nào, thậm chí khó hơn bắt ai đó tự nhận là hung thủ. Trước, để họ thú nhận, chỉ việc tẩn thật nhiều. Nay, để họ phản cung, không thể tẩn được nữa. Mà đã từng no đòn và thú nhận, nay chỉ thấy điều tra viên là họ đã sợ vãi linh hồn, một mực khẳng định mình là hung thủ. Họ không dám nghĩ tới việc phản cung vì sợ ... sẽ bị tẩn tiếp. Thật là oái oăm.
May mắn làm sao, một cái cúc áo màu cẩm thạch đã dẫn các điều tra viên tới Phạm đăng Hùng, hung thủ thực sự của vụ án. Lúc đó tay Hùng này đang nằm trong trại giam, sau khi cố tình gây ra một vụ trộm để vào đó ẩn mình.
Nguyên là sau khi gây án, Hùng có lấy một cái áo len rất đẹp của cô gái và tặng cho bồ, dặn không được mặc ra đường. Cô bồ biết ý, đem áo len tháo ra đan lại, cất mấy cái cúc màu cẩm thạch vào ngăn kéo. Thấy cúc đẹp, bà mẹ tiếc rẻ đơm vào áo mặc đi dạo phố. Tình cờ bị một trinh sát phát hiện, dẫn tới việc xác định Hùng mới thực sự là hung thủ, kết thúc vụ án sau hai tháng trời.
Nguyên là sau khi gây án, Hùng có lấy một cái áo len rất đẹp của cô gái và tặng cho bồ, dặn không được mặc ra đường. Cô bồ biết ý, đem áo len tháo ra đan lại, cất mấy cái cúc màu cẩm thạch vào ngăn kéo. Thấy cúc đẹp, bà mẹ tiếc rẻ đơm vào áo mặc đi dạo phố. Tình cờ bị một trinh sát phát hiện, dẫn tới việc xác định Hùng mới thực sự là hung thủ, kết thúc vụ án sau hai tháng trời.
Thật là may mắn cho bốn chú gấu bị tuyên nhầm là thỏ. Chiếc cúc áo dẫn tới Hùng cũng đồng thời giải oan cho cả bốn mà không cần có thêm trận đòn nào nữa. So với những hậu bối như Nguyễn Thanh Chấn, Huỳnh Văn Nén thì số của bốn chú gấu này đúng là đỏ như son. Nghe đâu sau đó, tay giáo viên còn được đền bù một chuyến thực tập nước ngoài, phần thưởng xứng đáng cho những gì anh ta từng nếm trải.
Câu chuyện đó, là bài học quý giá cho các hoạt động điều tra tư pháp. Tiếc thay, nó đã bị xem nhẹ và đi vào quên lãng.
Chính vì thế không hiếm trường hợp oan sai đã xẩy ra, dẫn tới các hậu quả đau buồn.
Chính vì thế không hiếm trường hợp oan sai đã xẩy ra, dẫn tới các hậu quả đau buồn.


















