Thứ Ba, 30 tháng 6, 2020

Chuyện thường ngày ở xứ Thiên đường
Tran NamAnh
VỤ ÁN PHẠM ĐĂNG HÙNG NĂM 1977
BÀI HỌC BỊ LÃNG QUÊN
(FB Nguyen canh Hoang)
Năm 1977, một nữ sinh viên xinh đẹp trường kiến trúc bị hiếp và giết hại dã man tại phố Phạm Đình Hồ. Đây là một con phố nhỏ và thanh bình, có nhiều cán bộ cao cấp sinh sống tại đó. Do vậy, việc phá án là một nhiệm vụ chính trị cấp bách của công an Hà thành.
Tuy nhiên một, hai, ba ngày rồi cả tuần trôi qua mà vẫn chưa tìm ra manh mối hung thủ. Cả Hà nội nóng như có lửa đốt, dù thời tiết đang se lạnh đầu đông. Nhiều nhóm công an được tỏa ra các hướng khác nhau, quyết tâm điều tra, phá án bằng được.
May quá, nghe đâu cuối cùng công an đã truy tìm ra được thủ phạm, chính là anh chàng bạn học cùng lớp đang tán tỉnh cô gái. Đôi dép dính máu cùng thái độ ấp úng trước các điều tra viên đầy kinh nghiệm đã khiến anh chàng mất bình tĩnh và rốt cuộc thú nhận chính mình là hung thủ.
Mọi người thở phào, các trinh thám An nam thật là tài ba xuất sắc.
Tuy nhiên một tình huống khôi hài bất ngờ xuất hiện.
Đó là ba nghi phạm khác, thuộc ba nhóm điều tra khác nhau cũng đồng thời khai nhận là hung thủ! Một người là thầy giáo H, người đang hướng dẫn cô gái làm khóa luận. Người thứ hai, là chú lái xe có phong độ tay chơi rất đáng ngờ của đồng chí cán bộ cao cấp sống ở tầng ba của ngôi nhà đó. Người thứ ba, oái oăm thay là ... bố dượng của cô gái. Cả bốn hung thủ này đều không có bằng chứng ngoại phạm, đều có động cơ và thời gian phù hợp với vụ án, đều có bằng chứng kết tội không thể nào chối cãi và quan trọng hơn, cả bốn đều thú nhận là hung thủ giết hại cô gái.
Té ra, việc bắt gấu tự nhận là thỏ dễ như ăn kẹo. Chiến sỹ cách mạng gan cóc tía bị tra tấn còn cung khai thì mấy tay chơi nửa mùa này bảo gì cũng nhận, sau khi đã bị tẩn no đòn.
Tuy nhiên, hung thủ chỉ cần một mà bây giờ lại có bốn, thừa đến những ba ông! Do vậy mà xẩy ra một việc khá buồn cười, là phải tìm cách chứng minh trong bốn hung thủ kia ít nhất có ba ông vô tội.
Việc này thật không dễ chút nào, thậm chí khó hơn bắt ai đó tự nhận là hung thủ. Trước, để họ thú nhận, chỉ việc tẩn thật nhiều. Nay, để họ phản cung, không thể tẩn được nữa. Mà đã từng no đòn và thú nhận, nay chỉ thấy điều tra viên là họ đã sợ vãi linh hồn, một mực khẳng định mình là hung thủ. Họ không dám nghĩ tới việc phản cung vì sợ ... sẽ bị tẩn tiếp. Thật là oái oăm.
May mắn làm sao, một cái cúc áo màu cẩm thạch đã dẫn các điều tra viên tới Phạm đăng Hùng, hung thủ thực sự của vụ án. Lúc đó tay Hùng này đang nằm trong trại giam, sau khi cố tình gây ra một vụ trộm để vào đó ẩn mình.
Nguyên là sau khi gây án, Hùng có lấy một cái áo len rất đẹp của cô gái và tặng cho bồ, dặn không được mặc ra đường. Cô bồ biết ý, đem áo len tháo ra đan lại, cất mấy cái cúc màu cẩm thạch vào ngăn kéo. Thấy cúc đẹp, bà mẹ tiếc rẻ đơm vào áo mặc đi dạo phố. Tình cờ bị một trinh sát phát hiện, dẫn tới việc xác định Hùng mới thực sự là hung thủ, kết thúc vụ án sau hai tháng trời.
Thật là may mắn cho bốn chú gấu bị tuyên nhầm là thỏ. Chiếc cúc áo dẫn tới Hùng cũng đồng thời giải oan cho cả bốn mà không cần có thêm trận đòn nào nữa. So với những hậu bối như Nguyễn Thanh Chấn, Huỳnh Văn Nén thì số của bốn chú gấu này đúng là đỏ như son. Nghe đâu sau đó, tay giáo viên còn được đền bù một chuyến thực tập nước ngoài, phần thưởng xứng đáng cho những gì anh ta từng nếm trải.
Câu chuyện đó, là bài học quý giá cho các hoạt động điều tra tư pháp. Tiếc thay, nó đã bị xem nhẹ và đi vào quên lãng.
Chính vì thế không hiếm trường hợp oan sai đã xẩy ra, dẫn tới các hậu quả đau buồn.
Từ 2018 đã có hội nghị này rồi (NBD)
Chùa Hòa Thạnh (73)
Chùa Hòa Thạnh thường gọi là chùa Cây Mít, tọa lạc ở xã Nhơn Hưng, huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang, cách thị xã Long Xuyên 87km. Chùa thuộc hệ phái Bắc tông.
Chùa được xây dựng vào khoảng thế kỷ XIX và được trùng tu mở rộng vào những năm 1921 – 1923. Hòa thượng trụ trì Viên Minh là hội viên thường trợ của Hội Nam Kỳ nghiên cứu Phật học vào những năm 1930.
Chùa còn bảo tồn nhiều pho tượng cổ có giá trị nghệ thuật như tượng Bồ tát Văn Thù, Bồ tát Phổ Hiền, Bồ tát Địa Tạng, Giám Trai...
Thượng toạ Thích Thiện Nghĩa trụ trì chùa (1994-2005) đã cho xây hồ sen năm 1998. Đại đức Thích Thiện Chiếu về trụ trì chùa từ năm 2005. Chùa đã được Bộ Văn hóa – Thông tin công nhận là Di tích lịch sử – văn hóa quốc gia.
30620-st

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2020

Đình Mỹ Phước (22)
Đình Mỹ Phước là một ngôi đình khang trang, bề thế và là một di tích kiến trúc nghệ thuật cấp quốc gia của tỉnh An Giang, Việt Nam.
Nguồn gốc, kiến trúc
Đình Mỹ Phước tọa lạc tại trung tâm phường Mỹ Long, thuộc thành phố Long Xuyên. Không rõ năm xây dựng, chỉ biết ban đầu, đình được xây dựng bằng tre, lá. Đến năm 1889, được sửa lại (lợp ngói, cột bằng gỗ căm xe), và sau đó còn trải qua ba lần tu sửa nữa: năm 1903, xây tường xung quanh thay cho ván; năm 1960, nâng nền đình; năm 1990, dựng hàng rào bằng xi măng.
Ngôi đình nằm trong khuôn viên có diện tích 4.770 m2 , Tuy nhiên chỉ còn lại 3.620 m2, xung quanh có tường gạch bao, có một cửa chính và ba cửa phụ bằng gạch và xi măng.
Cổng chính xây theo kiểu tam quan, trên có ba chữ "Mỹ Phước (Phúc) Đình", hai bên có hai con lân bằng đất nung tráng men xanh.
Qua cổng tam quan, ở hai bên có hai miếu: miếu Sơn Quân và miếu Hội đồng.
Ngôi đình chính dài 37 m, rộng 16,5 m (tổng cộng 610,5 m2), gồm chín gian, có ba cửa chính. Bờ nóc gắn hai con rồng uốn khúc, đuôi xoắn, chầu nậm rượu. Nóc nhà võ ca gắn hai con phượng và bát tiên ở hai bên. Ở giữa có hình bát quái, hai bên có hai con nai. Mặt trước mái đình giữa đắp hình địa cầu, hai bên có hai con cá hóa rồng. Hai đầu đao có hình nhật nguyệt và hình người. Mái lợp ngói âm dương, có ba tầng mười hai mái, được đắp tượng cá hóa rồng, nhật nguyệt, lưỡng long tranh châu, phượng, lân và bát tiên.
Đình là một quần thể gồm nhiều nhà vuông có bốn cột cái gọi là Tứ trụ được mở ra bốn phía chung quanh bằng bộ kèo đâm và kèo quyết theo kiểu "Võ đậu, đùi ếch". Vì muốn có diện tích bên trong rộng rãi nên ghép các ngôi nhà liền với nhau theo kiểu "trùng thềm điệp ốc", tạo nên một không gian rộng rãi. Nơi gian thờ chính có hai bộ bao lam chạm trổ hoa lá, bát tiên, sơn son thiếp vàng tinh xảo.
Việc thờ cúng
Gian chính có khám thờ thần Thành hoàng làng là Nguyễn Hữu Cảnh (1650-1700), một vị tướng của chúa Nguyễn Phúc Chu, người có công chiêu dân khai phá vùng đất này. Ngoài ra, ở đây còn có bàn thờ Hội đồng.
Võ qui (trung điện) có bàn thờ 18 đời vua Hùng và bàn thờ chủ tịch Hồ Chí Minh. Hai bên gian chính, là các bàn thờ: Tả ban, Hữu ban, Đông hiến, Tây hiến, tiền hiền, hậu hiền,...Đặc biệt, nơi đây còn thờ thần Thị, tức ông Nguyễn Văn Võ, người có công lập chợ Long Xuyên. Ngôi đình có đã sắc phong từ thời Tự Đức năm thứ 5 (1852.
Hằng năm, lễ chính của đình là lễ Kỳ yên được tổ chức vào các ngày 10, 11, 12 tháng 5 âm lịch
Ngày 26 tháng 6 năm 1995, ngôi đình đã được xếp loại di tích "kiến trúc nghệ thuật" cấp quốc gia theo quyết định số 2233/VH-QD.
29620-st
Chuyện thường ngày ở xứ Thiên đường
Phạm Minh VũTheo dõi
Sau khi bị dân mạng bóc trần sự dối trá xuyên tạc sai sự thật của tuyên giáo, báo chí đảng đã đồng loạt gỡ hình ảnh “Cụ già neo đơn” này xuống. Cụ già neo đơn này được đảng đưa vào danh sách trong năm cụ ủng hộ tiền chống dịch cho chính phủ lên tới 23 triệu đồng. Mặc dù được báo chí đảng nói là nghèo khổ, nhưng trên cổ, tai, tay và ngón tay cụ người ta thấy cụ đeo vật gì giống vàng😃
Và người ta biết, Cụ già nghèo khổ này là Bà Võ Ánh Nguyệt Nguyên phó giám đốc trung tâm bảo trợ xã hội tỉnh Cà Mau cuộc sống rất giàu có chứ không nghèo hay đơn côi gì cả.
Tất cả hình ảnh của Bà bị tuyên giáo bắt gỡ xuống vì sự nhục nhã ê chề (hoặc một số tờ để lại nhưng với chú thích khác).
Đấy, tuyên giáo nói láo còn không xong mà Thưởng lại đòi đi làm cò mồi, khổ chưa nạ!
P/s: thời làm phó giám đốc trung tâm này, Bà Nguyệt bị tố cáo nhiều lần vì đối xử vô nhân tính với người già ốm yếu và người mất. Link bài viết sai phạm do bà nguyệt thời là phó gây ra: http://m.cand.com.vn/…/Xu-ly-nghiem-sai-pham-tai-TT-Bao-tr…/

Không biết tay nào vần tảng đá rơi xuống đấy? Ở Na Uy- ảnh mượn của Nguyễn Hòa
(NBD)
Xây đúng quy trình nhưng tại Giời hơi mưa (NBD)
Đâu có phải mình ta kiên định
28620-NBD

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2020

LY SỮA CUỘC ĐỜI!💝
Hôm qua vào viện thăm bố người bạn đang điều trị trong bệnh viện. Nằm giường kế bên là một ông cụ nhà quê khoảng 80 tuổi đang điều trị mổ khối u ở mắt. Nhìn qua đã thấy gia cảnh nhà cụ quá nghèo, nhìn tủ đầu giường của bố người bạn cơ man là hoa quả sữa ngon , bên đầu giường cụ già kia thì không có gì ngoài một cái ca nhựa xỉn màu và một cái thìa cũng đen xỉn.
Hỏi thăm bố người bạn xong tôi quay sang hỏi về gia cảnh cụ, cụ nói:
-Tôi ở quê hoàn cảnh lắm Cô ơi! Nhà có mỗi thằng con trai mới lấy vợ sinh được đứa con mới 6 tháng tuổi. Nó đi xe ôm bị tai nạn giờ ở nhà không làm được gì. Vợ nó đi bán rau rong lo cho cả nhà , nay tôi lại bị bệnh phải mổ. Có cái xe cà tàng để chạy xe ôm phải bán để nộp viện phí mà chưa đủ!
Đang nói thì cửa phòng mở, một cô gái còn trẻ khoảng 25 tuổi nhưng nhìn lam lũ vất cả với khuôn mặt cùng những sợi tóc bết mồ hôi. Cô chào mọi người rồi ngồi xuống vội vã nâng ông cụ dậy, miệng nói:
- bố dậy ăn chút cháo để con còn về cho chồng và cu tý ăn.
Cô mở chiếc cặp lồng nhựa cũ xỉn ra bón cẩn thận cho cụ từng thìa cháo. Ăn chừng già nửa cặp lồng dường như ông cụ chủ động từ chối dứt khoát không ăn nữa.
Sau khi ép cố cho bố chồng một vài thìa cô xúc nốt chỗ cháo tự mình ăn nốt. Tiếng thìa nhôm vét vào cạp lồng nhựa nghe đến xót xa...Đặt chiếc cặp lồng gọn gàng lại cô gái lấy chiếc ca nhựa quay sang xin chút nước sôi tráng qua rồi đi ra khe kín giữa chiếc tủ và tường nhà. Cô quay mặt vào trong vén áo lên vắt những giọt sữa từ cặ p... v ú cũng không lấy gì làm căng đầy cho lắm.
Sau chừng 10 phút, cô vội vã quay ra một tay kéo vạt áo che cặ p...v ú trần một tay bê nửa ca sữa đến bên giường nâng đầu ông cụ lên nói:
- ông cố uống thêm chút sữa cho mau khoẻ.
- sao ngày nào con cũng mua sữa làm gì cho tốn kém. Tiền lãi con bán rau rong nuôi ba bốn người đau ốm lấy đâu ra..??
Nói rồi nhưng ông cụ vẫn cố uống hết nửa ca sữa loãng.
Xong cô đi rửa ca để lại chỗ cũ rồi vội vã chào mọi người tất tả ra đi.
Chứng kiến từ đầu đến cuối tôi ngồi ngây người như kẻ mộng du.
Tiếng ho nhẹ của ông cụ kéo tôi về thực tại, tôi đứng dậy chào hai cụ rồi về, xuống đến căng tin bệnh viện tôi tạt vào mua một hộp sữa ensure rồi nhờ cô bán hàng mang lên số giường cho ông cụ và nói của người quen gửi biếu.
Trên đường lái xe tôi lại nhìn thấy cô gái đáng kính đang cong người đạp chiếc xe cũ kỹ với mấy mớ rau thừa héo keo dưới cái nắng nghiệt ngã. Mắt tôi chợt nhoè cay 😢...!
Ở đâu đó trong cuộc sống chúng ta vẫn còn những mảnh đời bất hạnh 😞 cần sự giúp đỡ.
💚❤️
Sưu tầm
ĐÌNH THẦN ĐA PHƯỚC (21)
XÃ ĐA PHƯỚC - HUYỆN AN PHÚ
Chính điện - nơi thờ Nguyễn Hữu Cảnh
Đình Đa Phước thuộc xã Đa Phước, huyện An Phú, tỉnh An Giang. Từ thành phố Long Xuyên du khách theo quốc lộ 91 đến thị xã Châu Đốc. Tại đây qua cầu Cồn Tiên đến ngã ba rẽ phải cách khoảng 700m là đến đình thần
Năm 1832, cư dân người Việt đến vùng đất này lập nghiệp đã dựng nên ngôi đình bằng cây lá. Đến năm 1908, đình thần được Hương cả Lê Hữu Dõng, ông phủ Vương Bửu Ngưu xây cất lại với cột gỗ tròn căm xe, đường kính 4 tấc, tường xây gạch tô hồ vôi dày 2 tấc, mái đình uốn cong lợp ngói ống, còn nguyên trạng đến ngày nay.
Đình chia thành 3 gian, 2 chái trước chánh điện là nhà văn và nhà võ khá thoáng phục vụ cho lễ hội hằng năm với số người tham dự đông đảo. Chính điện có 4 hàng cột ngang. Các thanh xiên, vĩ kèo cùng 4 cột tứ trụ đỡ nóc cổ lầu, mái ngói tam cấp. Các vĩ kèo và cột chống đều được bàn tay nghệ nhân chạm trổ hoa văn sắc sảo. Trên nóc đình và nhà văn được tô điểm thêm những tượng khối lưỡng long tranh châu, bát tiên, âm dương, hoa lá, điểu thú…là biểu tượng cho sự sung túc, hạnh phúc, an khang.
Đặc trưng của kiến trúc đình Đa Phước là các vì kèo tựa đầu cột, mỗi thanh kèo được bào gọt đầu nhỏ phần gốc và to dần đến đầu dư vừa chịu lực tốt, vừa để trang trí các hoa văn. Các chân cột đều được đặt nằm trên chân táng đá cao 1m có để hình bát giác đầu chân cột đắp nổi hình hoa sen nở để bảo vệ cột đình vào mùa nước lũ hàng năm.
Nội thất đình với 17 bao lam, 28 liễn đối và 35 bức hoành phi được chạm khắc tinh vi, đạt tính nghệ thuật cao với các đề tài hoa lá, rồng mây, muôn cầm, điểu thú, tứ linh, bát tiên, cá hóa long…chuyển tải ý nghĩa cầu cho quốc thái dân an, phong hòa vũ thuận, dân an vật thịnh và ca ngợi công đức tôn thần. Tất cả đều được sơn son thếp vàng, mang vẻ trang nghiêm, hoa mỹ và hoành tráng, tao nhã. Ngoài ra, đình còn lưu giữ những tủ, bàn ghi thờ cẩn ốc xa cừ với nhiều đề tài đặc sắc về truyện tích xưa và 1 mõ gỗ lớn hình khối tròn, 1 trống cái, các đồ thờ như bộ lỗ bộ, chưng đèn, đĩa quả và một long đình chạm trổ tinh vi có giá trị nghệ thuật cao và lâu đời.
Đình thờ Chưởng cơ Lễ thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh, người có công khai mở và giữ gìn vùng đất An Giang.
Bộ Văn hóa đã công nhận đình là di tích kiến trúc nghệ thuật vào năm 1999.
28620-st

Công viên Sư tử biển Merlion
Merlion không giống như bất kỳ bức tượng bình thường nào khác. Bức tượng Sư tử biển phun nước bằng bê tông vững chắc nặng 70 tấn này là một biểu tượng huyền thoại của Singapore, và có lẽ là nơi được nhiều khách du lịch Singapore đến thưởng ngoạn chụp hình nhất. Trong khi bức tượng mang tính biểu tượng là tiêu điểm chính, thì xung quanh là khu vực bậc thang rất đẹp (được tự do sử dụng), nơi bạn có thể thư giãn, là nơi ngắm cảnh hoặc nơi dành cho cuộc dã ngoại nho nhỏ (hoặc uống bia vào ban đêm). Ngoài ra còn có một cầu cảng kiên cố được xây dựng vươn ra dòng sông, cung cấp một nơi tuyệt vời để chụp toàn cảnh Merlion, hoặc phần còn lại của Vịnh Marina, một cảnh quan tuyệt đẹp.
2820-st
Tiếc không một bóng cây xanh
Tượng với cầu phơi mình trơ trọi
NBD

Bên đường bên biển
Đẹp như công viên
Quảng Ninh 23620- NBD
LS Nguyễn Khánh Ngọc

CHA MẸ NUÔI CON BIỂN HỒ LAI LÁNG
CON NUÔI CHA MẸ TÍNH THÁNG KỂ NGÀY

– Alo. Anh hai hả? Anh đang ở đâu vậy?
– Anh Hai đang ở cơ quan, có gì không cô út?

– Chiều về sớm tranh thủ qua nhà em đón Mẹ về nhà anh chị nhé
– Ủa, còn ba ngày nữa Mẹ mới qua nhà anh mà? Sao đón sớm vậy?Em biết, nhưng mai vợ chồng em đi du lịch với cơ quan cả tuần mới về. Anh hai đón mẹ về nhà anh dùm em sớm vài hôm, tháng sau em bù lại cho
– Thôi được rồi, để anh về bàn với bà xã rồi tính sau
Nghe cuộc nói chuyện của cô con gái, bà Tư buông tiếng thở dài não ruột. Bà đứng lên lửng thững bước chậm chậm ra sân. Bà Tư cầm cái chổi lên quét quanh sân mà lòng ngổn ngang bao nỗi niềm. Bà Tư nhớ lại …
Chồng chết sớm để lại cho bà Tư hai đứa con còn thơ dại. Lúc đó thằng Hai vừa mới chập chững biết đi những bước đầu tiên, con Út thì đang còn nằm nôi. Biết bao nhiêu khổ cực dồn hết lên đôi vai của bà, một sớm hai sương bà tảo tần lo cho hai đứa con khôn lớn. Buông cái này là bà chụp cái kia, làm và chỉ biết làm, miễn sao có tiền nuôi con là được
Khi hai con khôn lớn. Con Út muốn se sua với bạn thỏ thẻ với bà “Mẹ ơi con muốn mua áo mới”, thằng Hai ” mẹ ơi, cho con tiền mua chiếc xe đạp”. Bà vui vẻ ” Uhm. Để đó mẹ lo”. Cứ thế, thằng Hai con Út trưởng thành chỉ biết ăn và học trong vòng tay của Mẹ đến khi ra trưởng và lập gia đình riêng. Cả hai đứa đều thành danh trong xã hội. Lúc hai đứa con còn nhỏ, tuy nghèo nhưng rộn rã tiếng cười. Bà Tư buông tiếng thở dài, bà tiếc nuối cái thời gian mẹ con đầm ấm đã qua. . .
Tiếng chuông gọi cửa làm bà Tư giật mình. Bà đi vội ra mở cửa, con dâu ào vào, thằng Hai theo sau. Con dâu lên tiếng
– Cô Út có nhà không hả Mẹ?
Bà vừa đóng cửa lại vừa trả lời
– Nó ở trên lầu đó. Cơm nước gì chưa mà bây qua đây
Con dâu không trả lời, đi vội vào trong nhà. Con Út nghe ồn ào dưới nhà liền chạy xuống. Chị dâu liền hỏi
– Cô Út làm gì mà tui gọi cháy máy không chịu nghe
– Em ở trong phòng xếp mấy bộ đồ để mai đi
– Cô đi rồi mẹ sao?
Con Út hơi khó chịu
– Thì em có gọi cho anh Hai nhờ đón Mẹ về bên anh chị vài hôm rồi mà
Con dâu vội nói
– Không được. Mai cuối tuần vợ chông tui cũng có việc đi tỉnh phát quà từ thiện hai ngày mới về. Cô Út xem tính sao thì tính
Con Út lớn tiếng
– Anh Chị làm gì mà khó khăn vậy. Đi phát quà từ thiện thôi mà có cần phải gấp như vậy không. Chị lúc nào việc nhỏ cũng làm lên cho nghiêm trọng. Chờ em về rồi hãy đi !
Con dâu cũng không vừa
– Vậy sao cô không ở nhà đi để hôm nào đến phiên Mẹ qua tui rồi cô đi du lịch.
Bà Tư sợ mấy đứa con nhìn thấy nên quay mặt đi nơi khác để lau vội giọt nước mắt đang trào ra vì kìm lại không được. Chờ cho cục đắng nghẹn ở cổ trôi xuống. Bà Tư vui vẻ cười ha hả nói
– Chuyện nhỏ mà sao tụi bây ầm ĩ thế. Được rồi để đó Mẹ lo
Thằng Hai chen ngang
– Mẹ lo cách nào?
Bà Tư chậm rải nói
– Lâu quá Mẹ không về quê, sẵn dịp vợ chồng con Út đi du lịch mươi hôm, vợ chồng thằng Hai cũng bận. Luôn tiện này Mẹ cũng muốn về Quê ở chơi với dì Năm bây vài hôm
Bà Tu nói xong, mấy đứa con đều nhất trí cao cách giải quyết của bà. Con Út lên tiếng
– Vậy thì mai anh Hai cho tài xế qua chở Mẹ ra bến xe
Bà Tư lại vui vẻ cười to để cho mấy đứa con yên tâm
– Cứ để đó Mẹ lo. Mai ta nhờ chú Ba xe ôm đầu ngỏ chở ta ra bến xe được rồi
Đêm hôm đó bà Tư suy nghĩ nhiều lắm. Tháng này ở nhà con Út thì tháng sau ở nhà thằng Hai. Bà Tư cảm thấy mình làm vướng bận cho con cái, vì mình mà hai anh em cãi nhau về chuyện ăn ở của bà. Làm Mẹ, bà không đành lòng nhìn cảnh như vậy.
***
Tuần sau
– alo cô Út hả? Cô về chưa
– Còn 2 hôm nữa em mới về. Có gì không anh Hai
– Hôm nay anh nóng ruột quá nên gọi cho dì Năm hỏi thăm Mẹ ,thì dì Năm nói là không có thấy Mẹ về nhà dì Năm.
Thế là cô Út và anh Hai cãi nhau ầm ĩ. Người này đỗ lỗi cho người kia. Cô Út đành phải bỏ cuộc du lịch bay về cùng anh Hai đi tìm Mẹ trong vô vọng
*******
Năm năm sau
Tại một ngôi chùa nhỏ ở ngoại ô cách xa thành phố ,có một ngôi mộ lẻ loi ở sau chùa. Trên tấm bia có ghi
Phần mộ bà Nguyễn Thị Tư
Pháp danh. . .
Mất ngày. . . Tháng. . . Năm
Không rõ nhân thân
Mọi người trong làng kể lại. Cách đây năm năm, có một bà cụ từ đâu đến xin ở trong ngôi chùa nhỏ này. Từ đó ngôi chùa trở nên sạch sẻ nhờ bàn tay chăm chỉ của bà cụ. Sớm tối bà cụ tụng kinh gõ mõ. Bà cụ hiền lành phúc hậu nên được dân làng yêu quý, họ đem đến cho cụ mớ rau, khoai củ và những cây nhà lá vườn. Cứ thế, bà cụ sống nhờ vào lòng yêu thương của dân làng. Mọi người ở đây ai cũng nhìn thấy được cụ bà có một nỗi niềm gì đó mà không tỏ cùng ai. Vì nét mặt cụ luôn toát lên một nổi buồn cho đến tận lúc bà mãi mãi ra đi.
ST