Bầu cử ở Mỹ: Thật sự là Đảng cử - Dân bầu
NBDThứ Tư, 30 tháng 9, 2020
Hoa mặt dơi (Cuphea llavea) - 436
Hoa mặt dơi có nguồn gốc Mexico, tên khoa học (Cuphea llavea) có màu sắc cực kỳ nổi bật là đỏ và tím. Nó còn được gọi với cái tên là hoa tai thỏ, hoa xì gà. Loài hoa này chịu được điều kiện thời tiết khắc nghiệt, chịu được hạn, chịu được nhiệt độ cao, màu sắc của nó rất thu hút chim ruồi, ong bướm.
11020-st
Khu du lịch tâm linh sinh thái Tây Yên Tử
Xã Tuấn Mậu, huyện Sơn Động
Tây Yên Tử là vùng đất địa linh, nằm về phía Tây của núi Yên Tử, là con đường hoằng dương Phật pháp của vua Trần Nhân Tông, người có công tạo dựng nên Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, dòng Thiền mang bản sắc dân tộc Việt. Tây Yên Tử là nơi tổng hòa các yếu tố tâm linh lịch sử, thiên nhiên sinh thái, đang phát triển thành khu du lịch tâm linh và khu vực phát triển văn hóa - du lịch trọng tâm của tỉnh Bắc Giang.
11020-st
DI SẢN THẾ GIỚI (12)
Nghệ thuật đá Vùng Hail
Nghệ thuất đá Vùng Hail của Ả Rập Xê Út
Di sản thế giới UNESCO
Vị trí Ả Rập Xê Út
Bao gồm
Jabal Umm SinmanJabal al-Manjor và Jabal Raat
Tiêu chuẩn Văn hóa: (i), (iii)
Tham khảo 1472
Công nhận 2015 (Kỳ họp 39)
Diện tích 2.043,8 ha (5.050 mẫu Anh)
Vùng đệm 3.609,5 ha (8.919 mẫu Anh)
Tọa độ 28°0′38″B 40°54′47″Đ
Nghệ thuật đá Vùng Hail (tiếng Ả Rập:الفنون الصخرية في منطقة حائل) là một Di sản thế giới của UNESCO nằm tại Ả Rập Xê Út. Nó bao gồm hai khu vực nằm trong sa mạc của vùng Hail. Một địa điểm nằm ở dãy núi Om Sinman, gần thành phố cổ Jubbah; địa điểm còn lại nằm ở Al-Manjor và Raat tại Shuwaymis.
Một hồ nước ở chân của dãy Om Sinman đã biến mất từng là một hồ nước ngọt cung cấp nước cho con người và động vật ở phía nam sa mạc Narfoud Lớn. Tổ tiên của những người Ả Rập đã để lại những dấu tích về cuộc sống của họ qua những bức tranh khắc đá và chữ khắc đá. Còn tại Al-Manjor và Raat hình thành hình thành các vách đá của một Wadi giữa sa mạc. Các hình khắc đá ở đây đại diện cho các nhân vật, con người và động vật có lịch sử 10.000 năm.
11020-st
Thứ Ba, 29 tháng 9, 2020
Hương án chùa Khám Lạng
Xã Khám Lạng, huyện Lục Nam Bắc Giang
Chùa Khám Lạng được xếp hạng là di tích kiến trúc nghệ thuật cấp quốc gia, lưu giữ nhiều di sản, hiện vật quý báu, trong đó có Hương án đá hoa sen được chạm khắc tinh tế, tạo tác năm 1432, phản ánh văn hóa thời Lê Sơ. Với lịch sử văn hóa, giá trị mỹ thuật và tính độc đáo quý hiếm, hương án đá hoa sen chùa Khám Lạng đã được công nhận là Bảo vật Quốc gia năm 2015.
30920-st
Hoa mỏ vẹt (Lotus berthelotii)-435
Đây là loài hoa rất hiếm từ năm 1884. Chúng được coi là hoàn toàn tuyệt chủng trong tự nhiên, mặc dù một số người vẫn tin rằng nó vẫn còn sống. Người ta đã tiến hành thí nghiệm để thụ phấn cho hoa và trồng ngoài tự nhiên nhưng rất ít những thí nghiệm này thành công. Vì vậy, Lotus Berthelotii chỉ được nuôi và nhân giống trong các phòng thí nghiệm.
30920-st
DI SẢN THẾ GIỚI (11)
Al-Balad, Jeddah
Jeddah lịch sử, Cổng tới Makkah
AlBalad CoralHouses.JPG
Jeddah lịch sử, Cổng tới Makkah, một Di sản thế giới được UNESCO công nhận
Thành phố Jeddah, Makkah
Quốc gia Ả Rập Xê Út
Tọa độ 21°29′B 39°11′
Al-Balad (tiếng Ả Rập: البلد) là trung tâm lịch sử của Jeddah, thành phố lớn thứ hai của Ả Rập Xê Út. Al-Balad được dịch theo nghĩa đen có nghĩa là "thị trấn".
Al-Balad được thành lập vào thế kỷ thứ 7 và trong lịch sử là trung tâm của Jeddah. Những bức tường phòng thủ của Al-Balad đã bị phá hủy vào những năm 1940. Trong những năm 1970 và 1980, khi Jeddah bắt đầu trở nên giàu có hơn nhờ sự bùng nổ của dầu mỏ, nhiều người Jeddah đã di chuyển về phía bắc, cách xa Al-Balad vì nó nhắc họ về thời kỳ kém thịnh vượng hơn. Al-Balad không đủ chỗ đỗ cho những chiếc xe lớn, các cửa hàng của nó không bán quần áo hàng hiệu đắt tiền.
Chính quyền thành phố Jeddah bắt đầu những nỗ lực bảo tồn lịch sử trong những năm 1970. Năm 1991, đô thị Jeddah đã thành lập Hiệp hội bảo tồn lịch sử Jeddah để bảo tồn kiến trúc và văn hóa lịch sử của Al-Balad. Năm 2009, ủy ban du lịch và cổ vật Ả Rập Xê Út đã đề cử Di sản thế giới và nó chính thức trở thành một Di sản thế giới từ năm 2014.
30920-st
Thứ Hai, 28 tháng 9, 2020
Hoa hình đôi môi khêu gợi (Psychotria elat)-434
Còn được biết đến với cái tên hoa nụ hôn, Psychotria elata sống sâu trong các khu rừng mưa nhiệt đới ở Châu Phi. Những bẹ hoa do lá biến đổi qua từng giai đoạn mà thành, kết hợp với màu đỏ tươi sáng làm người ta liên tưởng đến đôi môi căng mọng quyến rũ của một người phụ nữ tuyệt đẹp. Giai đoạn cuối cùng, khi các cánh hoa đã nở bung ra hết, đôi môi sẽ được thay thế bằng một bông hoa hình ngôi sao.
29920-st
Hoa môi cũng giống môi người nhỉ
Vạn vật xưa nay muốn kiếp người?
NBD
Chùa Bổ Đà (92)
Thôn Thượng Lát, xã Tiên Sơn, huyện Việt Yên
Chùa Bổ Đà là một danh lam cổ tự nổi tiếng của vùng Kinh Bắc xưa, là trung tâm đào tạo tăng đồ của Thiền phái Lâm Tế. Vẻ đẹp rêu phong cổ kính của ngôi chùa này đều khiến mọi du khách phải say lòng. Chùa có lối kiến trúc “nội thông, ngoại bế”, với 100 gian liên hoàn. Đây cũng là nơi lưu trữ gần 2.000 mộc bản kinh Phật được công nhận là bảo vật quốc gia.
Vườn tháp chùa Bổ Đà là một trong những vườn tháp đẹp và lớn nhất cả nước, trong đó có 97 ngôi tháp cổ có lịch sử hàng trăm năm, là nơi tàng lưu tro cốt xá lỵ nhục thân của hơn 1.200 tăng ni phật tử của thiền phái Lâm Tế trong cả nước.
29920-st
DI SẢN THẾ GIỚI (10)
Dir'iyah
At-Turaif tại ad-Dir'iyah
Di sản thế giới UNESCO
Diriyahpic.jpg
Cung điện Saad ibn Saud
Vị trí Ả Rập Xê Út
Tiêu chuẩn Văn hóa: iv, v, vi
Tham khảo 1329
Công nhận 2010 (Kỳ họp 34)
Diện tích 28,78 ha
Vùng đệm 237,95 ha
Tọa độ 24°44′0″B 46°34′32″Đ
Diriyah (tiếng Ả Rập: الدرعية), trước đây được La Mã hóa là Dereyeh and Dariyya, là một thị trấn nằm ở ngoại ô phía tây của thủ đô Riyadh, Ả Rập Xê Út. Diriyah đã từng là thủ đô của Tiểu vương quốc Diriyah dưới triều đại Ả Rập đầu tiên từ 1744 đến 1818. Ngày nay, nó bao gồm nhiều ngôi làng như Al-'Uyayna, Jubayla, Al-Ammariyyah, và là thủ phủ của tỉnh Diriyah thuộc vùng Riyadh. Khu phố lịch sử Turaif là nơi đặt thủ đô đầu tiên của Ả Rập Xê Út nằm ở Diriyah được UNESCO công nhận là di sản thế giới năm 2010.
Vị trí
Các tàn tích cổ của Diriyah nằm ở hai bên của thung lũng hẹp được gọi là Wadi Hanifa, chạy dài tiếp tục về phía nam qua hết vùng Riyadh và xa hơn nữa. Diriyah bao gồm rất nhiều các công trình kiến trúc bằng gạch bùn nằm tại ba khu phố Ghussaibah, Al-Mulaybeed và Turaif, trên những quả đồi nhìn ra thung lũng. Trong số đó, Turaif nằm tại vị trí cao nhất, thu hút nhiều khách du lịch nhất. Một phần của bức tường thành phố cổ chạy dọc theo các cạnh của thung lũng và cũng được làm bằng gạch bùn vẫn còn tồn tại cùng với một số tháp quan sát gần.
Đô thị mới được xây thấp hơn ở chân đồi của Turaif. Bên trong thung lũng về phía bắc của thị trấn là một số khu vườn, trang trại nhỏ, hàng cọ. Xa hơn nữa về phía bắc là đập Al-Ilb.
Điểm tham quan chính
Cung điện Salwa: Cung điện này đã từng là dinh thự và ngôi nhà đầu tiên của Al Saud và là cung điện lớn nhất khu này.
Cung điện Saad bin Saud: Một trong số những cung điện lớn nhất khu này, nổi tiếng với khoảng sân rộng và chuồng ngựa.
29920-st
Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2020
Chùa Vĩnh Nghiêm (91)
Xã Trí Yên, huyện Yên Dũng
Chùa Vĩnh Nghiêm là ngôi chùa cổ có lịch sử nghìn năm tuổi, được xem như trường Phật giáo đầu tiên của Việt Nam gắn với dòng Thiền Trúc Lâm. Chùa tọa lạc nơi có vị trí cảnh quan đẹp. Chùa tựa lưng vào núi Cô Tiên, còn phía trước là ngã ba Phượng Nhãn, nơi hội lưu của sông Thương và sông Lục Nam, đúng thế đất phong thủy của người xưa “đầu gối sơn, chân đạp thủy".
Chùa Vĩnh Nghiêm là nơi lưu giữ kho mộc bản (tài liệu khắc gỗ) quý giá với 3.050 ván khắc kinh. Đây là những tác phẩm mỹ thuật đồ họa khắc gỗ độc đáo, được dùng để in tài liệu truyền bá Phật pháp. Tư liệu quý này đã được tổ chức UNESCO công nhận là Di sản tư liệu thuộc Chương trình Ký ức thế giới khu vực châu Á-Thái Bình Dương vào năm 2012.
28920-st
Polar Fest, Minnesota
Nhiều người thường lựa chọn đi về khu vực phía nam để tới những bãi biển tràn ngập ánh nắng trong những ngày mùa đông giá lạnh, trong khi người dân của Detroit Lakes (hồ Detroit) lại có những hoạt động, lễ hội hoàn toàn khác biệt. Họ có một tuần đầy thú vị trong cái giá lạnh với các hoạt động, cuộc thi kỳ lạ như bowling, golf trên băng.
28920-st
Cúc vạn thọ socola (Cosmos atrosanguineus) - 434
Loài hoa này chỉ có thể được tìm thấy tại Mexico và được cho là tuyệt chủng trong tự nhiên hơn 100 năm nay. Nhưng sau đó, những bông hoa hiếm hoi này lại một lần nữa được tìm thấy. Cúc vạn thọ có màu nâu như màu sô cô la, đường kính từ 3-4 cm. Vào mùa hè, những cánh hoa thường toát ra mùi socola rất thơm.
28920-st
DI SẢN THẾ GIỚI (9)
Mada'in Saleh
Al-Hijr hay còn được gọi là Mada'in Saleh
Vị trí Al Madinah, Al-Hejaz, Ả Rập Xê Út
Tọa độ 26°47′30″B 37°57′10″Đ
Di sản thế giới
Tên chính thức Địa điểm khảo cổ Al-Hijr (Madâ’in Sâlih)
Loại Văn hóa
Tiêu chuẩn ii, iii
Đề cử 2008 (Kỳ họp 32)
Số tham khảo 1293
Vùng Châu Á và châu Đại Dương
Mada'in Saleh (tiếng Ả Rập: مدائن صالح, madāʼin Ṣāliḥ, "Thành phố của Saleh") còn được gọi là Al-Hijr hay Hegra là một địa điểm khảo cổ nằm tại khu vực thành phố Al-`Ula, tỉnh Al-Madinah, Hejaz, Ả Rập Xê Út. Tại đây có các di vật của Vương quốc Nabatea (thế kỷ thứ I) và nó chính là khu định cư lớn nhất ở phía nam của vương quốc, chỉ sau thủ đô của vương quốc là Petra. Ngoài ra, một số dấu tích liên quan đến giai đoạn Lihyan và Đế quốc La Mã cũng đã được tìm thấy tại đây.
Theo Qur’an thì khu định cư này được hình thành bởi người Thamud trong khoảng giữa Kỷ nguyên Salih và Thamud. Theo văn bản Hồi giáo thì họ đã bị Allah trừng phạt vì thờ phụng những hình tượng bị cấm và gieo xuống đây những vụ sét đánh và động đất. Do đó, nơi đây đã bị tiếng như là một nơi đáng nguyền rủa, một hình ảnh mà chính phủ đang cố gắng khắc phục để đưa nó trở thành một điểm du lịch thu hút khách.
Năm 2008, Mada'in Saleh trở thành Di sản quốc gia và và là Di sản thế giới của UNESCO đầu tiên tại Ả Rập Xê Út. Nó như là một minh chứng về Hậu kỳ cổ đại, đặc biệt là 131 cấu trúc đá cắt vô cùng hoành tráng và công phu với những mặt tiền được trang trí minh chứng cho thời kỳ phát triển của Vương quốc Nabatea.
Tên
Lịch sử lâu dài khiến cho các nền văn minh từng định cư tại đây đặt ra một số tên khác nhau. Theo tài liệu tham khảo của sử gia Strabo và các nhà văn Địa Trung Hải khác thì Hegra là cái tên đã được sử dụng dưới thời Vương quốc Nabatea. Cái tên hiện tài có liên quan đến vị Tiên tri và sứ giả trong đạo Hồi là Saleh. Trong khi đó, cái tên Al-Hijr (tiếng Ả Rập: الحجر, "Vùng núi đá" hoặc "Nơi có nhiều đá") cũng được sử dụng để mô tả địa hình nơi đây.
Vị trí
Mada'in Saleh nằm cách thị trấn Al-`Ula 20 km (12,4 dặm) về phía tây bắc và cách Medina 500 km (310.7 dặm) về phía đông nam. Nó nằm trên một khu vực bằng phẳng, dưới chân của cao nguyên bazan là một phần của Dãy núi Hijaz. Phía tây và tây bắc của khu vực có một mạch nước ngầm ở độ sâu 20 mét. Nơi đây là một điểm đáng chú ý của phong cảnh sa mạc với những phiến đá sa thạch nhiều kích thước và chiều cao khác nhau.
28920-st
Thanh Vuongdac
VỀ TRƯƠNG HUY SAN
Trương Huy San (Quê Hà Tĩnh), thường gọi là Huy Đức. “Tên tuổi” Huy Đức bắt đầu nổi như cồn từ hàng loạt bài viết về vụ “Đường Sơn Quán” ở Thủ Đức đăng trên các báo Tuổi trẻ và Thanh niên. Vì sao lại là “Đường Sơn Quán” mà không phải nơi nào khác? Vì đây là nơi giao tiếp, gặp gỡ, cũng như giải trí dành cho những kẻ lắm tiền nhiều của và có quyền lực trong xã hội, đồng thời, những câu chuyện đổi chác, hối lộ cũng diễn ra tại đây. Vụ này dính dáng đến ông trùm xã hội đen Trương Văn Cam (Năm Cam) lúc này đang phô trương thế lực thâu tóm các băng đảng về dưới trướng. Trong nhóm người lân la và tiệc tùng thác loạn ấy có cả Huy Đức và Hoàng Linh của Báo Tuổi trẻ. Cả 2 nhanh chóng nhận được sự chú ý của Năm Cam.
Với âm mưu thôn tính “ngành công nghiệp giải trí” ở đô thị giàu nhất cả nước, lợi dụng chủ trương khi đó triệt phá các điểm ăn chơi của các băng nhóm tội phạm để chuẩn bị Đại hội Đảng lần VI của cố Bí thư Thành ủy Nguyễn Văn Linh, Năm Cam đã vung tiền mua chuộc, sử dụng Trương Huy San, Hoàng Linh và và một số “nhà báo” khai thác những sai phạm để tấn công, khống chế, triệt hạ những “tay chơi” phục vụ cho mưu đồ thôn tính.
Với ý đồ triệt hạ Ba Tung – Trưởng phòng cảnh sát hình sự Công an TPHCM khi ấy vì truy quét tội phạm hình sự, khiến Năm Cam mất nguồn thu tài chính, nên Năm Cam muốn Hoàng Linh và Huy Đức tung bài trả thù Ba Tung.
Với lối viết “có sức công phá”, cách sử dụng những ngôn từ miệt thị, nguyền rủa tới mức cay độc, “chiến tích” đầu tiên của Trương Huy San là hủy hoại thanh danh Ba Tung, lấy đi mạng sống của một nguời con gái trẻ tuổi và đẩy người mẹ của cô rơi vào cảnh “sống cũng như chết”.
Dưới sự giật dây của Nam Cam, Trương Huy San đã mài bút, giương móng vuốt, dùng những từ ngữ miệt thị cay độc nhất có thể nhằm vào Ba Tung, biến Ba Tung thành thủ phạm chính của vụ án và bắn phá không tiếc bằng những hình ảnh nhạy cảm, lời nguyền rủa nhắm vào Ba Tung cũng như những người thân trong gia đình. Cô con gái 16 tuổi của Ba Tung đang học tại Trường Trung học phổ thông Lê Quý Đôn đã không chịu nỗi cảnh nhục nhã khi nghe bạn bè đàm tiếu chuyện cha mình qua những bài báo đầy tanh tưởi của Trương Huy San. Hậu quả là cô gái vô tội ấy đã uống thuốc độc vĩnh viễn ra đi. Còn người vợ của Ba Tung thì không chịu nổi sức ép đã vĩnh viễn xa rời cuộc sống bình thường trong bệnh viện tâm thần.
Chưa dừng lại, Trương Huy San còn kết hợp với Lê Văn Ba (cựu phóng viên báo Đại Đoàn Kết) “giết chết lần hai” cô con gái tội nghiệp của Ba Tung khi tung lên mặt báo bản chụp lá thư tuyệt mệnh của cô để khoe chiến tích anh hùng lừng lẫy nhưng lại mang đậm sự bỉ ổi, vô lương tâm và tội ác.
Đó là những gì diễn ra đằng sau sự hả hê của Trương Huy San và ông chủ Năm Cam trong đại yến tiệc ăn mừng chiến thắng say sưa thâu đêm với gái đẹp hạng sang và phong bì rủng rỉnh.
Vụ “Đường Sơn Quán” đã kết thúc với ánh hào quang chói sáng của Trương Huy San trên bầu trời những ngôi sao của làng báo, được dư luận lúc ấy vỗ tay hoan nghênh rần trời. “Thành công” vụ án cũng mang đến cho Trương Huy San vô vàn gái đẹp hạng sang và phong bì rủng rỉnh – phần thưởng của ông trùm Năm Cam. Từ đó, Huy Đức trở thành quân cờ, một pháo thủ cao xạ với ngòi bút sắc máu trong tay Năm Cam.
Sau đó, một mặt Năm Cam mang tiền đến mua chuộc Hoàng Đình Xuân (Năm Lương) lên thay ghế Ba Tung và số thuộc hạ của Năm Lương đề phòng bất trắc. Mặt khác, Năm Cam bắn tin cho Huy Đức, Hoàng Linh, Quang Thắng để tung ra nhiều bài viết quỷ quyệt với mục đích nhờ tay của công an triệt hạ đối thủ để Năm Cam thao túng toàn bộ thế giới ngầm. Đặc biệt, Năm Cam đã dùng Huy Đức với ngòi bút đầy máu tanh để triệt hạ vô số băng nhóm giang hồ “bất trị” và “xâm lăng” từ Hải Phòng và Quảng Ninh vào.
Năm Cam trở thành một ông trùm giang hồ có số má, “soái ca” trong giới giang hồ. Nhưng ít ai biết rằng, đây là kết quả của cuộc tranh giành quyền lực ngầm dưới bàn tay điều khiển của trùm Năm Cam mà Trương Huy San là công cụ, là quân cờ trong cuộc chơi tanh mùi tiền và máu, thâu tóm các băng nhóm giang hồ. Sự có mặt của Huy Đức chính là chiếc cầu gắn kết mối quan hệ ba bên cùng có lợi (Xã hội đen – Nhà báo – Quan chức biến chất), trong đó Huy Đức là người ăn cửa giữa, người làm chứng và chơi trò tung hứng. Khi mắt xích nào bị đứt, Huy Đức đu bám vào kẻ sống sót để tiếp tục cuộc chơi mới. Những cuộc chơi bẩn thỉu nâng tầm Năm Cam trở thành ông trùm, gây biết bao ung nhọt cho thành phố, làm hư hỏng bao nhiêu lớp cán bộ, công chức trẻ tuổi sau này.
Không chỉ qua mặt nhiều người dân, Huy Đức còn qua mặt những người lãnh đạo đầy kinh nghiệm như cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Được ông Võ Văn Kiệt tạo điều kiện, nâng đỡ để phục vụ công cuộc cải cách đất nước sau chiến tranh, nhưng San đã lợi dụng thanh thế của cố Thủ tướng để thu tin, soi mói các tiêu cực, ép các công ty, doanh nghiệp phải “cúng tiền”, “chung chi”.
Chỉ đến khi vụ án kinh tế Epco-Minh Phụng của Liên Khui Thìn và Tăng Minh Phụng bị phanh phui những năm 1997-1998, dư luận mới biết được bộ mặt thật, những thủ đoạn kiếm tiền bất lương của Trương Huy San.
Cựu phóng viên Hoàng Linh khi bị bắt đã khai trước Tòa án rằng đã được Liên Khui Thìn cho tiền rất nhiều lần, đồng thời giúp Liên Khui Thìn chuyển rất nhiều tiền cho Huỳnh Sơn Phước, Quang Thắng, Hoàng Quý và Trương Huy San vì bị “vòi tiền”, đe dọa viết bài phản ánh, nếu không đối xử tốt thì sẽ phải đối diện nhiều bất lợi. Và tất nhiên những người kể trên đều không thừa nhận lời khai của Hoàng Linh. Thế nhưng, sau vụ việc này cả ba người: Huỳnh Sơn Phước, Hoàng Quý và Trương Huy San đều phải cuốn gói ra đi khỏi báo Tuổi Trẻ một cách nhục nhã ê chề.
Huy Đức và Hoàng Linh từng cấu kết ăn chặn tiền của Liên Khui Thìn và Tăng Minh Phụng khi còn làm việc tại tòa soạn Tuổi trẻ.
Không còn chỗ kiếm ăn, bấu víu, Trương Huy San chạy vạy làm phóng viên rồi tụt hạng xuống cộng tác viên cho các báo Thanh Niên, Diễn đàn doanh nghiệp, Nông thôn ngày nay. Tại Thời báo Kinh Tế Sài Gòn, dưới sự giật dây của các ông trùm kinh tế, Huy Đức đã nhả đạn với loạt bài viết về các PMU đầy màu sắc đấu đá kinh tế. Và cuối cùng là nhả đạn trên báo Sài Gòn tiếp thị trước khi bị tước thẻ nhà báo.
Cay cú vì từng bị đuổi khỏi Báo Tuổi trẻ, khi vụ xét xử Hà Văn Thắm (cựu Tổng Giám đốc OceanBank) xảy ra, Huy Đức đã nhào nặn ra một bài viết với tiêu đề “Sự phản bội bạn đọc của Báo Tuổi trẻ” đăng trên facebook cá nhân, khiến nhà báo Bạch Hoàn phải đăng trên trang cá nhân của mình bài viết “Ai là kẻ phản bội?” với đại ý “Chính anh Osin đã biến ngòi bút của mình trở nên dơ bẩn. Ngòi bút của anh Osin đã không thể nào giấu nổi mục đích nữa rồi. Cho ai? Mục đích gì? Ai cũng biết”. “Anh Osin không hài lòng vì thứ anh cần lại là thứ người làm báo tử tế không muốn nhúng tay vào. Ai mới là kẻ phản bội, ăn cháo đá bát? Các anh chị chắc chắn đã biết…”
Có thể thấy, không một tờ báo nào dám sử dụng lâu dài Trương Huy San bởi họ cảm thấy không an toàn về con người này. Một người có thể phản bội bất kỳ lúc nào, sẵn sàng mài bút rồi nhân danh những điều tốt đẹp để giết chết những ai là đối thủ kể cả vợ con, gia đình, dòng họ.
Với bản chất cơ hội, sau khi bị lột mặt nạ trong vụ EPCO – Minh Phụng, Trương Huy San tiếp tục đổi màu. Trục lợi trên xác chết của tội phạm và giới giang hồ chưa đã, Trương Huy San đột ngột quay lưng lại bắn phá chính những người từng một thời là đồng đội trong màu áo lính đã hy sinh trong các cuộc chiến tranh bảo vệ biên cương của Tổ Quốc. Sau loạt bài “Biên giới tháng Hai” đăng trên tờ “Sài Gòn tiếp thị” nói về cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc (1979) có nhiều nội dung bóp méo sự thật, báo “Sài Gòn tiếp thị” đã sa thải Trương Huy San và thu hồi thẻ cộng tác viên vào tháng 8/2009. Sau vụ này, Trương Huy San đã không giữ nổi bình tĩnh và viết những lời lẽ hằn học chửi bới bất mãn trên trang blog Osin.
Tháng 5 năm 2012, thông qua Chương trình Nieman, một quỹ NGO trá hình, Trương Huy San được cấp “học bổng” sang Mỹ “tu nghiệp” tại Boston. Chủ đề chính mà Trương Huy San đăng ký để nhận học bổng này là văn chương Mỹ. Thực chất đây là học bổng dành cho những người viết có lợi cho chính sách đối ngoại của Mỹ.
Khi đó, mục tiêu chính của Huy Đức là tìm cách xuất bản cuốn sách “Bên thắng cuộc” vào cuối năm 2012 để xin tị nạn chính trị tại Mỹ. Khổ nỗi cuốn sách này lại chẳng có gì liên quan tới các chủ đề mà Trương Huy San đăng ký để nhận được học bổng. Huy Đức đã cố tình “cắt cúp” theo chủ kiến của riêng mình, tô vẽ cho “Bên Thắng cuộc” để dẫn lái người đọc vào mê hồn trận, nhìn cuộc chiến tranh Việt – Mỹ theo một màu đen tối bi thương.
Nhiều trí thức đã phản pháo rất mạnh với cuốn sách này, cho rằng “Bên thắng cuộc” đã cố ý “đánh lộn sòng phải trái”, “đánh lận trắng đen” về bản chất cuộc Chiến tranh Việt Nam. Đến nỗi ông Dương Trung Quốc cho rằng “cuốn sách đó chỉ là sự lượm lặt những “lời kể” không được kiểm chứng; nó không đủ tư cách là một tác phẩm sử học mà chỉ là một cuốn “tạp văn” có tính báo chí không hơn không kém”. Còn Tổng Biên tập Báo Lao Động lúc đó là ông Vương Văn Việt đã nhận xét: “Những tư liệu về sự kiện lịch sử là một chuyện. Còn cách sắp xếp và xử lý những tư liệu, sự kiện ấy để đưa người đọc tới kết luận theo ý của mình lại là chuyện khác.
Thậm chí, Trương Huy San còn giương móng vuốt chà đạp thô bạo đến cả chính những người từng là đồng nghiệp ở báo Tuổi Trẻ. Nhà báo Lưu Đình Triều đã phản ứng gay gắt rằng, “Huy Đức đã cắt xén những thông tin về cuộc đời, mối quan hệ của cha con, làm người đọc ngộ nhận gây tổn thương gia đình tôi… , nhằm mục đích gì thì chính Huy Đức rõ hơn ai hết”.
Ngay cả ông Anh Đức, người Việt ở bên kia Thái Bình Dương cũng không thể chịu nổi Trương Huy San, đã viết trên tờ “Việt Nam Thời Báo” xuất bản tại Mỹ số 6729 ra ngày 12-1-2013 rằng: “Trương Huy San, Huy Đức, một thằng làm báo thiếu đạo đức nghề nghiệp … lợi dụng sự tò mò của những ai chưa biết, viết về những chuyện cũ kỹ hơn 30 năm để móc đô-la của người Việt tại Mỹ”.
Không những thế, cả quan chức ngoại giao Mỹ đánh giá cuốn sách đó chứa đựng những vấn đề không chính xác có thể gây phương hại đến quan hệ Việt – Mỹ. Và thế là mục tiêu chính xin tị nạn chính trị của Trương Huy San đã không đạt được! Điều này buộc Trương Huy San phải quay về Việt Nam sau khi hết thời hạn “du học”.
Không đạt được mục đích và cảm thấy không còn an toàn sau khi xuất bản “Bên thắng cuộc”, Trương Huy San với bản chất là kẻ cơ hội chính trị lại tiếp tục đổi màu, đổi giọng, quay chiều ngòi bút, liên hệ móc nối với thế giới ngầm để được trở về nước an toàn.
Trong đó, có một thông tin đáng chú ý rằng, Huy Đức đã nhận được sự chú ý và móc nối của tình báo Hoa Nam – Trung Quốc, thông tin này nằm trong các bức điện tín của Bộ ngoại giao Mỹ do Wikileaks tiết lộ thời gian gần đây về một số “nhà báo” như Trương Huy San, Nguyễn Công Khế đã hợp tác với tình báo Hoa Nam của Trung Quốc.
Nếu câu chuyện này là có thật, thì đây cũng là 1 lời giải hợp lí cho xu hướng viết bài “thân Tàu” mấy năm gần đây của Trương Huy San.
Từ năm 2013, Trương Huy San liên tục đăng tải trên trang Blog và trang FB cá nhân nhiều bài viết công kích chính trị với màu sắc Trung Hoa, nâng người này hạ người kia.
Nắm bắt được tình hình nhân sự của Đại hội Đảng 12 và nhận thấy thời cơ đã đến, Trương Huy San đã mài bút, đạp đổ hàng rào, “bới lông tìm vết”, “câu sau chửi câu trước” hạ bệ người này, nâng người kia, để gây chia rẽ một cách có chủ đích, có kịch bản chính trị được dàn dựng một cách bài bản, có tính toán.
Trong đoạn chia sẻ đêm ngày 7-1-2016 trên trang FB cá nhân, Trương Huy San tiếp tục bẻ cong ngòi bút, đánh lận con đen về sự hy sinh của quân tình nguyện Việt Nam ở Campuchia trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam của Việt Nam, chống quân diệt chủng của bè lũ Polpot – Yeng Sary những năm 1979-1989. Bài viết này của Huy Đức đã gây bức xúc từ chính cựu chiến binh Việt Nam, những người trực tiếp cầm súng chứ không phải cầm bút. Cựu chiến binh Nguyễn Đình Thắng và những đồng đội đã vạch trần động cơ của Huy Đức tìm cách mua chuộc các cựu chiến binh gặp hoàn cảnh khó khăn để lôi kéo phục vụ cho mưu đồ vẽ lại lịch sử có lợi cho Trung Quốc.
Nếu có chuyện hợp tác với tình báo Hoa Nam theo Wikileads, thì việc Huy Đức đã thực hiện xuyên tạc cuộc chiến chống Khmer đỏ và bảo vệ biên giới phía bắn của Việt Nam, theo hướng có lợi cho Trung Quốc là điều có thể xảy ra và rất logic vì bất kỳ cựu chiến binh nào cũng biết sau lưng Khmer đỏ là ai.
Cựu chiến binh Nguyễn Anh Khoa búc xúc cho rằng, “Trương Huy San chưa từng tốn giọt mồ hôi nào để cầm súng trực tiếp chiến đấu nên không biết cái giá phải trả cho chiến thắng ngày hôm nay để được tự do ngồi chửi rủa. Ba Chúc- An Giang, Hà Tiên -Kiên Giang còn đó những bộ hài cốt không lành lặn. Những cái hang đã bịt lại để làm mồ chung của cả 1 gia đình hay cả 1 dòng họ. Điều đó chưa đủ nói lên sự tàn bạo của Khmer đỏ, của Polpot hay sao Huy Đức?”
Huy Đức có biết hơn 3000 đồng bào Hồng Ngự Đồng Tháp đã chết, trẻ em thì chúng xé ra, phụ nữ thì có một khúc cây chúng cắm vào, đàn ông thì chúng cắt không còn vành tai. Huy Đức có biết chúng tuyên bố tập trung toàn lực đánh đến cây thốt nốt ở Gia Định TP.HCH không? Đó là chủ trương của ai ?. Khi quân tình nguyện Việt Nam sang dẹp Khmer đỏ ở Campuchia thì Trung Quốc cho biển người đánh biên giới phía bắc và tuyên bố sẽ đánh tới thủ đô Hà Nội. Huy Đức lúc này đang cầm bút trốn ở đâu ?
Phải chăng dưới sự giật dây của tình báo nước ngoài, Trương Huy San đã lợi dụng xương máu của các chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam ở Campuchia để phả hơi độc vào bầu không khí truyền thông ở Việt Nam?.
Để hiểu thêm về quan điểm của Trương Huy San về nghề báo, chúng ta có thể thấy qua câu nói “dạy bảo” của Trương Huy San như sau: “Mọi người làm báo chúng ta phải mài ngòi bút của mình”. Cảm ơn Trương Huy San, ông nói rất đúng, và còn đúng hơn nữa khi mà nếu ông “dạy bảo” người ta thêm rằng nên mài ngòi bút của mình để tấn công ai, để đả phá mục tiêu nào!
Với bản chất cơ hội chính trị, sẵn sàng làm bất cứ điều gì có lợi, những kẻ tay chân nào đó đã bắn tin Trịnh Xuân Thanh về nước, Trương Huy San liền đăng trên trang Facebook cá nhân với mưu đồ gì thì ai cũng biết…
Đã có nhiều ý kiến của dư luận đưa ra như: Ai đứng sau âm mưu của Trương Huy San? Phải chăng Osin tấn công lãnh đạo cấp cao khiến Việt Nam phải lo giải quyết nội bộ, mất chú ý chuyện ngoài Biển Đông? Âm mưu gì đây hả Trương Huy San?
Vâng, “Công khai minh bạch”, “dân chủ”, “tự do ngôn luận” là điều ai cũng muốn nếu dùng nó với mục đích trong sáng, nhưng việc Huy Đức dùng nó có toan tính để lôi kéo dư luận phục vụ mưu đồ chính trị, cuộc chơi quyền lực triệt hạ người này, tung hô người kia để phá rối nội bộ tạo điều kiện cho nước ngoài thôn tính Biển Đông thì có phải là điều khốn nạn?
Việc sử dụng các kiểu viết phô bày kiến thức, dạy dỗ người đọc về luật pháp Việt Nam, đánh giá thời cuộc và những nhân vật lớn theo toan tính, cộng với sự xuống cấp về truyền thông, đói khát thông tin của dư luận, Huy Đức đang làm nhiễu loạn dư luận.
Khác với các nhà hoạt động tự do dân chủ và các nhà báo Trương Huy San lại đi theo lối mòn khai thác những “thông tin mật”, để tung tin thổi phồng người này, diệt người kia để thực hiện cho chiêu trò chống phá của mình. Trương Huy San đã tận dụng, luồn lách mọi cơ hội – đổi màu, sử dụng những ngón nghề báo chí điêu luyện nhằm mục đích chống phá chế độ hết sức hèn hạ… “Bên Thắng cuộc” thực ra cũng là chiêu trò thân thiết, “câu chuyện làm quà” trong quá trình San gần gũi các vị lãnh đạo Việt Nam rồi góp nhặt, xào nấu, đánh tráo khái niệm để xuyên tạc nội bộ – một thủ đoạn đầy nguy hiểm của Trương Huy San.
Đó là bản chất của Trương Huy San mà mọi người phải nắm rõ, nhất là giới lãnh đạo hiện nay. Các cụ xưa thường nói “chơi với chó, chó liếm mặt, nuôi cò, cò mổ mắt”. Hạng người như Trương Huy San nếu ai còn thân thiết có ngày sẽ dính bã với San là không tránh khỏi.
Tác giả : Triết gia tầm cỡ thế giới
Nguồn Tố Như Trần.
Fb . Bui Toan.
Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2020
Đền Mẫu, Thị xã Bắc Kạn (67)
Đền Mẫu tọa lạc tại khu vực đồi thông, thuộc tổ 1, phường Phùng Chí Kiên, thị xã Bắc Kạn. Đền được xây dựng năm 1831, trùng tu năm 1990. Đền thờ Mẫu và các vị thần.
Đền là nơi sinh hoạt tín ngưỡng của nhân dân địa phương và du khách thập phương. Đền mở cửa đón khách quanh năm. Vào các ngày mùng 1 và 15 âm lịch hàng tháng, khách thập phương đến hành lễ rất đông.
Các ngày lễ lớn tại Đền Mẫu:
- Lễ Thượng Nguyên: 15-1 âm lịch
- Lễ khánh hạ: 10-3 âm lịch
- Lễ tán hạ: 15-7 âm lịch
- Lễ tất niên: 1-12 âm lịch
27920-st
DI SẢN THẾ GIỚI (8)
Cung điện Shaki Khans
tiếng Azerbaijan: Şəki xanlarının sarayı
Şəki xan sarayı.jpg
Dạng Cung điện
Địa điểm Şəki, Azerbaijan
Xây dựng
Khởi công 1789/1790
Hoàn thành 1797
Trùng tu 1848-51, 1955-65, 2002-2004
Thiết kế
Kiến trúc sư Abbasgulu (có thể)
Cung điện Shaki Khans (tiếng Azerbaijan: Şəki xanlarının sarayı) nằm tại Şəki, Azerbaijan là cung điện nghỉ hè của các Hãn Shaki. Công trình được xây dựng vào năm 1797 bởi Muhammed Hasan Khan.
Cung điện được Gulnara Mehmandarova, chủ tịch của Ủy ban ICOMOS Azerbaijan đề cử cho Danh sách Di sản thế giới vào năm 1998.
Bảo quản và phục hồi
Từ năm 1955 đến năm 1965, việc trùng tu được thực hiện dưới sự giám sát của Niyazi Rzaev. Hai kiến trúc sư tài năng là Kamal Mamedbekov và Nikolai Utsyn đã tham gia vào công việc này với việc tạo ra các bản vẽ, thực hiện đo lường và phục hồi. Hội thảo về phục hồi được tiến hành trong phòng nghi lễ ở tầng hai của cung điện, và các phòng bên cạnh hội trường được sử dụng là nơi làm việc của hai kiến trúc sư. Các bản vẽ được phát triển bởi Mamedbekov và Utsyn hình thành nên cơ sở của dự án phục hồi toàn bộ khu phức hợp của cung điện. Việc thực hiện công việc khôi phục dựa trên các bức vẽ đã được giao phó cho nghệ sĩ F. Hajiyev và chủ tịch Shabaka A. Rasulov.
Lần hoàn thiện cuối cùng được thực hiện từ năm 2002 đến 2004 do Ngân hàng Thế giới hỗ trợ và được thực hiện dưới sự lãnh đạo của một đội phục hồi người Đức (Uwe Henschel, Dietrich Wellmer, Elisabeth Wellmer, Andreas Lessmeister) từ công ty "Denkmalpflege Mecklenburg GmbH" (nay là "Neumühler Bauhütte GmbH").
Lịch sử
Cùng với hồ bơi và những cây Tiêu huyền, ngôi nhà mùa hè là cấu trúc duy nhất của khu phức hợp bên trong Pháo đài Shaki Khans. Tại đây có gạch trang trí, đài phun nước và các tấm cửa sổ kính màu. Ngoại thất được trang trí với những gam màu xanh đậm, ngọc lam và ốp lát bằng các mẫu hình học, các bức tranh tường được sơn màu và được lấy cảm hứng từ các tác phẩm của Nizami Ganjavi.
Chiều dài 30 mét và rộng 8,5 mét, nhà mùa hè là cấu trúc xây dựng có hai tầng nằm dài trên trục bắc-nam và được phủ một mái vòm bằng gỗ với những mái hiên dài. Bố trí của cả hai tầng là giống nhau; Ba phòng hình chữ nhật được đặt liên tiếp, cách nhau bởi các lối đi hẹp hướng về phía nam dẫn tới các phòng. Các tầng được thiết kế lối đi riêng biệt để tạo không gian riêng. Đi từ phía nam là tầng trệt, được sử dụng chủ yếu bởi cho những người phục vụ. Hai cầu thang gắn với mặt tiền phía bắc cho phép vào tầng đầu tiên được dành cho gia đình và những vị khách của họ.
Khu nghỉ hè này nổi tiếng vì ngoại thất và nội thất được trang trí vô cùng xa hoa. Phần lớn các bức tường khu nhà ở, bao gồm toàn bộ các tòa nhà ở trung tâm của cả hai tầng được che phủ bởi một bức tranh khảm màu được đặt trong một khung gỗ lắp ráp mà không có bất cứ chiếc đinh hoặc keo nào. Các bề mặt còn lại trên tất cả các mặt tiền được trang trí bằng các tấm lát hoa và ngói tranh khảm.
Các bức tường bên trong của ngôi nhà được bao phủ hoàn toàn bằng những bức tranh sơn dầu được sơn vào các thời điểm khác nhau trong thế kỷ 18. Nhiều bức tranh tường là những lọ hoa, trong khi một loạt các bức tranh ở tầng dưới mô tả cảnh săn bắn và chiến đấu. Những chữ ký trên bức tranh tường cho thấy tên của các nghệ sĩ Ali Kuli, Kurban Kuli và Mirza Jafar từ Shemaha, Usta Gambar từ Shusha, và Abbas Kuli, người cũng có thể là kiến trúc sư của ngôi nhà mùa hè.
27920-st





















