MAY!
Quý cô sinh được giờ “lợi khẩu”
Nên cô cứ nói suốt ngày đêm
Chuyện trên giời, dưới đất huyên thuyên
Chuyện nhỏ, chuyện to không bao giờ dứt
Nên cô cứ nói suốt ngày đêm
Chuyện trên giời, dưới đất huyên thuyên
Chuyện nhỏ, chuyện to không bao giờ dứt
Cô nói - lúc tưởng mưa dồn, gió giật
Lúc tựa súng máy nhả đạn liên thanh
Lúc ngọt ngào…ngờ nước muối pha chanh
Lúc rin rít như dao cạo vào cật nứa
Lúc tựa súng máy nhả đạn liên thanh
Lúc ngọt ngào…ngờ nước muối pha chanh
Lúc rin rít như dao cạo vào cật nứa
Khi nào không thấy cô nói nũa
Dù ngày đêm, cô đã khò rồi
Những lời vàng từ miệng ngọc ngừng trôi
Giây phút ấy, ôi sao mà quý giá !
Dù ngày đêm, cô đã khò rồi
Những lời vàng từ miệng ngọc ngừng trôi
Giây phút ấy, ôi sao mà quý giá !
***
Nghe cô nói giời còn mệt bã
Từng sợi cơ giời căng đến …nhão ra
Thật may cho phúc tổ, đức nhà
Toàn gia chẳng ai sinh được giờ “lợi khẩu”
Nghe cô nói giời còn mệt bã
Từng sợi cơ giời căng đến …nhão ra
Thật may cho phúc tổ, đức nhà
Toàn gia chẳng ai sinh được giờ “lợi khẩu”
Nếu không, nhẹ: Tai lòi, cấm khẩu
Nặng thì thôi...đã ngoẻo tám đời !
Nặng thì thôi...đã ngoẻo tám đời !
HN - TTT
Với anh Nguyễn Ngô Hai và anh Mai Phúc Toàn

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét