Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2018

MỔ MOI
- Kính tặng giáo sư Tôn Thất Bách
cùng kíp mổ và những người có liên quan
với lòng biết ơn sâu sắc.
- Kính tặng những người hành nghề cao quý:
Cứu sinh mạng, chữa bệnh và phục hồi sức khỏe cho con người.
Nhiều thư mê và hôn thì thích
Còn hôn mê thì thật là kinh...
Tôi thích hâm nên kể chuyện mình
Chuyện trước và sau cuộc hôn mê tự nguyện
Trên bàn mổ ở trong bệnh viện
Vốn sạch thường ngày vẫn được vệ sinh
Đang mình
Bỗng chốc giống như em bé
Rồi một mũi tiêm không đau - rất nhẹ
Mọi âm thanh cứ nhỏ, nhỏ dần...
Trước mặt tôi còn...chỉ một quầng thâm
Rồi lặng yên
lặng yên
không biết gì nữa cả
Khi mở mắt ra
Người nhẹ nhàng như vừa ngủ dậy
Không đau ! Không chút đau nào . Thật đấy !
Ồ mổ moi, tuyệt vời, kỳ lạ
Hay ! Thật hay ! Hay quá !
Sau bốn ngày nhẹ bước ra về
Ời, chẳng hôn mà vẫn bị mê
Giời bắt tội, mổ kiểu này quá được
Xin vạn vạn lần, cảm ơn những người thầy thuốc
Những người có bàn tay vàng và y đức sáng trong
Nhưng tôi vụng về không giãi được lòng
Nên nguệch ngoạc viết vài dòng như vậy.
Hà Nội 2003 - TTT
Những ngày mổ moi ở BV Việt- Đức
Những người làm ct Công Đoàn
Bình luận

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét