Chuyện đầu tóc của những người đi bộ
(Trích trong chuyện vặt về những người sợ chết)
Đại đa số người tập luyện ở đây để đầu trần. Đầu tóc các vị phụ nữ quanh đi quẩn lại có mấy kiểu: Buộc tóc thành đuôi ở phía sau cổ, búi tóc lên đầu, tóc xõa ngang vai, tóc xõa ngang cổ và hiếm có người để tóc tém. Đầu tóc nam giới ngỡ đơn giản hơn nữ giới, nhưng hóa ra không phải. Thời bây giờ đầu tóc nam giới muôn kiểu cách, phong phú đến bất ngờ. Thông qua truyền hình, In-Tờ-Nét... nhiều ông trẻ cho “nhập” ngay vào cái đầu yêu quý của mình và sau khi tái hiện được lên cái đầu của mình, các ông trẻ, ông vừa vừa…lấy làm sung sướng và hãnh diện lắm. Ở khu đi bộ này đa số là các bố già thuần túy nên cắt tóc cao chân phương. Có một số cụ, dù tóc trắng hay đen, hoặc đen trắng lẫn lộn vẫn để tóc dài bồng bềnh kiểu nghệ sĩ, một năm may ra mới phải ra hiệu chỉnh sửa một lần. Có ông cắt kiểu đầu đinh, trên đỉnh đầu tạo thành một mặt phằng lừ, giống như cái mũ đinh sắt phóng to. Nhìn cái đầu ấy, tôi chợt nghĩ nếu lấy cái vồ phang vào đấy thì người sẽ được đóng tụt vào đất thật. Có 1 ông cỡ ngoài 60, đầu trắng phau, nổi bật trong mọi cái đầu. Đầu ông trắng tinh như đội bông trên đầu. Nhìn gần, tất cả các sợi tóc ngắn dài đều trắng muốt như nhau. Nhìn từ rất xa, người ta nhận biết ra ông ngay. Ông này nếu chẳng may đi đâu bị lạc, cứ để đầu trần thì rất dễ tìm.
Ông Giời có phép mầu riêng giành cho đầu tóc mỗi người. Trong số đi bộ hàng sáng, có 1 ông đầu hói nặng. Số tóc còn lại tạo thành 1 vòng xung quanh đầu với chiều rộng khoảng 4 cm. Oái oăm thay cái vòng tóc này lại trắng bong, nên nhìn đầu ông từ phía sau cứ như đầu ông chít 1 dải băng tang trắng. Ông này có người thân chết, chỉ cần dán 1 miếng gạc trắng trước trán là đã được 1 vòng tang trắng quanh đầu chả cần phải quấn vải trắng lên đầu làm gì cho mất thời gian.
Lại có 1 ông phía trên đầu bạc trắng, nhưng vòng quanh đầu phía từ chân tóc lên khoảng 3 cm, tóc vẫn đen nguyên. Nhìn đầu ông từ đằng sau và 2 bên cạnh chẳng khác gì ông đầu bạc thắt giải băng tang đen. Biết ông Giời chơi khăm mình nên ông không muốn cho người lạ biết, đi đâu ông cũng đội mũ mềm che kín phần tóc trắng, chỉ để lộ ra phần tóc đen mà thôi. Nhìn ông đội mũ, dưới mũ là vành tóc đen xì, ai cũng thấy đầu tóc ông còn xanh lắm.
Giời sinh ra cái tóc mỏng manh bé nhỏ nhưng thật phức tạp. Trong sợi tóc có đến 5 loại hóa chất chi phối đến màu sắc của tóc. Nhưng tóc từ đen nhanh chuyển sang trắng chủ yếu do gen di truyền từ người bố. Tôi biết đến 20 người của 1 dòng họ cách nhau 3-4 thế hệ. Những người này cứ khoảng 40 tuổi trở lên, đầu đã bạc trắng cả. Nhưng dù đầu bạc trắng, các cụ trong số này đều sống thọ từ trên 80 đến trên 90 tuổi cả. Thế thì tóc trắng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Hơn thế, khi tóc trên đầu trắng cả thì nhìn da trên đầu, trên mặt lại thấy hồng hào. Nếu thêm bộ râu dài trắng đẹp thì chẳng khác gì ông tiên giữa đời thường. Ngược lại có 1 số gia đình, đàn ông tóc còn đen tuyền, thế mà chỉ 50 tuổi hay hơn 1 chút là lăn đùng ra chết. Đời ông, đời bố, đời con đều vậy cả. Cái gen di truyền chết non mới khiếp, chả có dấu hiệu gì báo trước cả.
Trên đầu người, giời sinh ra tóc để che phủ bảo vệ da đầu. Không chỉ vậy, tóc còn làm cái đầu, cái mặt mỗi người thêm sinh động, dễ coi hơn. Những thợ làm đầu tóc giỏi còn làm cho những mái tóc của nhiều em đẹp đến mê hồn. Từ mê mái tóc có khi dẫn đến mê người.
Trong số các vị đi bộ, có ông học các cụ xưa: Búi tó. Có ông chỉ buộc túm tóc đằng sau rồi thả phần tóc được buộc xuống phía sau cổ. Có cậu thanh niên lại học các cầu thủ bóng đá Tây và Ta: Tóc không dài nên chỉ có thể buộc một túm bằng ngón tay cái dựng ngược trên đỉnh đầu. Có cậu cạo trắng hai bên lên thật cao, để lại 1 luống tóc rộng chừng 10 cm vắt từ đằng trước trán ra sau trùm kín gáy gọi là tóc kiểu chim chào mào. Có cậu tạo chữ trên đầu bằng những đường trắng, mảnh. Có cậu cạo trắng hếu xung quanh đầu chỉ để lại một mảng trên đỉnh đầu tròn như như cái đĩa đen úp vào. Ngược lại với số ít đàn ông chơi búi tóc và túm tóc, có 1 số vị nam giới chơi kiểu đầu cạo trọc. Nhìn cái đầu trọc trông nó cứ trần trụi thô giáp khó coi. Nhìn đầu các đồng chí sư (kể cả đầu các anh Tây) to đùng nhẵn thin, cổ gáy nổi lên từng u thịt…càng thấy thô, càng mất cảm tình. Nhìn những cái đầu trọc của nhiều người Việt, có khi nham nhở với những cái sẹo lồi sẹo lõm, có khi đầu bé tý như cái gáo dừa…trông vừa buồn cười vừa thấy thảm hại. Nếu chú Ủn cai quản đất này, chú chỉ cho cắt mấy kiểu tóc, đếch cho anh nào được cạo trọc đầu thì sao mà biết có những cái sọ dừa sống buồn cười như thế. Thôi, việc cạo trọc hay không là quyền và cái gu thẩm mỹ về hộp sọ của mỗi người. Đó là nhân quyền. Tôi luôn tôn trọng quyền chính đáng của mỗi người. Và xét riêng về cái món này, thì Đại Việt ta đến nay cũng dân chủ như các nước dân chủ hàng đầu thế giới. Tiến bộ vượt bậc so với cái thời cấm mặc quần loe, quần ống túm và cấm nam giới đầu để tóc dài. Ai không nghe là cưỡng bức đè ra cắt quần, cắt tóc. Chả bù cho bây giờ, đấy cái cô Trinh sang tận Ba gi dự liên hoan phim, chỉ loáng thoáng che thân người bằng vài mảnh vải hẹp, bên ngoài được che bằng cái áo dài cải tiến trong suốt, thế mà được ối dân Việt khen lấy khen để và phùng mang trợn mắt chửi bới những người dám lên tiếng phê phán cô ta.
Thôi thì hiện ở nước ta cũng ít nhất có 1 thứ thực sự sánh vai được với các cường quốc 5 châu: Dân chủ về đầu tóc và ăn mặc. Ta đã có cái để mà tự hào khi so sánh với thiên hạ chứ bỡn đâu.
20819-TTT
Ông Giời có phép mầu riêng giành cho đầu tóc mỗi người. Trong số đi bộ hàng sáng, có 1 ông đầu hói nặng. Số tóc còn lại tạo thành 1 vòng xung quanh đầu với chiều rộng khoảng 4 cm. Oái oăm thay cái vòng tóc này lại trắng bong, nên nhìn đầu ông từ phía sau cứ như đầu ông chít 1 dải băng tang trắng. Ông này có người thân chết, chỉ cần dán 1 miếng gạc trắng trước trán là đã được 1 vòng tang trắng quanh đầu chả cần phải quấn vải trắng lên đầu làm gì cho mất thời gian.
Lại có 1 ông phía trên đầu bạc trắng, nhưng vòng quanh đầu phía từ chân tóc lên khoảng 3 cm, tóc vẫn đen nguyên. Nhìn đầu ông từ đằng sau và 2 bên cạnh chẳng khác gì ông đầu bạc thắt giải băng tang đen. Biết ông Giời chơi khăm mình nên ông không muốn cho người lạ biết, đi đâu ông cũng đội mũ mềm che kín phần tóc trắng, chỉ để lộ ra phần tóc đen mà thôi. Nhìn ông đội mũ, dưới mũ là vành tóc đen xì, ai cũng thấy đầu tóc ông còn xanh lắm.
Giời sinh ra cái tóc mỏng manh bé nhỏ nhưng thật phức tạp. Trong sợi tóc có đến 5 loại hóa chất chi phối đến màu sắc của tóc. Nhưng tóc từ đen nhanh chuyển sang trắng chủ yếu do gen di truyền từ người bố. Tôi biết đến 20 người của 1 dòng họ cách nhau 3-4 thế hệ. Những người này cứ khoảng 40 tuổi trở lên, đầu đã bạc trắng cả. Nhưng dù đầu bạc trắng, các cụ trong số này đều sống thọ từ trên 80 đến trên 90 tuổi cả. Thế thì tóc trắng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Hơn thế, khi tóc trên đầu trắng cả thì nhìn da trên đầu, trên mặt lại thấy hồng hào. Nếu thêm bộ râu dài trắng đẹp thì chẳng khác gì ông tiên giữa đời thường. Ngược lại có 1 số gia đình, đàn ông tóc còn đen tuyền, thế mà chỉ 50 tuổi hay hơn 1 chút là lăn đùng ra chết. Đời ông, đời bố, đời con đều vậy cả. Cái gen di truyền chết non mới khiếp, chả có dấu hiệu gì báo trước cả.
Trên đầu người, giời sinh ra tóc để che phủ bảo vệ da đầu. Không chỉ vậy, tóc còn làm cái đầu, cái mặt mỗi người thêm sinh động, dễ coi hơn. Những thợ làm đầu tóc giỏi còn làm cho những mái tóc của nhiều em đẹp đến mê hồn. Từ mê mái tóc có khi dẫn đến mê người.
Trong số các vị đi bộ, có ông học các cụ xưa: Búi tó. Có ông chỉ buộc túm tóc đằng sau rồi thả phần tóc được buộc xuống phía sau cổ. Có cậu thanh niên lại học các cầu thủ bóng đá Tây và Ta: Tóc không dài nên chỉ có thể buộc một túm bằng ngón tay cái dựng ngược trên đỉnh đầu. Có cậu cạo trắng hai bên lên thật cao, để lại 1 luống tóc rộng chừng 10 cm vắt từ đằng trước trán ra sau trùm kín gáy gọi là tóc kiểu chim chào mào. Có cậu tạo chữ trên đầu bằng những đường trắng, mảnh. Có cậu cạo trắng hếu xung quanh đầu chỉ để lại một mảng trên đỉnh đầu tròn như như cái đĩa đen úp vào. Ngược lại với số ít đàn ông chơi búi tóc và túm tóc, có 1 số vị nam giới chơi kiểu đầu cạo trọc. Nhìn cái đầu trọc trông nó cứ trần trụi thô giáp khó coi. Nhìn đầu các đồng chí sư (kể cả đầu các anh Tây) to đùng nhẵn thin, cổ gáy nổi lên từng u thịt…càng thấy thô, càng mất cảm tình. Nhìn những cái đầu trọc của nhiều người Việt, có khi nham nhở với những cái sẹo lồi sẹo lõm, có khi đầu bé tý như cái gáo dừa…trông vừa buồn cười vừa thấy thảm hại. Nếu chú Ủn cai quản đất này, chú chỉ cho cắt mấy kiểu tóc, đếch cho anh nào được cạo trọc đầu thì sao mà biết có những cái sọ dừa sống buồn cười như thế. Thôi, việc cạo trọc hay không là quyền và cái gu thẩm mỹ về hộp sọ của mỗi người. Đó là nhân quyền. Tôi luôn tôn trọng quyền chính đáng của mỗi người. Và xét riêng về cái món này, thì Đại Việt ta đến nay cũng dân chủ như các nước dân chủ hàng đầu thế giới. Tiến bộ vượt bậc so với cái thời cấm mặc quần loe, quần ống túm và cấm nam giới đầu để tóc dài. Ai không nghe là cưỡng bức đè ra cắt quần, cắt tóc. Chả bù cho bây giờ, đấy cái cô Trinh sang tận Ba gi dự liên hoan phim, chỉ loáng thoáng che thân người bằng vài mảnh vải hẹp, bên ngoài được che bằng cái áo dài cải tiến trong suốt, thế mà được ối dân Việt khen lấy khen để và phùng mang trợn mắt chửi bới những người dám lên tiếng phê phán cô ta.
Thôi thì hiện ở nước ta cũng ít nhất có 1 thứ thực sự sánh vai được với các cường quốc 5 châu: Dân chủ về đầu tóc và ăn mặc. Ta đã có cái để mà tự hào khi so sánh với thiên hạ chứ bỡn đâu.
20819-TTT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét