Gương sáng của những người sợ chết
(Trích trong chuyện vặt về những người sợ chết)
Trong số những người đi bộ mà tôi biết, nổi bật lên có 2 trường hợp thật đáng nể.
Trường hợp thứ nhất là là 1 cụ ông đã 94 tuổi, người xứ Quảng. Lưng cụ còng hẳn xuống, sức đã yếu nhiều. Đi bộ rèn luyện nhưng cụ vẫn mặc bộ quần dài áo chùng. Cụ bước đi chậm chạp khó khăn. Cụ được anh con giai đi sát bên cạnh đỡ cụ khi cần thiết. Anh con giai mang theo người một cái ghế đẩu bằng nhựa. Để tiện lợi, anh buộc 1 cái dây vừa đủ dài vào chân ghế rồi vắt cái dây qua vai, cho cái ghế ra sau lưng mình để đi mà không phải cầm hay bê ghế. Đi một đoạn thấy người mệt, cụ bảo anh con giai đặt cái ghế nhựa xuống đường cho cụ ngồi nghỉ. Khi cụ thấy đỡ mệt, 2 bố con lại tiếp tục đi. Cứ thế, cụ vừa đi vừa nghỉ rất nhiều lần cho đến khi đủ 30 phút thì 2 cha con kết thúc cuộc đi bộ và lững thững về nhà. Đều đặn ngày nào cũng diễn ra như vậy. Quả thực, từ bé đến giờ tôi chưa thấy ai già yếu mà kiên trì tập luyện đến như thế. Không rõ cụ đọc được những mấy chục lợi ích vô cùng to lớn của việc đi bộ do các trường đại danh tiếng của Mỹ và châu Âu dầy công nghiên cứu phát hiện ra nên cố gắng làm theo, hay cụ đã đi bộ thường xuyên lâu nay rồi, cơ thể và sức khỏe cụ mách bảo cụ cần làm như vậy? Dù gì thì việc đi bộ của cụ cũng là một tấm gương hiếm thấy đối với tôi.
Trường hợp thứ hai là các cháu nhi đồng đi tập thật sớm. Trong khoảng gần 200 người thường xuyên rèn luyện ở công viên mi ni này có khoảng 10 cháu thiếu niên và nhi đồng. Tôi đặc biệt ấn tượng với 2 cháu trai là anh em ruột, một cháu 6 tuổi, 1 cháu 7 tuổi. Ở lứa tuổi này nhiều cháu đã khá cao nhưng 2 cháu này thấp và tròn như hạt mít, da lại ngăm ngăm. 5 giờ sáng tôi ra công viên thì 2 cháu đã đạp xe đạp được 1 vòng ao mới thấy bố mẹ của 2 cháu ở nhà đi bộ ra. Tôi hỏi mẹ cháu thì được biết, cứ 10 giờ đêm là các cháu đi ngủ và 5 giờ sáng hai anh em chủ động dậy đạp xe đi rèn luyện, không cần sự thúc giục kèm cặp của bố mẹ. Trường hợp này cũng hơi khác thường. Rõ ràng các cháu chưa thể ý thức được ích lợi nhiều mặt của việc rèn luyện hàng ngày từ lúc còn rất bé. Nhưng chắc chắn bố mẹ chúng thì thấy rõ và khéo động viên khuyến khích các cháu tự giác làm việc này. Một việc cũng không phải khó khăn lắm nhưng rất ít nhà làm được.
Tôi có 2 thằng cháu nội, người đã cao như 2 cây sào, suốt ngày chỉ thích chơi Gêm, rất lười vận động. Bảo 2 cháu các buổi sáng đi tập với ông thì nó không hưởng ứng. Bảo bố mẹ cháu động viên các cháu đi tập thì bố mẹ cháu nói ngay:
- Bọn con 7-8 giờ sáng dậy còn khó, nhiều hôm còn đi làm muộn thì chúng nó dậy làm sao được.
Thế mới biết vai trò của bố mẹ đối với con cái quan trọng biết nhường nào. Bố mẹ có ý chí, có nghị lực sẽ tạo nền nếp cho con. Những đứa trẻ sớm có ý chí, nghị lực chắc chắn sẽ vững bước đi trên con đường đời đầy cạm bẫy và bất trắc này.
Trường hợp thứ nhất là là 1 cụ ông đã 94 tuổi, người xứ Quảng. Lưng cụ còng hẳn xuống, sức đã yếu nhiều. Đi bộ rèn luyện nhưng cụ vẫn mặc bộ quần dài áo chùng. Cụ bước đi chậm chạp khó khăn. Cụ được anh con giai đi sát bên cạnh đỡ cụ khi cần thiết. Anh con giai mang theo người một cái ghế đẩu bằng nhựa. Để tiện lợi, anh buộc 1 cái dây vừa đủ dài vào chân ghế rồi vắt cái dây qua vai, cho cái ghế ra sau lưng mình để đi mà không phải cầm hay bê ghế. Đi một đoạn thấy người mệt, cụ bảo anh con giai đặt cái ghế nhựa xuống đường cho cụ ngồi nghỉ. Khi cụ thấy đỡ mệt, 2 bố con lại tiếp tục đi. Cứ thế, cụ vừa đi vừa nghỉ rất nhiều lần cho đến khi đủ 30 phút thì 2 cha con kết thúc cuộc đi bộ và lững thững về nhà. Đều đặn ngày nào cũng diễn ra như vậy. Quả thực, từ bé đến giờ tôi chưa thấy ai già yếu mà kiên trì tập luyện đến như thế. Không rõ cụ đọc được những mấy chục lợi ích vô cùng to lớn của việc đi bộ do các trường đại danh tiếng của Mỹ và châu Âu dầy công nghiên cứu phát hiện ra nên cố gắng làm theo, hay cụ đã đi bộ thường xuyên lâu nay rồi, cơ thể và sức khỏe cụ mách bảo cụ cần làm như vậy? Dù gì thì việc đi bộ của cụ cũng là một tấm gương hiếm thấy đối với tôi.
Trường hợp thứ hai là các cháu nhi đồng đi tập thật sớm. Trong khoảng gần 200 người thường xuyên rèn luyện ở công viên mi ni này có khoảng 10 cháu thiếu niên và nhi đồng. Tôi đặc biệt ấn tượng với 2 cháu trai là anh em ruột, một cháu 6 tuổi, 1 cháu 7 tuổi. Ở lứa tuổi này nhiều cháu đã khá cao nhưng 2 cháu này thấp và tròn như hạt mít, da lại ngăm ngăm. 5 giờ sáng tôi ra công viên thì 2 cháu đã đạp xe đạp được 1 vòng ao mới thấy bố mẹ của 2 cháu ở nhà đi bộ ra. Tôi hỏi mẹ cháu thì được biết, cứ 10 giờ đêm là các cháu đi ngủ và 5 giờ sáng hai anh em chủ động dậy đạp xe đi rèn luyện, không cần sự thúc giục kèm cặp của bố mẹ. Trường hợp này cũng hơi khác thường. Rõ ràng các cháu chưa thể ý thức được ích lợi nhiều mặt của việc rèn luyện hàng ngày từ lúc còn rất bé. Nhưng chắc chắn bố mẹ chúng thì thấy rõ và khéo động viên khuyến khích các cháu tự giác làm việc này. Một việc cũng không phải khó khăn lắm nhưng rất ít nhà làm được.
Tôi có 2 thằng cháu nội, người đã cao như 2 cây sào, suốt ngày chỉ thích chơi Gêm, rất lười vận động. Bảo 2 cháu các buổi sáng đi tập với ông thì nó không hưởng ứng. Bảo bố mẹ cháu động viên các cháu đi tập thì bố mẹ cháu nói ngay:
- Bọn con 7-8 giờ sáng dậy còn khó, nhiều hôm còn đi làm muộn thì chúng nó dậy làm sao được.
Thế mới biết vai trò của bố mẹ đối với con cái quan trọng biết nhường nào. Bố mẹ có ý chí, có nghị lực sẽ tạo nền nếp cho con. Những đứa trẻ sớm có ý chí, nghị lực chắc chắn sẽ vững bước đi trên con đường đời đầy cạm bẫy và bất trắc này.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét