NHỮNG CÁI CHỢ MI NI DI ĐỘNG
(Trích trong chuyện vặt về những người sợ chết)
Toàn những chuyện thật mà tác giả chứng kiến. Mời quý vị đọc để thấy thêm sự phong phú của cuộc sống. Đọc xong các vị xóa hộ để đỡ chật trang nhà của quý vị.
Xin cảm ơn!
TTT
Xin cảm ơn!
TTT
Cũng như việc đi bộ rèn luyện ở các nơi khác, việc đi bộ ở công viên âm dương này hoàn toàn tự phát. Đi lúc nào, về lúc nào, đi nhanh hay đi chậm, đi một mình hay đi cùng ai là quyền và ý thích của mỗi người.
Trong số đi bộ, có nhiều người đi một mình. Có những cặp vợ chồng, các buổi sáng đều đi bộ ở công viên này nhưng dứt khoát không đi bên nhau mà không biết vì lý do gì. Có thể do chồng thấp vợ cao sợ nó cọc cạch. Có thể do chồng trẻ hơn hoặc chồng già hơn vợ nhiều quá nên vợ không muốn. Có thể hai vợ chồng suốt ngày đêm ám bên nhau rồi, buổi sáng tách nhau ra đi riêng một mình để mỗi người được thưởng thức cái không khí trong lành của buổi sớm với những suy tư riêng. Có những cặp tách ra, vợ nhập vào đám phụ nữ quen biết và chồng nhập vào đám nam giới quen biết để trao đổi chuyện trò đặng thu nhận những thông tin mà ở nhà hai vợ chồng không có được. Ngược lại, có những cặp vợ chồng đi bên nhau gắn bó như hình với bóng suốt ngày này sang tháng khác, họ chẳng bao giờ tách ra hoặc cả 2 người cùng nhập vào các tốp khác. Có nhiều cặp đôi đi bên nhau như những hình nhân di động. Họ cùng đi bên nhau nhiều vòng quanh ao, quanh đồi hàng tiếng đồng hồ nhưng chẳng ai nói với ai một lời. Rồi cả lúc họ cùng nghỉ, cùng tự tập thể dục, cho đến lúc về. Họ im lặng tuyệt đối, cứ như họ không có thanh quản, không cất tiếng nói bao giờ. Ngược với những cặp im lặng đến tuyệt đối đó, có cặp vợ chồng chắc sinh vào ngày “Xích khẩu” nhưng được giờ “Đại cát” nên nói chuyện liên tục từ lúc đi đến lúc về. Họ nói nhỏ nhẹ đủ mọi thứ chuyện trên đời. Không biết ở nhà họ có nói liên tục thế không? Quả thực trên đời có những người mắc bệnh nói liên tục khi họ thức. Đến đây tôi phải kể lại hai chuyện mà chính tôi là nạn nhân.
Chuyện thứ nhất: Khoảng hơn chục năm về trước, một hôm tôi bắt xe khách từ cửa nghĩa trang Mai Dịch để lên thị xã Sơn Tây. Trên xe đã đông người. Nhà xe đưa cho tôi 1 cái ghế nhựa mi ni để đặt ngồi giữa lối đi lại của xe. Phía đầu xe có 4-5 cô chen chúc ngồi bệt xuống sàn nắp máy xe. Một cô cỡ ngoài ba chục tuổi (chắc là quen thân với nhà xe) nói luyến thắng, nói liên tục với âm lượng lớn, dù tiếng xe chạy rất ồn nhưng vẫn nghe rõ lời cô nói. Cô nói, thỉnh thoảng có cô ngồi cạnh hưởng ứng nên cô càng nói một cách rất hăng say. Xe ồn, cô này cứ nói làm nhiều người thấy nhức đầu mệt mỏi. Điều đáng sợ nhất là ở giọng nói của cô này. Giọng của cô cứ rin rít như người ta lấy lưỡi dao phay cạo vào ống nứa khô. Tiếng rin rít của cô như chạm vào các dây thần kinh tai làm rợn cả người. Nghe cô ta nói chẳng khác gì bị tra tấn, người tôi có lúc như bị rúm lại, có lúc như phải gồng lên. Ấy thế mà chả ai nói gì, kể cả nhà xe. May quá, đến Sơn Tây thì tôi xuống. Đến khi tôi xuống xe, cô ta vẫn nói liên tục với tốc độ và cường độ như suốt chặng đường gần 40 km vừa rồi. Sau chuyến đi ấy, về nhà tôi còn khiếp đến mấy ngày.
Chuyện thứ hai: Khoảng hơn 15 năm trước, lúc ấy tôi còn đang làm việc. Một hôm tôi đến làm việc với công ty G. Làm xong việc đúng 10h55. Tôi lên phòng Giám đốc Đ với mục đích chào ông 1 câu để về. Ông Đ đang ngồi 1 mình tại bàn giấy. Thấy tôi vào ông nói ngay:
- Đúng 11 h tớ có cuộc hẹn phải đi. Có gì anh em mình làm việc 5 phút thôi nhé.
Tôi chưa kịp nói rõ ý định của mình thì ông đã nói liên hồi kỳ trận. Ông nói say sưa, giọng sang sảng. Ông nói 1 lúc thì hai bên mép xàu bọt. Ông nói chừng 10 phút thì cậu lái xe ở dưới sân điện lên nhắc ông là đã quá giờ cuộc hẹn. Ông rối rít bảo cậu lái xe là ông sẽ xuống ngay. Nói vậy nhưng ông chưa xuống mà lại tiếp tục nói. Ông nói liên tục khoảng 20 phút nữa thì cậu lái xe từ dưới sân bò lên tận phòng ông ở tầng 3 giục ông đi vì trễ hẹn 30 phút rồi. Ông bảo lái xe:
- Chú xuống nổ máy xe đi, anh xuống ngay bây giờ đây. Ông nói với lái xe vậy nhưng ông vẫn chưa xuống. Ông lại tiếp tục nói. Ông nói nhanh, liên tục nên tôi chẳng kịp xen vào chỗ nào được để dừng cuộc nói của ông. Ông đang nói say sưa như thế nên tôi cũng chẳng thể nào đứng lên bỏ ra về được. Thấy tôi ngồi im chịu trận nên ông càng hứng khởi nói. Ông nói chuyện làm ăn của công ty ông, rồi những chuyện liên quan đến các công ty, các đơn vị khác. Ông nói dài, nói nhiều nhưng tựu trung lại là một cách để quảng bá về công ty ông đang phụ trách cùng với tài năng và cách đối nhân xử thế tốt đẹp của ông với các bạn hàng, với cán bộ nhân viên trong công ty ông… Chừng như các âm thanh trong đầu ông tuôn ra đã cạn, ông chợt nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình rồi bỗng thốt lên:
- Chết chửa! Quá giờ hẹn mất rồi. Thôi tớ phải đi đây.
Tôi nhìn đồng hồ của mình: 12 h 05 phút. Tôi nói với ông:
- Em chỉ lên chào anh để về thôi. Mọi việc đã xong cách đây hơn 1 tiếng đồng hồ rồi.
Mặt ông rất tươi. Ông nói với tôi:
- Anh em mình cứ như thế nhá. Thôi tớ đi đây.
Về ông Đ, tôi đã biết từ lâu. Nhưng cái đặc tính ông hay nói, nói liên tục thì hôm ấy tôi mới được thụ hưởng. Sau đó chuyện trò tìm hiểu thêm về ông Đ qua anh em của công ty ông thì mới được biết ở đây mọi người gọi ông là "ông máy nói". Ông nói liên tục suốt ngày. Khi nào người ta không nghe thấy tiếng ông tức là ông đang ngủ.
Ông Đ bây giờ đã sang tuổi 80 rồi. Ông Giời rất oái oăm. Ngày ông Đ còn đi làm thì Giời bắt ông ấy nói liên tục. Nghỉ hưu được một thời gian thì ông Giời đếch cho ông Đ nói nữa vì ông ấy đã nói quá "hạn ngạch nói" của mình từ những ngày trước đây rồi.
Bây giờ trở lại chuyện ở cái công viên mi ni này.
Đi 1 tốp nhiều người hoặc chỉ 2 người, vừa đi vừa chuyện trò là việc chả có gì đặc biệt. Cái giống người, thường không có giao tiếp, chuyện trò là không chịu được. Nhưng ở đây có duy nhất 1 bà đi bộ 1 mình nhưng không im lặng như mọi người khác. Bà ta vừa đi vừa nói, nói liên hồi. Mới đầu tôi để ý nghe xem bà độc thoại cái gì. Nhưng những âm thanh của bà phát ra không phải là tiếng Việt mẹ đẻ. Nghe thêm nữa cũng chẳng phải tiếng Tầu, tiếng Anh (vì mấy tiếng này tôi cũng lõm bõm học được vài tiếng) Đến đây chỉ có thể đoán mò: Hoặc là bà này bị tâm thần, Giời bắt phải lảm nhảm suốt ngày. Hoặc là bà vừa đi vừa tụng kinh Phật bằng tiếng Phạn hay tiếng Ấn gì đó. Rất may cả đám đông hàng trăm người ở đây, nếu ai cũng liên tục lảm nhảm như bà thì Phật biết phù hộ độ trì cho ai?
Trong cuộc đi bộ này, do những quen biết nhau, tương đồng về những vấn đề gì đó nên hình thành các tốp nam, tốp nữ, tốp hỗn hợp với số lượng mỗi tốp từ 3,4,5… người. Dù có đi sớm hay muộn, hễ ra công viên này là họ tìm đến nhau để đi cùng nhau, cứ như thể họ nghiện phải hơi nhau vậy. Từ lâu trong dân gian đã có câu “hai người đàn bà với 1 con vịt thành cái chợ”. Ở đây không cần vịt cũng đã hình thành hàng loạt cái chợ di động rồi. Có hai vợ chồng nhà nọ ngày nào cũng đi bộ bên nhau hàng giờ. Cái tài và đặc biệt ở cặp vợ chồng này là họ vừa đi vừa nói chuyện liên tục. Họ nói nhẹ nhàng, đủ nghe, chỉ ai đi cách họ dăm bẩy bước trở lại mới nghe được. Không biết ở nhà thì họ có nói với nhau liên tục không, còn ở đây họ nói liên tục hàng giờ liền. Quả là hiếm thấy. Với tôi, dù có được cho không tiền thì cũng không làm nổi việc này.
Có tốp gồm các cô còn trẻ, vừa đi vừa nói cười ầm ĩ như cố ý để từ xa mọi người phải chú ý đến sự hiện diện của họ, như họ là trung tâm của việc đi bộ hàng ngày, là trung tâm của vũ trụ vậy. Rõ là thùng rỗng thì kêu to. Những bông lúa lép thì cứ ngạo nghễ chĩa thẳng lên trời để khoe sự hiện diện của mình với giời, với đất.
Các tốp đi bộ ở đây đương nhiên là cái chợ mi ni di động. Chủ đề chuyện của các chợ này phụ thuộc vào trình độ của từng tốp. Và nội dung, chủ đề chuyện của từng tốp phản ánh những diễn biến của đời sống xã hội mà mỗi người vừa là chủ thể vừa là khách thể. Đến đây tôi xin kể lại hai câu chuyện của hai cái chợ mi ni di động này:
* Chuyện 1:
Một sáng sớm nọ, vừa khởi đầu cuộc đi bộ, thấy có 1 tốp 5 cô. Một cô mặt đỏ linh căng nói to với cả tốp đầy vẻ giận dữ:
- Rõ là cháy nhà mới lòi ra mặt chuột. Trường quốc tế đéo gì. Chúng là bọn lừa đảo treo đầu dê bán thịt chó. Là ổ kinh doanh đa ngành chứ giáo dục với quốc tế gì. Kỳ này tao dứt khoát chuyển con sang trường khác.
Một cô khác lên tiếng:
- Mày nói cụ thể xem nào, tao mới nghe loáng thoáng chưa biết đầu cua tai nheo ra sao?
Cô mặt đỏ diễn giải cho cô vừa hỏi và cho cả tốp:
- Cái trường mang tên Tây Gateway để lập lờ đánh lận con đen thực chất là công ty cổ phần với 4 cổ đông. Trong 4 cổ đông đó có con gái của Phúc nghẹo, có con gái của tướng Vệ bên Công An. Bọn chúng kinh doanh món này không phải chỉ ở Gateway Cầu Giấy mà còn mở rộng ra nhiều tỉnh thành khác trong nước như TP Hồ Chí Minh, Đà Nẵng, Hải Phòng…Chúng ăn đủ đường, nào thu phí cao ngất ngưởng những 180 triệu đ 1 cháu/1 năm. Nào mở trường sở để kiếm đất ở các địa phương để thực hiện các mục tiêu khác. Khi giáo dục được đem ra kinh doanh thì sẽ biết trước kết quả như thế nào rồi.
Một cô khác trong tốp hỏi:
- Thế thằng bé chết đã tìm ra nguyên nhân chưa?
Cô mặt đỏ trả lời:
- Có nhiều vấn đề nghi vấn lắm. Lúc sáng thằng bé đi học mặc áo đỏ. Chiều trả xác nó về thì nó mặc áo trắng. Có báo đưa tin nó bị bỏ quên và nằm chết sau ghế ngồi của lái xe. Bà phụ trách dẫn các cháu từ xe vào lớp trao cho cô giáo chủ nhiệm thì tường trình khẳng định bà dẫn đủ các cháu vào lớp, không hề thiếu đứa nào. Trích xuất các Camera liên quan thì tất cả bị xóa sạch các hình ảnh. Xe đưa các cháu đến trường thì mở rèm, chiều về thì các rèm đóng kín. Rõ ràng có những chuyện khuất tất ở đây.
Đến đây 1 cô khác trong tốp lên tiếng:
- Còn bao nhiêu người có liên quan. Điều tra tử tế thì ra hết. Khó gì!
Một cô khác đáp lời:
- Ừ làm nghiêm túc thì khó gì. Nhưng khốn nỗi thế lực và tiền bạc nó không để cho làm nghiêm túc. Từ bấy đến nay có thấy công bố gì đâu? Cũng như bao nhiêu vụ khác, vụ này rồi lại chìm xuồng cho mà xem. Chúng mày cứ đợi đấy.
* Chuyện 2: Một hôm tôi cố bám gần 1 cái chợ mi ni của mấy ông nam giới. Mấy ông này không rời nhau ra bao giờ. Họ cũng chuyện trò liên tục nhưng chậm rãi, đĩnh đạc. Đi theo một đoạn phát hiện ra mấy ông này là sĩ quan quân đội nghỉ hưu. Có ông nghỉ trước, có ông nghỉ sau và các ông này trước đều công tác ở học viện QP. Với vụ Tư Chính các ông bàn bạc sôi nổi lắm. Các ông phân tích thế và lực của Ta, của Tầu, của Mỹ…Trong cái chợ mi ni này, ông đội mũ mềm nêu quan điểm cá nhân là ta cần liên minh với Mỹ thì Tầu nó mới chịu. Ông cầm ô nghe vậy gạt phắt đi:
- Không có chuyện ấy đâu anh ơi.
Ông đội mũ mềm hỏi ông cầm ô: Tớ nghỉ lâu rồi nên không rõ lắm. Mấy năm trước có tuần lễ nằm điều trị ở BV 108, nằm bên cạnh có 1 tay cũng ở học viện QP, tớ hỏi Học viện xác định kẻ thù và đối tượng tác chiến là ai. Tay ấy bảo là Mỹ và quân đội Mỹ. Thế đến bây giờ thì xác định thế nào?
Ông cầm ô trả lời rất rành rọt:
- Vẫn xác định như vậy. Đường lối quân sự chưa có gì thay đổi. Còn với TQ vẫn xác định là đồng chí, là bạn vàng 4 tốt cùng chung ý thức hệ. Vấn đề là ở chỗ này đấy anh.
Tôi nghe lỏm đến đây tự nhiên thấy nóng bừng cả người. Thảo nào ngày nào xem tivi, đều thấy ẩn ý lên án, chê bai Mỹ hết chuyện nọ đến chuyện kia, rồi cho phát lại các chiến công đánh Mỹ, thắng Mỹ ngày nào. Còn với ông bạn vàng đều khen bạn lớn mạnh, diệt chiến hạm Mỹ dễ như bỡn... Rồi đưa tin mối quan hệ ngày càng khăng khít gắn bó giữa ta và họ trên mọi lĩnh vực. Hình ảnh ông nọ bà kia của ta sang Tầu tay trong tay, mặt cứ tươi hơn hớn hơn bắt được vàng, mặc mẹ kẻ thù ngày đêm xâm lăng đất nước này khắp nơi cùng chốn.
Nghe chuyện của mấy ông này làm tôi đâm sốc. Sao đất nước tôi lại ra cái nông nỗi này? Tôi già rồi, dẫu có thế nào cũng chẳng làm sao, chỉ lo cho lũ con cháu rồi sẽ ra sao???
22819-TTT
Trong số đi bộ, có nhiều người đi một mình. Có những cặp vợ chồng, các buổi sáng đều đi bộ ở công viên này nhưng dứt khoát không đi bên nhau mà không biết vì lý do gì. Có thể do chồng thấp vợ cao sợ nó cọc cạch. Có thể do chồng trẻ hơn hoặc chồng già hơn vợ nhiều quá nên vợ không muốn. Có thể hai vợ chồng suốt ngày đêm ám bên nhau rồi, buổi sáng tách nhau ra đi riêng một mình để mỗi người được thưởng thức cái không khí trong lành của buổi sớm với những suy tư riêng. Có những cặp tách ra, vợ nhập vào đám phụ nữ quen biết và chồng nhập vào đám nam giới quen biết để trao đổi chuyện trò đặng thu nhận những thông tin mà ở nhà hai vợ chồng không có được. Ngược lại, có những cặp vợ chồng đi bên nhau gắn bó như hình với bóng suốt ngày này sang tháng khác, họ chẳng bao giờ tách ra hoặc cả 2 người cùng nhập vào các tốp khác. Có nhiều cặp đôi đi bên nhau như những hình nhân di động. Họ cùng đi bên nhau nhiều vòng quanh ao, quanh đồi hàng tiếng đồng hồ nhưng chẳng ai nói với ai một lời. Rồi cả lúc họ cùng nghỉ, cùng tự tập thể dục, cho đến lúc về. Họ im lặng tuyệt đối, cứ như họ không có thanh quản, không cất tiếng nói bao giờ. Ngược với những cặp im lặng đến tuyệt đối đó, có cặp vợ chồng chắc sinh vào ngày “Xích khẩu” nhưng được giờ “Đại cát” nên nói chuyện liên tục từ lúc đi đến lúc về. Họ nói nhỏ nhẹ đủ mọi thứ chuyện trên đời. Không biết ở nhà họ có nói liên tục thế không? Quả thực trên đời có những người mắc bệnh nói liên tục khi họ thức. Đến đây tôi phải kể lại hai chuyện mà chính tôi là nạn nhân.
Chuyện thứ nhất: Khoảng hơn chục năm về trước, một hôm tôi bắt xe khách từ cửa nghĩa trang Mai Dịch để lên thị xã Sơn Tây. Trên xe đã đông người. Nhà xe đưa cho tôi 1 cái ghế nhựa mi ni để đặt ngồi giữa lối đi lại của xe. Phía đầu xe có 4-5 cô chen chúc ngồi bệt xuống sàn nắp máy xe. Một cô cỡ ngoài ba chục tuổi (chắc là quen thân với nhà xe) nói luyến thắng, nói liên tục với âm lượng lớn, dù tiếng xe chạy rất ồn nhưng vẫn nghe rõ lời cô nói. Cô nói, thỉnh thoảng có cô ngồi cạnh hưởng ứng nên cô càng nói một cách rất hăng say. Xe ồn, cô này cứ nói làm nhiều người thấy nhức đầu mệt mỏi. Điều đáng sợ nhất là ở giọng nói của cô này. Giọng của cô cứ rin rít như người ta lấy lưỡi dao phay cạo vào ống nứa khô. Tiếng rin rít của cô như chạm vào các dây thần kinh tai làm rợn cả người. Nghe cô ta nói chẳng khác gì bị tra tấn, người tôi có lúc như bị rúm lại, có lúc như phải gồng lên. Ấy thế mà chả ai nói gì, kể cả nhà xe. May quá, đến Sơn Tây thì tôi xuống. Đến khi tôi xuống xe, cô ta vẫn nói liên tục với tốc độ và cường độ như suốt chặng đường gần 40 km vừa rồi. Sau chuyến đi ấy, về nhà tôi còn khiếp đến mấy ngày.
Chuyện thứ hai: Khoảng hơn 15 năm trước, lúc ấy tôi còn đang làm việc. Một hôm tôi đến làm việc với công ty G. Làm xong việc đúng 10h55. Tôi lên phòng Giám đốc Đ với mục đích chào ông 1 câu để về. Ông Đ đang ngồi 1 mình tại bàn giấy. Thấy tôi vào ông nói ngay:
- Đúng 11 h tớ có cuộc hẹn phải đi. Có gì anh em mình làm việc 5 phút thôi nhé.
Tôi chưa kịp nói rõ ý định của mình thì ông đã nói liên hồi kỳ trận. Ông nói say sưa, giọng sang sảng. Ông nói 1 lúc thì hai bên mép xàu bọt. Ông nói chừng 10 phút thì cậu lái xe ở dưới sân điện lên nhắc ông là đã quá giờ cuộc hẹn. Ông rối rít bảo cậu lái xe là ông sẽ xuống ngay. Nói vậy nhưng ông chưa xuống mà lại tiếp tục nói. Ông nói liên tục khoảng 20 phút nữa thì cậu lái xe từ dưới sân bò lên tận phòng ông ở tầng 3 giục ông đi vì trễ hẹn 30 phút rồi. Ông bảo lái xe:
- Chú xuống nổ máy xe đi, anh xuống ngay bây giờ đây. Ông nói với lái xe vậy nhưng ông vẫn chưa xuống. Ông lại tiếp tục nói. Ông nói nhanh, liên tục nên tôi chẳng kịp xen vào chỗ nào được để dừng cuộc nói của ông. Ông đang nói say sưa như thế nên tôi cũng chẳng thể nào đứng lên bỏ ra về được. Thấy tôi ngồi im chịu trận nên ông càng hứng khởi nói. Ông nói chuyện làm ăn của công ty ông, rồi những chuyện liên quan đến các công ty, các đơn vị khác. Ông nói dài, nói nhiều nhưng tựu trung lại là một cách để quảng bá về công ty ông đang phụ trách cùng với tài năng và cách đối nhân xử thế tốt đẹp của ông với các bạn hàng, với cán bộ nhân viên trong công ty ông… Chừng như các âm thanh trong đầu ông tuôn ra đã cạn, ông chợt nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình rồi bỗng thốt lên:
- Chết chửa! Quá giờ hẹn mất rồi. Thôi tớ phải đi đây.
Tôi nhìn đồng hồ của mình: 12 h 05 phút. Tôi nói với ông:
- Em chỉ lên chào anh để về thôi. Mọi việc đã xong cách đây hơn 1 tiếng đồng hồ rồi.
Mặt ông rất tươi. Ông nói với tôi:
- Anh em mình cứ như thế nhá. Thôi tớ đi đây.
Về ông Đ, tôi đã biết từ lâu. Nhưng cái đặc tính ông hay nói, nói liên tục thì hôm ấy tôi mới được thụ hưởng. Sau đó chuyện trò tìm hiểu thêm về ông Đ qua anh em của công ty ông thì mới được biết ở đây mọi người gọi ông là "ông máy nói". Ông nói liên tục suốt ngày. Khi nào người ta không nghe thấy tiếng ông tức là ông đang ngủ.
Ông Đ bây giờ đã sang tuổi 80 rồi. Ông Giời rất oái oăm. Ngày ông Đ còn đi làm thì Giời bắt ông ấy nói liên tục. Nghỉ hưu được một thời gian thì ông Giời đếch cho ông Đ nói nữa vì ông ấy đã nói quá "hạn ngạch nói" của mình từ những ngày trước đây rồi.
Bây giờ trở lại chuyện ở cái công viên mi ni này.
Đi 1 tốp nhiều người hoặc chỉ 2 người, vừa đi vừa chuyện trò là việc chả có gì đặc biệt. Cái giống người, thường không có giao tiếp, chuyện trò là không chịu được. Nhưng ở đây có duy nhất 1 bà đi bộ 1 mình nhưng không im lặng như mọi người khác. Bà ta vừa đi vừa nói, nói liên hồi. Mới đầu tôi để ý nghe xem bà độc thoại cái gì. Nhưng những âm thanh của bà phát ra không phải là tiếng Việt mẹ đẻ. Nghe thêm nữa cũng chẳng phải tiếng Tầu, tiếng Anh (vì mấy tiếng này tôi cũng lõm bõm học được vài tiếng) Đến đây chỉ có thể đoán mò: Hoặc là bà này bị tâm thần, Giời bắt phải lảm nhảm suốt ngày. Hoặc là bà vừa đi vừa tụng kinh Phật bằng tiếng Phạn hay tiếng Ấn gì đó. Rất may cả đám đông hàng trăm người ở đây, nếu ai cũng liên tục lảm nhảm như bà thì Phật biết phù hộ độ trì cho ai?
Trong cuộc đi bộ này, do những quen biết nhau, tương đồng về những vấn đề gì đó nên hình thành các tốp nam, tốp nữ, tốp hỗn hợp với số lượng mỗi tốp từ 3,4,5… người. Dù có đi sớm hay muộn, hễ ra công viên này là họ tìm đến nhau để đi cùng nhau, cứ như thể họ nghiện phải hơi nhau vậy. Từ lâu trong dân gian đã có câu “hai người đàn bà với 1 con vịt thành cái chợ”. Ở đây không cần vịt cũng đã hình thành hàng loạt cái chợ di động rồi. Có hai vợ chồng nhà nọ ngày nào cũng đi bộ bên nhau hàng giờ. Cái tài và đặc biệt ở cặp vợ chồng này là họ vừa đi vừa nói chuyện liên tục. Họ nói nhẹ nhàng, đủ nghe, chỉ ai đi cách họ dăm bẩy bước trở lại mới nghe được. Không biết ở nhà thì họ có nói với nhau liên tục không, còn ở đây họ nói liên tục hàng giờ liền. Quả là hiếm thấy. Với tôi, dù có được cho không tiền thì cũng không làm nổi việc này.
Có tốp gồm các cô còn trẻ, vừa đi vừa nói cười ầm ĩ như cố ý để từ xa mọi người phải chú ý đến sự hiện diện của họ, như họ là trung tâm của việc đi bộ hàng ngày, là trung tâm của vũ trụ vậy. Rõ là thùng rỗng thì kêu to. Những bông lúa lép thì cứ ngạo nghễ chĩa thẳng lên trời để khoe sự hiện diện của mình với giời, với đất.
Các tốp đi bộ ở đây đương nhiên là cái chợ mi ni di động. Chủ đề chuyện của các chợ này phụ thuộc vào trình độ của từng tốp. Và nội dung, chủ đề chuyện của từng tốp phản ánh những diễn biến của đời sống xã hội mà mỗi người vừa là chủ thể vừa là khách thể. Đến đây tôi xin kể lại hai câu chuyện của hai cái chợ mi ni di động này:
* Chuyện 1:
Một sáng sớm nọ, vừa khởi đầu cuộc đi bộ, thấy có 1 tốp 5 cô. Một cô mặt đỏ linh căng nói to với cả tốp đầy vẻ giận dữ:
- Rõ là cháy nhà mới lòi ra mặt chuột. Trường quốc tế đéo gì. Chúng là bọn lừa đảo treo đầu dê bán thịt chó. Là ổ kinh doanh đa ngành chứ giáo dục với quốc tế gì. Kỳ này tao dứt khoát chuyển con sang trường khác.
Một cô khác lên tiếng:
- Mày nói cụ thể xem nào, tao mới nghe loáng thoáng chưa biết đầu cua tai nheo ra sao?
Cô mặt đỏ diễn giải cho cô vừa hỏi và cho cả tốp:
- Cái trường mang tên Tây Gateway để lập lờ đánh lận con đen thực chất là công ty cổ phần với 4 cổ đông. Trong 4 cổ đông đó có con gái của Phúc nghẹo, có con gái của tướng Vệ bên Công An. Bọn chúng kinh doanh món này không phải chỉ ở Gateway Cầu Giấy mà còn mở rộng ra nhiều tỉnh thành khác trong nước như TP Hồ Chí Minh, Đà Nẵng, Hải Phòng…Chúng ăn đủ đường, nào thu phí cao ngất ngưởng những 180 triệu đ 1 cháu/1 năm. Nào mở trường sở để kiếm đất ở các địa phương để thực hiện các mục tiêu khác. Khi giáo dục được đem ra kinh doanh thì sẽ biết trước kết quả như thế nào rồi.
Một cô khác trong tốp hỏi:
- Thế thằng bé chết đã tìm ra nguyên nhân chưa?
Cô mặt đỏ trả lời:
- Có nhiều vấn đề nghi vấn lắm. Lúc sáng thằng bé đi học mặc áo đỏ. Chiều trả xác nó về thì nó mặc áo trắng. Có báo đưa tin nó bị bỏ quên và nằm chết sau ghế ngồi của lái xe. Bà phụ trách dẫn các cháu từ xe vào lớp trao cho cô giáo chủ nhiệm thì tường trình khẳng định bà dẫn đủ các cháu vào lớp, không hề thiếu đứa nào. Trích xuất các Camera liên quan thì tất cả bị xóa sạch các hình ảnh. Xe đưa các cháu đến trường thì mở rèm, chiều về thì các rèm đóng kín. Rõ ràng có những chuyện khuất tất ở đây.
Đến đây 1 cô khác trong tốp lên tiếng:
- Còn bao nhiêu người có liên quan. Điều tra tử tế thì ra hết. Khó gì!
Một cô khác đáp lời:
- Ừ làm nghiêm túc thì khó gì. Nhưng khốn nỗi thế lực và tiền bạc nó không để cho làm nghiêm túc. Từ bấy đến nay có thấy công bố gì đâu? Cũng như bao nhiêu vụ khác, vụ này rồi lại chìm xuồng cho mà xem. Chúng mày cứ đợi đấy.
* Chuyện 2: Một hôm tôi cố bám gần 1 cái chợ mi ni của mấy ông nam giới. Mấy ông này không rời nhau ra bao giờ. Họ cũng chuyện trò liên tục nhưng chậm rãi, đĩnh đạc. Đi theo một đoạn phát hiện ra mấy ông này là sĩ quan quân đội nghỉ hưu. Có ông nghỉ trước, có ông nghỉ sau và các ông này trước đều công tác ở học viện QP. Với vụ Tư Chính các ông bàn bạc sôi nổi lắm. Các ông phân tích thế và lực của Ta, của Tầu, của Mỹ…Trong cái chợ mi ni này, ông đội mũ mềm nêu quan điểm cá nhân là ta cần liên minh với Mỹ thì Tầu nó mới chịu. Ông cầm ô nghe vậy gạt phắt đi:
- Không có chuyện ấy đâu anh ơi.
Ông đội mũ mềm hỏi ông cầm ô: Tớ nghỉ lâu rồi nên không rõ lắm. Mấy năm trước có tuần lễ nằm điều trị ở BV 108, nằm bên cạnh có 1 tay cũng ở học viện QP, tớ hỏi Học viện xác định kẻ thù và đối tượng tác chiến là ai. Tay ấy bảo là Mỹ và quân đội Mỹ. Thế đến bây giờ thì xác định thế nào?
Ông cầm ô trả lời rất rành rọt:
- Vẫn xác định như vậy. Đường lối quân sự chưa có gì thay đổi. Còn với TQ vẫn xác định là đồng chí, là bạn vàng 4 tốt cùng chung ý thức hệ. Vấn đề là ở chỗ này đấy anh.
Tôi nghe lỏm đến đây tự nhiên thấy nóng bừng cả người. Thảo nào ngày nào xem tivi, đều thấy ẩn ý lên án, chê bai Mỹ hết chuyện nọ đến chuyện kia, rồi cho phát lại các chiến công đánh Mỹ, thắng Mỹ ngày nào. Còn với ông bạn vàng đều khen bạn lớn mạnh, diệt chiến hạm Mỹ dễ như bỡn... Rồi đưa tin mối quan hệ ngày càng khăng khít gắn bó giữa ta và họ trên mọi lĩnh vực. Hình ảnh ông nọ bà kia của ta sang Tầu tay trong tay, mặt cứ tươi hơn hớn hơn bắt được vàng, mặc mẹ kẻ thù ngày đêm xâm lăng đất nước này khắp nơi cùng chốn.
Nghe chuyện của mấy ông này làm tôi đâm sốc. Sao đất nước tôi lại ra cái nông nỗi này? Tôi già rồi, dẫu có thế nào cũng chẳng làm sao, chỉ lo cho lũ con cháu rồi sẽ ra sao???
22819-TTT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét