Thứ Tư, 7 tháng 8, 2019

Những cái tai nghiện
(Trích trong Chuyện vặt về những người sợ chết)
Hàng ngày trên đường đi bộ, người ta phát hiện ngay ra những cái tai nghiện. Có 1 ông ca sĩ hơi hơi nổi tiếng, một số nam nữ thanh và trung niên vừa đi vừa nghe nhạc từ chiếc điện thoại thông minh. Người thì cho điện thoại vào túi, người thì cầm điện thoại ở tay, 1 hoặc cả 2 lỗ tai được nhét 1 cái loa nhỏ để không làm phiền đến ai. Họ vừa đi vừa nghe khi thì chăm chú khi thì mơ màng. Một số ông già, cụ già ông không nắm bắt được công nghệ hiện đại nên đành phải duy trì sử dụng cái phương tiện có từ bốn năm chục năm về trước: Cái Radio. Ra đi ô của các vị to bằng nửa cục gạch hoặc to bằng 2 bao thuốc lá. Các vị chân thì bước, tay cầm đài, tai lắng nghe các bản tin của Đài tiếng nói Việt Nam và các bài ca rực lửa cách mạng từ 6-7 chục năm về trước như “Diệt Phát xít”, “Cùng nhau đi hùng binh”, “Vì nhân dân quên mình”... Trên đường vừa đi vừa nghe, gặp lúc có tin tức nóng hổi hay gặp món khoái tai, có cụ dừng hẳn lại để nghe. Có khi có cụ còn áp đài sát vào tai như để tai được hưởng riêng món bổ dưỡng đặc biệt mà chỉ có Đài tiếng nói VN mới có thể mang lại được và như không muốn để vương một lời nào cho người khác được nghe miễn phí. Tai các vị ấy đã nghiện nặng các chương trình của Đài, thiếu tiếng Đài ấy là không thể chịu được, giống như cánh trẻ nghiện ma túy các loại hiện nay. Mà không nghiện sao được khi lời của Đài tức là lời của Đảng. Mà Đảng từ cái thuở các vị còn là thanh thiếu niên, khi bộ óc các vị còn như tờ giấy trắng tinh đã được in, được khắc thật sâu đậm rằng Đảng là mặt trời chân lý chiếu xuyên qua tim, Đảng là lẽ sống, là niềm tin tuyệt đối. Cái tờ giấy ấy không còn chỗ, không chấp nhận bất kỳ thừ gì khác vẽ lên, khắc lên đó nữa. Từ đó trở đi lời của Đảng chỉ có thể là lời vàng ý ngọc, chỉ có đúng, chỉ có hay trở lên mà thôi. Đảng là như thế nên các vị ấy nghiện Đảng nặng. Nhưng Đảng là một tổ chức, làm sao các vị ấy lúc nào cũng ở bên Đảng được. Cùng lắm tháng 1 lần các vị mới được hãnh diện vinh dự tự hào đi họp chi bộ, được mang sổ sách đi ghi nghị quyết và các thông báo của Đảng qua đồng chí bí thư chi bộ. (Nào là tình hình thế giới sôi động và biến đổi khó lường. Nào là tình hình trong nước nơi nào, ngành nào cũng vượt mức kế hoạch, cũng tiến bộ vượt bậc. Rồi tình hình của Thành phố, của Quận, của Phường…Tất cả đều rất tốt đẹp. Tai các vị ấy nghe thấy rất là nhuận. Duy có giặc phương Bắc xâm lấn bờ cõi thì cấm thấy phổ biến gì. Nhưng các vị ấy tin đã có Đảng vừa vĩ đại vừa tài tình lãnh đạo thì chẳng phải lo gì sất. Cứ để im Đảng lo). Đấy, cả tháng trời đằng đẵng mới được đến với Đảng 1 lần thì hàng ngày chả phải chăm chú bám sát Đảng qua cái đài thì sao. Vì thế mà các vị ấy nghe đài suốt ngày. Nghe từ sáng sớm đến đêm khuya. Sáng sớm thức dậy, động tác đầu tiên là bật đài lên để được nghe tiếng nói của Đảng. Các việc tiếp theo như vệ sinh, ăn uống v.v. chỉ là thứ yếu. Các vị ấy không thể rời đài ra được, nên việc đi bộ hàng ngày dù có cách rách nhưng các vị ấy chấp nhận mang đài theo.
Với niềm tin tuyệt đối ở đài, chẳng may nghe phải ai phản biện điều gì từ cái đài ấy phát ra là các vị lập tức nổi xung lên. Nếu đối tượng đó còn trẻ và có quen biết, lập tức các cụ chửi té tát vào mặt và bắt câm mồm ngay. Nếu là người có tuổi từng qua học hành, công tác thì người phản biện đó được cho là thành phần bất hảo, là loại thoái hóa biến chất, loại ăn cháo đá bát…loại tự diễn biến và lưu manh như tên Tuấn…(đã tự diễn biến lại cho in sách dậy mọi người chống tự diễn biến). Thậm chí còn được quy vào lực lượng thù địch, không thấy hoặc không chịu thừa nhận công ơn cao hơn trời, to hơn biển từ xưa đến nay của Đảng và Chính phủ. Riêng lực lượng thờ địch và bọn tình báo Hoa Nam dù nhan nhản nhưng các vị không được ai chỉ tận tay day tận trán nên nhất quyết cho là không có, số này chỉ do thế lực thù địch phịa ra mà thôi.
Phải thấy thằng cha Goebbels của Đức Quốc xã ngày xưa đã giỏi, ngày nay người ta vận dụng Goebbels còn giỏi hơn nhiều.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét