Thứ Ba, 25 tháng 2, 2020

Trần Hồng Giang

KHEN CHO NÓ CHẾT
Lâu nay câu nói này chỉ để thiên hạ giỡn chơi xem như một sự khôi hài, mua vui. Nhưng gần đây nó đã thành như một triết lý vĩ đại ở cái thời hỗn mang được gọi bằng cái tên rất chi tiến hóa là 4.0 này. Khen cho nó chết, tưởng như là một điều phi lý. Nhưng than ôi…, đây lại là một sự thật hiển nhiên trong đời sống đồng bào An-nam-mít thối chân hôi nách.
Lần đầu tiên nhà cháu biết đến khái niệm này là vào độ mươi năm về trước. Đận ấy có một nữ thi sĩ thơ phú làng nhàng nhưng nhờ có xèng nong đông đảo và có dung nhan thuộc loại sắc nước hương trời nên bỗng dưng nổi đình đám (chuyện này rất thường ở xã hội An nam quốc). Và như thế thì tất nhiên các đồng nghiệp của nàng thơ sẽ rất lấy làm ấm ức và bực cái ông người. Bỉ bôi nói xấu nhau là sự đương nhiên. Rồi trong một cuộc đàn đúm có màn đấu tố y như thời bác Hồ làm cải cách ruộng đất mà nhà cháu được tham dự, bỗng có một ông bác văn sĩ thuộc hạng cây đa cây đề nhớn tiếng bảo: “Có cái gì đâu, chúng mày cứ để đấy rồi mai tao khen cho nó chết!” Ngỡ đâu chỉ là nhời nói lúc trà dư tửu hậu, mà ngay vài hôm sau trên báo đã có bài của ông bác khen nữ thi sĩ nọ, dĩ nhiên ông bác ghi bút danh chứ không đề tên thật của mình. Ông bác cứ nhè chọn những câu thơ dở nhất của nàng ra mà tán. Tán thơ chán rồi ông bác lôi cặp đùi dài đến rốn của nàng ra mà bình phẩm, ngợi ca về vẻ đẹp của tạo hóa. Hỡi ôi, chỉ có vậy mà thi đàn dậy sóng. Lập tức trên mọi mặt trận có muôn vàn các con giời khác đăng đàn đập lại tưng bừng, khiến nữ thi sĩ nọ chỉ còn nước đâm đầu xuống sông mà quên sinh cho bớt nhục. Và đến giờ, sau hơn chục năm giời đằng đẵng thì đã chả còn ai nhớ, ai nhắc đến nữ thi sĩ có thơ hay đùi đẹp ấy nữa. Ahuhu…
Mới đây nhất là pha khen của đương kim tể tướng vương quốc Đại Cồ Việt yêu dấu đối với cái cô giáo gì. Khốn khổ, giá mà ngài tể tướng đừng khen thì hẳn cô giáo vẫn là một cô giáo như trăm ngàn cô giáo khác. Thế vậy mà đây đùng phát ngài lại trở chứng đi khen, mà còn khen bằng triện đỏ của triều đình nữa chứ lị! Mà nữa, ngài khen vì cái gì không khen lại đi khen cái việc cô giáo khen tể tướng. Ủ uôi… thế chả hóa ra là khen đổi công à? Thế thì bảo sao con dân cả nước nó lại chả dảy cẫng lên mà tổng sỉ vả cả cô giáo lẫn tể tướng! Lũ này bản chất mông muội vô minh nên không cần phân biệt đúng sai, lẽ ra bỏn chỉ nên chửi cái sự khen không đúng chỗ, đúng sự thật… thì đằng này lại lôi kỹ thuật làm thơ của cô giáo và khả năng khen rất ất ơ của ngài tể tướng ra mà giễu, thế có bỏ cụ không cơ chứ! Và kết cục như ta đã thấy, các sự tuyên truyền về cái sự khen đã nhanh chóng bị gỡ bỏ như để minh chứng rằng… chúng tớ bị hớ! Còn cô giáo thì đang như là một tấm gương sáng ngời không tì vết mà bụp phát thành kẻ tội đồ vì làm thơ chả hay, vì khen điêu. Hô hô…
Ti nhiên, quả khen kinh hoàng nhất vừa diễn ra đấy là của gã Trump già khú đổ đốn mất nết dành cho tộc người mõm vẩu xứ An-nam-mít thối chân hôi nách. Đang yên đang lành, gã ngứa mồm khen bảo: “À, ừ… chúng mài giờ hội đồng bảo an giồi nhở, vào ép ta giồi nhở, thoát nghèo giồi nhở, giàu có giồi nhở!” Hỡi than ôi, nhời khen của gã vừa phọt ra thì di đi pi của An-nam-mít đại quốc sụt mẹ mất hàng tỷ đô vì không còn được hưởng mức ưu đãi thuế xuất đối với hộ nghèo. Số tiền ấy rồi từ đây sẽ được chuyển từ túi bọn bần cố nông An-nam-mít vào két của kho bạc Mẽo quốc một cách đường hoàng và vô cùng trắng trợn. Ờ, thế đấy… Ông cứ khen cho chúng mài chết cụ đy, làm gì nhau nào, ờ!
Hết mẹ chuyện khen.
____________________
P/s: Hai thằng đang khen nhau nhưng chả ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới! Thế mí tài!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét