Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2020

CÁC CÔ BỒ CHUNG THỦY
Thưa mọi người trong làng Phây bục
Trên cõi đời này, chuyện vợ chồng chung thủy với nhau thì nhiều lắm, có kể hết đời này sang đời khác cũng chẳng hết. Có những đôi chung thủy đến mức khó tin, làm cho người chứng kiến hết sức cảm động. Nhưng chuyện vợ chồng chung thủy với nhau cũng là lẽ thường tình.
Hôm nay tôi muốn kể hầu quý vị chuyện chung thủy của các cô bồ mà tôi chứng kiến ngay tại khu tôi ở. Câu chuyện làm tôi phục sát đất các cô bồ, phục cả hai vợ chồng nhà nọ và tôi cứ suy nghĩ mãi mà không tự giải thích được tại sao họ lại hành xử được như vậy.
BT là một nghệ sĩ chơi nhạc cụ độc đáo của dân tộc Việt. BT đàn ngọt, đẹp trai, có duyên ăn nói. Một nhạc phẩm cách mạng được viết riêng cho nhạc cụ độc đáo đó. Dưới bàn tay tài hoa của BT, nhạc phẩm đó trở thành một tiết mục không thể thiếu mối khi đoàn Ca Múa Nhạc TC biểu diễn gần xa sau những năm mới giải phóng. BT được mọi người trọng vọng, yêu mến. Nhiều em trong đoàn dù chưa hay đã có người yêu hay có chồng đều lăn xả vào BT xin được “chết”. Riêng ca sĩ LH, khăn gói dọn đến ở với BT hơn chục năm liền. Chỉ khi LH kiếm được cái “giống” của BT rồi, LH mới chịu buông tha BT để về lấy chồng. Nhiều cô gái chẳng phải trong ngành, nhưng được xem BT biểu diễn, được tiếp xúc với BT cũng mê như điếu đổ. Nhiều cô tìm mọi cách tiếp cận BT và tìm cách chiếm đoạt BT về tay mình. Và trong số rất nhiều cô gái đó có một cô đã thành công.
Hôm đó sau khi biểu diễn và được đơn vị mời diễn tổ chức chiêu đãi, BT uống hết mình và say hết cỡ. BT được đưa vào phòng khách nghỉ. Cô phụ trách nhà nghỉ chọn cho BT một phòng nghỉ chu đáo và hợp lý nhất. Thu xếp xong mọi chuyện, cô vào nằm cạnh BT. Sau khi tỉnh rượu, BT thấy tự nhiên lại thấy miếng mỡ trần lại treo miệng mèo. Tình huống này đến mèo mù hẳn nó còn chén, huống hồ BT vốn là một con mèo luôn khoái khẩu mỡ và luôn đươc cưng chiều. Cũng phải thừa nhận con giống của BT tốt, nên chỉ một lần BT phục vụ cô chủ nhà khách, cô này thu được thành quả ngay. Và chỉ cần có thế, cô vui mừng công bố với BT và những người liên quan cần thiết. Sau một thời gian chuẩn bị, một đám cưới diễn ra nhanh gọn. Tuy cuộc hôn phối diễn ra nhanh chóng nhưng nó có sức sống đến tận bây giờ. BT hơn hẳn nhiều nghệ sĩ khác, dù có vợ con nhưng vẫn còn nhiều phụ nữ đeo đuổi nhưng BT không thay vợ như thay áo. BT vẫn duy trì tổ ấm của mình và miễn cưỡng cặp thêm một số bồ bịch để khỏi phụ tình yêu nồng thắm của các cô bồ. Ngoài cô bồ LH ăn ở với nhau hơn chục năm khi BT chưa lấy vợ. BT còn nhiều bồ lắm, nhưng đáng kể đến là hai cô bồ trở thành những nhân vật mà tôi đề cập ở câu chuyện này. Cô M, giáo viên của một trường phổ thông ở thành Nam. Cô là đồng hương của BT. Cô sớm biết BT và mê tiếng đàn của BT. Do hoàn cảnh bất khả kháng, cô không thể làm vợ BT nhưng cô nguyện yêu, nguyện làm cô bồ chung thủy của BT bên cạnh tình yêu cô giành cho chồng và gia đình của mình. Cô D từng là diễn viên của một đoàn nghệ thuật khác. Dù cô đã có chồng con, nhưng vì quá yêu mến BT mà xin được làm bồ trọn đời của BT.
Khi BT còn đang công tác. Việc gặp gỡ, quan hệ với các cô bồ hầu như chẳng có khăn gì. Khi BT lên chức Trưởng đoàn, có phòng làm việc và nghỉ tại Đoàn thì mọi việc càng đơn giản. Nhưng khi BT nghỉ hưu rồi, đã già yếu rồi, thậm chí mắc bệnh nan y rồi (BT mắc một loại bệnh nan y nhưng lại lâu chết) nhưng vẫn duy trì thường xuyên mối quan hệ, giao lưu với các cô bồ mới là chuyện khá hiếm. Khi nhớ bồ, khi có việc cần, BT lại thông báo với vợ con là về “quê” vài hôm. Khi là về quê thật, ở nơi đó có bồ đang đợi. Khi thì về “quê” ngay tại gần Cầu Bươu nhưng rẽ phải. Cùng lắm mỗi tháng BT cũng chỉ “về quê” có vài lần, còn lại BT luôn ở nhà với vợ con. Nhiều lần đi với bồ, BT lại dặn vợ:
- Tôi đi vắng cô đừng lôi giai về nhà nhé. Làm thế thì nhà mình nó xúi lắm đấy.
Nhưng chính ở nhà với vợ con, BT lại thường xuyên chuyện trò với các cô bồ được nhiều hơn. Nhà riêng của BT có đến 5-6 tầng. BT giành riêng cho mình ở 1 tầng, BT quy định vợ con không có phận sự phải bén mảng đến cái phòng BT ở. Mọi liên lạc của vợ con với BT và ngược lại chủ yếu qua điện thoại. Lúc thì BT giao cho vợ hôm nay nấu món này, món kia. Đến bữa, cô vợ gọi điện mời BT xuống ăn cơm…Do sống cách biệt tại phòng riêng, tầng riêng, BT và các cô bồ thoải mái giao lưu tâm sự.
Cái bệnh nan y làm BT đau yếu nhiều. BT nhiều lần phải nằm viện và nằm cũng khá nhiều ngày. Các cô bồ cũng nắm được diễn biến sức khỏe của BT rất kịp thời. Họ cùng đến và bàn bạc thống nhất với vợ BT, phân lịch thay nhau chăm sóc ở bệnh viện để từng người đều có thời gian được gần gữi, được chăm sóc BT. Họ bàn với nhau, có khi điện cho nhau nên mua những thực phẩm gì để bồi bổ thêm cho BT. Nằm trên giường bệnh, BT thấy thật ấm lòng. Nếu phải “ra đi” BT cảm thấy cũng rất mãn nguyện. Nói như anh Tổng hay nói: Mình có ăn ở thế nào mới được vợ và các cô bồ cùng nhau súm vào quan tâm chăm sóc như thế chứ?
Có dạo vợ và các cô bồ tưởng BT ngoẻo. Nhưng rồi BT lại vượt qua. Có lẽ BT chưa muốn rời xa vợ và các cô bồ yêu quý. Hoặc tình thương yêu vô bờ bến, sự chăm sóc trực tiếp tận tình của vợ và các cô bồ đã đấy lùi bệnh tật của BT được một bước, nên BT lại được xuất viện về nhà dù BT đi lại rất khó khăn, mệt nhọc, phải có người đi kèm bên cạnh.
BT về nằm tại nhà. Việc “ra đi” của BT cũng chả biết đến bao giờ. Các cô bồ lại lần lượt đến nhà thăm nom và cùng vợ BT chăm sóc BT. Lần nào đến các cô cũng mang lỉnh kỉnh túi nọ túi kia. Lần nào họ cũng được cô vợ đón tiếp vui vẻ. Họ trò chuyện với nhau một chút, rồi cô vợ BT giục:
- Anh ấy đang ở trên phòng đấy. Cô lên với anh ấy đi.
Thưa với các bạn trên Phây: Tôi cũng không còn trẻ nữa, nhưng sống mới được ít. Thấy và hiểu cuộc đời này chả được bao nhiêu. Ai thấy có những cô bồ thủy chung son sắt với người tình như hoặc hơn hai cô này xin kể thực ra, để mọi người thấy thêm được cái cuộc đời vô cùng sinh động đến khó tưởng tượng này. Xin hãy kể ra…
Ngày 4.7.2020- Nguyễn Bình Đà.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét