Bẩy mươi năm về trước, mình cũng như cháu nhỏ trong bức ảnh này. Rất nhiều lần mình cũng đã ra ngõ ngóng mẹ đi chợ về. Hầu như ngày nào mẹ cũng đi chợ. Và ngày nào mình cũng ngóng mẹ đi chợ về. Nỗi mong chờ cồn cào nhiều khi như cảm thấy cháy cả ruột gan. Hết đi ra rồi lại đi vào, mãi rồi cũng thấy mẹ nhanh nhẹn cắp cái rổ với ít hàng quê đi về. Thấy bóng mẹ về, một niềm vui quá lâu rồi bây giờ khó tả. Cái niềm vui sướng trước tiên và lớn nhất là được nhìn hình dáng mẹ, được nghe giọng nói âu yếm của mẹ. Dù mỗi ngày mẹ đi chợ, chỉ phải xa mẹ khoảng một hai giờ đồng hồ. Cái vui thích tiếp theo là được mẹ cho quà. Quà ở chợ quê thuộc vùng quê nghèo đồng chiêm trũng 70 năm trước thì đơn sơ mộc mạc lắm. Nhiều khi chỉ là những gióng mía, củ khoai luộc...Những gióng mía có đường kính chỉ bằng ngón tay cái, mà hồi đó quê tôi gọi là mía de (hay gie) vỏ cứng màu hơi trắng. Tuy lóng mía nhỏ, cứng, nhưng nước ngọt lịm. Cái cảm giác ngọt bây giờ mình vẫn còn nhớ như in.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét