Thứ Sáu, 16 tháng 4, 2021

 DI SẢN THẾ GIỚI (193)

Takht-i-Bahi
Một cái nhìn của cụm di tích chính của phế tích
Vị trí Mardan, Khyber Pakhtunkhwa, Pakistan
Tọa độ 34°17′10″B 71°56′48″Đ
Loại Khu định cư
Lịch sử
Thành lập Thế kỷ 1
Bị bỏ rơi Thế kỷ 7
Di sản thế giới
Tên chính thức Khu phế tích đạo Phật của Takht-i-Bahi và tàn tích thành phố lân cận còn sót lại Sahr-i-Bahlol
Loại Văn hóa
Tiêu chuẩn iv
Đề cử 1980 (Kỳ họp 4)
Số tham khảo 140
Vùng Châu Á và châu Đại Dương
Takht-i-Bahi (tiếng Urdu: تختِ باہی‎; "Ngai vàng của nước mùa xuân") thường được phát âm sai thành Takht-i-Bhai (tiếng Urdu: تخت بھائی‎; "Ngai vàng của Brother") là một địa điểm khảo cổ thời Vương quốc Ấn-Parthia. Đây là di tích còn lại của một tổ hợp tu viện Phật giáo cổ tại Mardan, Khyber-Pakhtunkhwa, Pakistan . Nó là một trong những di tích Phật giáo hoành tráng nhất trong toàn Càn-đà-la và được bảo tồn đặc biệt tốt.
Tu viện Phật giáo được thành lập vào thế kỷ 1 và đã được sử dụng cho đến thế kỷ thứ 7. Khu phức hợp được các nhà khảo cổ coi là đại diện đặc biệt cho kiến ​​trúc của các trung tâm tu viện Phật giáo thời kỳ đó. Chính bởi tầm quan trọng đó mà nó đã được UNESCO công nhận là Di sản thế giới từ năm 1980.
Tên nguyên
Takht-i-Bahi có thể có những cách giải thích khác nhau. Người dân địa phương tin rằng tên của nó xuất phát từ hai giếng nước trên đồi nơi nó nằm hoặc con suối gần đó. Trong tiếng Ba Tư, Takht có nghĩa là "đỉnh" hoặc "ngai vàng" trong khi bahi có nghĩa là "mùa xuân" hoặc "nước". Khi kết hợp với nhau, ý nghĩa của nó là Mùa xuân trên đỉnh hoặc Mùa xuân trên cao và có hai con suối trên đỉnh núi. Một ý nghĩa khác được đề xuất là Throne of Origin có nghĩa là "Ngai vàng của khởi nguồn".
17421-st
Thích
Bình luận
Chia sẻ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét