Thứ Năm, 13 tháng 5, 2021

 Cái ác nhạt toẹt!

1 – Adolf Eichman là trung tá SS lừng danh của đệ tam đế chế Đức quốc. Anh là một trong những kiến trúc sư trưởng của Holocaust bất hủ, một chương trình vĩ đại dồn 6 triệu người do thái vào lò thiêu hủy diệt. 6 triệu nhân mạng, con số khủng khiếp đấy các bạn thiện lành mõm khắm ạ, bằng mẹ dân số một nước bắc âu nho nhỏ nào đó rồi.
Sau chiến tranh, anh trốn mẹ sang Arhentina, sắm vai một giáo sư hiu trí ẩn dật ở vùng thôn quê, dưới tên họ khác. Anh qua mặt chính quyền sở tại, qua mặt thậm chí cả thế giới, trừ Mossad, cơ quan tình báo Israel, tức người Do Thái, những người mà nếu thời gian chiến tranh kéo dài thêm chút nữa, hẳn đã tuyệt diệt bởi anh, vì vậy, dù anh có hóa phép và trốn lên sao hỏa, họ cũng moi ra.
Đội đặc nhiệm Mossad chỉ vài mống, sang tận Arhentina, tìm đến tận nhà anh, tóm cổ anh, áp giải anh thoát khỏi trùng vây của cảnh sát chính quyền sở tại và đưa về Jerusalem xét xử qui án, thật quá ư bất hủ.
Trong lúc chờ máy bay về Israel, đội đặc nhiệm thuê căn hộ và giam Adolf ở đó vài ngày. Một thành viên của đội có hỏi Adolf rằng ông nghĩ gì khi gây tội ác khủng khiếp quá kinh ghê như vậy?
Adolf ngước nhìn ngơ ngác, gương mặt ông lúc ấy vô cùng thiện lành, và trả lời:
- Tôi chỉ phục vụ tổ quốc mình, các anh cũng vậy phải không?
Anh đội viên Mossad nín lặng. Adolf – con quỉ giết người – trả lời quá đúng. Anh ấy cũng như anh Mossad và thậm chí như chúng ta, tất cả đều phụng sự tổ quốc. Và tổ quốc anh Adolf lúc ấy, tức đế chế 3, yêu cầu anh nướng bọn do thái, thì anh làm thôi…
Nhân tiện, vài anh nhà văn cứ moi lại thảm án “ Cải cách ruộng đất” ra đay nghiến, rằng sao bọn ấy ác thế, đấu tố giết người này nọ kia khác khủng khiếp quá ghê ghê…
Anh chỉ huy đội cải cách chân đất mù chữ, mắt nguyên hai cục dử, sẽ giải thích rất đơn giản “ Tôi làm nhiệm vụ tổ quốc giao và tổ chức phân công”, thế thôi!
Tất cả chúng ta đều phục vụ tổ cuốc, phải không mõm khắm?
2 – Adolf Eichman bị điệu về Jerusalem và phiên tòa xét xử anh diễn ra nhiều ngày, họ phán anh phạm tội ác chống lại loài người. Anh bị xử treo cổ. Nghe nói, anh lãnh án và thụ án với thái độ khá bình tĩnh. Dù sao, anh đã xác định tinh thần trước nhiều ngày rồi.
Trước đó, từ nước Mỹ xa xôi hào nhoáng, nữ triết gia chánh trị hàng khủng thế giới, người đẹp Hanah Arendt vốn dân do thái, nghe về phiên tòa xử kẻ thù của dân tộc nàng, nàng rất háo hức tò mò vì nghĩ rằng, kẻ giết hàng triệu người, hẳn phải có bộ mặt ác quỉ ghê gớm lắm, hay ít ra phải có nét gì đó sát nhân bẩm sinh…
Nàng bay vun vún bằng máy bay từ Mỹ sang Jeruzalem và tham dự phiên tòa với tư cách nhà báo nổi tiếng và rồi nàng hoàn toàn thất vọng. Dù cố tìm, nàng không thể tìm ra dù chỉ một nét nào đó của ác quỉ hay sát nhân bẩm sinh trên ánh mắt hay gương mặt của Adolf. Ông hoàn toàn là con người thiện lành, mệt mỏi phờ phạc…
Hanah Arendt xin được phỏng vấn Adolf. Biết nàng là triết gia lừng danh, đệ tử kiêm người tình của đại triêt gia khét mù M. Heidegger, Adofl kính nể lắm, và trong khi đối đáp, Adofl đã trích dẫn “ Nghĩa vụ luận” của I. Kant, thật là vãi đái.
“ Tôi hành động, trước hết bởi động cơ nghĩa vụ. Nghĩa vụ đòi hỏi tôi làm thế, và nghĩa vụ cao quí nhất là nghĩa vụ đối với tổ quốc. Chúng ta không là gì cả, cá nhân chỉ là mắt xích của hệ thống được thiết lập để phụng sự tổ quốc mà thôi và vì vậy, tôi vô tội”
Quả lập luận này nghe quen nhỉ?
Các anh quan to nhà mình khi ra tòa cũng nói đại ý thế, rằng tôi thực hiện nhiệm vụ của cấp trên, cấp trên thực hiện nhiệm vụ của cấp trên nữa… tóm lại, lỗi là lỗi ở hệ thống, cho nên bản thân tôi vô tội.
Các anh bồi bút nâng bi bảo vệ bọn quan tham cũng lý lẽ y như vậy, rằng lỗi là ở hệ thống, đâu phải lỗi cá nhân. Có trách thì trách hệ thống, cá nhân nào nằm trong hệ thống ấy chả phải làm như vậy…
He he… cáy đkmvcltsb!
Nàng Hannah Arendt xinh đẹp không hổ là triết gia. Nàng nhẹ nhàng hỏi Adolf, bằng chính lý lẽ của Kant.
- Ông có phải là con người không?
- Tất nhiên, tôi là con người! - Adofl đáp
- Vậy, con người khác với “ bánh răng của hệ thống” ở chỗ nào? Ở khả năng tự nhận thức mình như là một bánh răng, phải không?
- Đúng vậy!
- Và bánh răng đó hoàn toàn khác với bánh răng vô tri, nó có thể thoát ra khỏi hệ thống, thậm chí phá hệ thống, nếu hệ thống đè nén nó. Đó là con người lý tính, lời của Kant đấy! Và lý tính chính là khả năng biết việc gì nên làm, việc gì không!
Sau này, có người hỏi bà Arendt rằng, tội lỗi của Adolf có đáng được tha thứ không, bà đáp rằng dứt khoát không, hắn đáng bị tử hình.
Các anh quan thiện lành mõm vẩu cũng vậy. Các anh chớ đổ tại hệ thống. Các anh có lý tính, có nhận thức, nên có khả năng nhận ra việc làm của mình là sai, là không nên làm. Các anh nếu đủ tự trọng thì đã ra khỏi hệ thống bằng xin thôi việc, bằng từ chức, nếu quả thực các anh nhận ra các anh bất đồng với nó.
Cơ mà, đkm, ở trong hệ thống các anh được hốc đẫy, và các anh luôn đồng ý với nó. Các anh CHÍNH LÀ hệ thống. Thanh minh cái lờ on nhỉ?
Hannah Arendt biên cuốn sách “ Sự tầm thường của cái ác” kể về Adolf đồng thời phát triển chủ đề, cái ác nảy sinh trong hệ thống toàn trị, cái ác tầm thường, cái ác của bọn viên chức phục tùng mệnh lệnh như những cỗ máy…
Tôi gọi là cái ác nhạt toẹt. Ác thì ác mẹ như Sitslin, Mao, Le… cho nó sinh động.
Ảnh : Giáo sư hiu trí thiện lành Adolf Eichman trước phiên tòa xét xử tội ác chống lại loài người.
st
Có thể là hình ảnh về 3 người và mọi người đang đứng
Thích
Bình luận
Chia sẻ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét