MỞ KHO CHUYỆN CƯỜI 4 PHƯƠNG
C2/
Một quan chức lãnh đạo ngành y tế sau khi hạ cánh an toàn đã mở phòng khám tư tại nhà. Ông ta ghi trên biển hiệu: Bác sĩ đa khoa giỏi y đức, chữa tất cả các bệnh nan y khỏi bệnh thì mới thu phí 100 k, nếu không khỏi bệnh thì sẽ bồi thường cho bệnh nhân 500 k.
Một ông bệnh nhân trước đây đã tán gia bại sản, đi ngang qua đọc được biển hiệu, nhận thấy đây là cơ hội tốt để kiếm tiền và trả thù đời. Ông ta bước vào phòng khám, nói với bác sĩ:
- Thưa bác sĩ, tôi bị mất thính giác. Mấy hôm nay không nghe thấy gì hết cả .
Bác sĩ nhìn người đàn ông từ đầu đến chân rồi rút điện thoại ra, bấm máy gọi:
- A lô! Em à, sao chúng mình cứ phải thì thào lấm lấm lút lút làm gì. Thằng chồng của em nó bị điếc rồi. Nó đang ngồi ngay trước mặt anh đây này.
Nghe đến đây người đàn ông chồm lên giằng lấy cái điện thoại và nói:
- A lô! A lô!..
Nhưng đầu giấy bên kia không có ai.
Lúc này bác sĩ cười nói:
- Chúc mừng ông! Thính giác của ông đã được khôi phục bình thường. Xin ông nộp cho tôi 100k tiền phí chữa bệnh.
Ông bệnh nhân hậm hực nhưng đành phải trả 100 k song vẫn chưa cam tâm.
Mấy hôm sau ông ta lại đến phòng khám:
- Bác sĩ ơi! Mấy hôm nay tôi bị mật vị giác rồi. Ăn uống không có cảm giác mùi vị gì cả.
Bác sĩ nói:
- Y tá đâu? Cô lấy lọ thuốc số 3996. Nhỏ cho ông này 5 giọt vào mồm.
Ông bệnh nhân kêu lên:
- Ối giời ơi! Sao ông lại cho nhỏ nước tiểu vào trong mồm tôi thế này?
Bác sĩ nói ngay: Chúc mừng ông! Vị giác của ông đã bình thường. Xin ông nộp cho tôi 100 k tiền chi phí chữa bệnh.
Ông bệnh nhân lại cắn răng rút ra 100 k trả cho bác sĩ, nhưng trong lòng vẫn rất ấm ức.
Mấy hôm sau ông ta lại tìm đến phòng khám.
- Thưa bác sĩ! Mấy bữa nay tôi bị mất trí nhớ rồi. Tôi chả còn nhớ gì cả. Xin bác sĩ chữa cho tôi với.
Bác sĩ nói:
- Y tá đâu? Cô hãy lấy lọ thuốc số 3996, nhỏ cho ông này 50 giọt vào mồm.
Nghe đến đây ông bệnh nhân liền nói:
- Sao lại thế? Lọ thuốc số 3996 là lọ thuốc chữa mất vị giác cơ mà.
Nghe vậy bác sĩ liền nói:
- Chúc mừng ông! Trí nhớ của ông bây giờ còn tốt hơn cả trí nhớ của tôi rồi đấy. Xin ông nộp cho tôi 100 k, tiền chi phí chữa bệnh.
Ông bệnh nhân lại phải móc túi ra 100 k trả cho bác sĩ, nhưng trong thâm tâm vẫn chưa chịu thua.
Mấy hôm sau ông bệnh nhân lại tìm đến phòng khám. Ông lần mò, dò dẫm bước vào và nói:
- Tôi bị mù rồi. Không nhìn thấy gì hết. Bác sĩ làm ơn chữa cho tôi với.
Bác sĩ ngắm nghía cẩn thận rồi buồn bã nói:
- Thành thật xin lỗi ông. Bệnh này tôi không chữa được. Tôi xin bồi thường cho ông 500 k. Đây xin ông cầm lấy tiền.
- Sao ông đưa cho tôi tờ 20 k thế này?
Bác sĩ nói ngay:
- Xin chúc mừng ông! Mắt của ông bây giờ còn tinh hơn cả cú vọ. Xin ông nộp cho tôi 100 k, tiền chi phí chữa bệnh.
Lần này thì ông bệnh nhân đã tâm phục khẩu phục, nộp 100 k. Ông vái ông bác sĩ rồi ra về.
Cô y tá nói với bác sĩ:
- Bác sĩ tài tình thật!
Bác sĩ vỗ vai cô y tá và nói:
- Khi nào cô trở thành người lãnh đạo ngành y tế như tôi, cô sẽ hiểu một chân lý bất di bất dịch, đó là: Bệnh nhân mãi mãi cũng chỉ là bệnh nhân mà thôi. Bầy trò móc túi lấy tiền của thiên hạ là nghề của chúng ta, chứ không đến lượt chúng nó.
Sưu Tầm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét