MỞ KHO CHUYỆN CƯỜI 4 PHƯƠNG
C26/
Một hôm Pi ter đang đi giữa đêm thì bị cảnh sát tóm vì trông giống 1 tên tội phạm. Cảnh sát hỏi:
- Anh tên là gì? Nhà ở đâu?
- Pi ter 321 cao ốc O đường Pakh.
Sau 1 lúc, cảnh sát nói:
- Chúng tôi đã điều tra kỹ. Ở số nhà trên, không có ai là Pi ter cả.
Pi ter vẫn một mực cãi đấy là nhà của anh ta. Cảnh sát bực quá, đánh cho anh ta 1 trận rồi nhốt vào trong đồn 1 tuần lễ. Khi được thả ra, mặt mũi anh ta vẫn còn sưng vù.
Vừa trông thây Pi ter, anh bạn cùng học kéo ngay vào trong phòng rồi đóng sập cửa lại và nói:
- Mấy bữa trước có một lũ cớm đến đây. Họ hỏi cậu. Chắc lại có vụ béo bở hở? Thấy cậu đi cả tuần lễ, bộ cậu đánh nhau với ai hay sao mà trông kỳ thế?
- Đâu có. Tớ bị người ta đánh. Nhưng...Thôi kệ đi, bỏ qua đi.
- Thế cậu tìm được mối làm ăn nào thế?
- Đâu có.
- Khỏi cần giấu tớ. Yên tâm đi, không ai biết đâu. Bữa trước bọn cớm hỏi cậu, tớ đã trả lời rằng: Chẳng có Pi ter nào ở đây cả. Chúng nản quá, bỏ đi hết cả rồi. Đúng là bọn ngốc!
Sưu tầm
C27/
Ếch hỏi Ốc:
- Cậu vừa xấu vừa chậm, lại học hành kém hơn tớ, bằng cấp thì toàn đi mua. Nhưng sao cậu cứ được thăng quan tiến chức ầm ầm thế? Còn tớ thì cứ ngồi đáy giếng mãi.
Ốc thủng thẳng đáp:
- Cậu nói gì vậy? Cậu rất đẹp, bẻm mép, nhanh nhẹn, vai u thịt bắp. Đàn bà nhìn thấy cặp đùi của cậu thì chết mê chết mệt luôn. Nhưng con đường quan lộ của cậu không thể thẳng tiến hay làm to được. Bởi vì:
Thứ nhất: Cậu chỉ ngồi đáy giếng nên hay coi trời bằng vung.
Thứ hai: Làm gì cũng nhẩy chồm chồm lên, không có tính toán mưu sâu, kế hiểm gì kể cả mưu hèn kế bẩn.
Thứ ba: Cậu chết ở cái mồm. Lúc nào cũng ồm ộp, toang toác cái mồm ra. Sẩy tay thì còn đỡ, chứ sấy miệng chỉ có mà toi.
Thứ tư: Cả hai con mắt chết tiệt của cậu nữa, lúc nào cũng trố lên tháo láo. Khi các vị quan trên nhỡ có làm điều gì sai trái khuất tất, cậu cứ giương mắt ếch lên mà nhìn, người ta lại tưởng cậu đang soi mói để tố cáo thì thằng nào nó chịu được.
Thứ năm: Ếch cùng họ hàng với nhà Cóc nên thỉnh thoảng hay kéo nhau đi kiện Trời. Quan trên nó cực ghét, nó nhớ lâu thù dai. Đặc biệt là những kẻ hay đưa đơn từ đi kiện tụng, tố cáo lung tung về những việc làm khuất tất của nhà quan.
Thử hỏi chỉ với 5 cái tội chết người trên, thì có thằng chó nào nó dám nâng đỡ trong sáng cậu nữa.
Còn tớ tuy xấu xí chậm chạp, học kém, bằng cấp chắp vá, kể cả nó biết tỏng bằng cấp của tớ đi mua, rồi hồ sơ thì khai gian năm sinh...Nhưng bù lại tớ luôn sống có nguyên tắc, đó là:
1. Bình thường luôn ngậm miệng. Biết giữ mồm giữ miệng. Ngậm miệng ăn tiền í. Cậu nghe cổ nhân nói vậy chưa, người ta mất 3 năm để học nói, nhưng phải mất 30 năm để học cách im lặng đấy.
2. Đi đâu cũng đi bằng miệng. Uốn 3 tấc lưỡi và phải biết bôi trơn cẩn thận. Cậu chưa nghe câu" Ốc bò nhả nước à". Đấy là tớ đang bôi trơn con đường quan lộ của tớ đấy.
3. Khi có biến thì phải biết chui ngay vào cái vỏ bọc của mình và ngậm miệng lại để nghe ngóng hoặc lặn sâu không sủi tăm.
Sưu tầm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét