Thứ Ba, 9 tháng 11, 2021

 


TRIỀU TIÊN, CON NỢ CHÍ PHÈO BÁ ĐẠO.
Câu chuyện có nguồn cơn từ các lãnh đạo cực tả khi đó nắm quyền ở Thụy Điển. Trong chiến tranh Triều Tiên 1950-1953 Thụy Điển là nước phương Tây duy nhất giữ thái độ trung lập với Triều Tiên. Thụy Điển cũng là quốc gia phương Tây sớm nhất mở Sứ quán ở Bình Nhưỡng năm 1975. Cơ quan ngoại giao Thụy Điển là đại diện hợp pháp cho các nước như Úc, Canada, Italia, Mỹ, các quốc gia vùng bắc Âu và các quốc gia vùng Baltic. Có một chi tiết thú vị là theo thỏa thuận từ năm 1995 thì trong toà nhà đại sứ quán Thụy Điển ở Bình Nhưỡng có một căn phòng để trống đã 27 năm dành cho đại diện ngoại giao Mỹ nhưng kể từ đó đến nay vẫn chưa ai bước vào.
Trở lại câu chuyện nợ nần. Từ sau khi mở cơ quan ngoại giao đã nhận ra các cơ hội làm ăn nên sứ quán Thụy Điển đã sắp xếp cho hãng xe hơi Volvo của nước này có thương vụ bán nợ 1.000 chiếc xe Volvo144 cho Triều Tiên với giá 73 triệu USD. Cho đến tận ngày nay, cộng cả lãi và trượt giá thì số tiền đã lên tới khoảng 330 triệu USD nhưng Triều Tiên chưa trả một xu. Đến hẹn, cứ hai năm phía Thụy Điển lại ra công hàm nhắc trả nợ một lần. Ngày nay những chiếc xe Volvo144 của Thụy Điển hàng ngày vẫn chạy trên các đường phố Bình Nhưỡng.
Một chủ nợ khác của Triều Tiên cũng dở khóc, dở cười là cộng hoà Cez. Chuyện là từ thời Tiệp Khắc, nước này đã viện trợ cho “người anh em XHCN” hàng hóa trị giá số tiền hơn 10 triệu USD. Trải qua đàm phán thì hai phía thống nhất mỗi năm phía Triều Tiên sẽ trả cho Cez 1,4 tấn nhân sâm. Với mỗi năm 1,4 tấn nhân sâm thì Triều Tiên sẽ phải trả trong 200 năm thì hết nợ.
Chủ nợ lớn nhất của Triều Tiên là Nga thì tháng 9 năm 2012 đã đồng ý xoá nợ 90% (khoảng 10 tỷ USD). Số tiền còn lại tương đương 1,09 tỷ USD Nga sẽ lấy 6 tháng một lần trong vòng 20 năm. Nhưng số tiền đó Nga sẽ không đem về nước mà sẽ giao ngân hàng đầu tư Nga quản lý dành để tài trợ cho y tế, giáo dục và cơ sở hạ tầng cho Triều Tiên.
(Hình: Những chiếc xe Volvo144 trên đường phố Bình Nhưỡng.)




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét