ĐƯỢC VỢ MẮNG
Vui cùng V V V
Thấy tôi tập tọe làm thơ
Tôi thưa, chuyện cũng rất thường
Để tôi phân giải tỏ tưởng cho hay:
Cũng chẳng có gì để phải thương
Vui chơi đã thích, cũng là thường
Chuyện này mình đã quen từ ấy
Cứ diễn hoài đến mức ẩm ương
Bây giờ rỗi rãi biết làm chi
Buôn bán thì không - chẳng biết gì
Giết người? Gan bé hơn vi rus
Giết thời gian! Là chính lúc ni
Làm thơ, dễ giết thời gian lắm
Vì thời gian chẳng của anh nào
Chẳng ai ngăn, chẳng ai cấm cả
Ngày, tháng, năm...sợ chạy ào ào
Người chân cứng lẻn đi trèo núi
Ai dẻo người lỉnh xuống biển bơi
Kẻ thừa của, đắm vào ma túy
Mình nghèo lõ đít, vẽ thơ chơi
Cũng chỉ ghép vài con chữ dại
Lúc đại ngôn xưng thơ phú cho oai
Mấy ông thơ sĩ nghe lén được
Bọt mép sùi ra, mắt trợn ngược hoài
Thơ cũng như món trà với tửu
Uống một mình nó chẳng thế nào
Dở hay hay dở thì chưa biết
Có nhời ra, nó mới chịu... vào
Lại nữa, hôm rồi lên Phật tổ
Ngài cười cười: Cho là nhận, nhận là cho
Anh giầu, khắp nơi đi 2 hào công đức (1)
Mình nghèo chữ mỏng giám so đo?
Vì lẽ đó, gửi thơ đi biếu
Có kể gì một chút trò chơi
Thiên hạ cũng hàng ngàn hàng vạn
Dở dở hay hay... thế mới đời
Vợ mình mắng: Ông hâm tỷ độ !
Ừ mình hâm, khổ mỗi mình thôi
Bố con giời thường hâm cao độ
Làm toàn dân khốn khổ khôn nguôi...
Ngày Hà Nội nóng 40 độ C 2006
(1) Tờ giấy bạc VNĐ có mệnh giá 200 đồng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét