Thứ Tư, 26 tháng 2, 2025

 

A e nói mình Zeno hay Uno cũng chả sao, mình thì éo quan tâm gì “hề Ze” hay “U cà” là cái thực thể gì, nhưng đúng 3 niên trước, sau khi Putin xua quân tràn qua biên giới xâm lược U cà, cùng lúc thả đâu 300 lính tinh nhuệ nhất xuống Kiev (nhưng bị thịt luộc trong vòng mấy nốt nhạc) tính hốt xác Zelensky để bắt “U cà” quy phục dưới chân đại đế thì mình đã mường tượng được, đâu là lẽ phải, đâu là chính nghĩa, phi nghĩa. Nên mình tự nhận là lẽ-phải-aka-công-lý-nô là chính xác nhất.
Bởi Nhân sinh quan mình đơn giản, Zelensky là anh hùng do thời thế tạo ra (hay ngược lại cũng đc) nếu ko phải Zelensky thì lịch sử Ukraine sẽ đặt lên vai một anh Zetali, Zelichenko... nào đó. Y chang việc Bác Hồ đc chọn như là anh hùng dân tộc theo sử sách đã ghi, nếu ko có ông Hồ, sẽ là ông Hổ, ông Hô nào đó..., vậy thôi.
Trở lại lý do tại sao tôi share bài này, vì Lịch sử VN đã từng chứng kiến những con người quật cường, dũng khí, can trường khi đối đầu với kẻ thù lớn mạnh gấp trăm lần mình vì tinh thần VỆ QUỐC, ĐỘC LẬP mà ko hề nao núng, run sợ. Thời xưa có 2 Bà Trưng, thời nay có Nguyễn Thái Học...Dù kết cục là thất bại, bại vong, nhưng hậu thế vẫn cực kỳ trọng vọng, ca ngợi như những anh hùng dân tộc, ko một lời ca thán bài xích, trừ những đám phản bội dân tộc, ngụy sử, ngụy quân tử... Dĩ nhiên với Ukraine - Zelensky, vệ quốc chính nghĩa thì ko có chuyện bại vong trong thời đại ngày nay rồi.
Bài viết chống chỉ định ae bodo cuồng Nga, mất phương hướng về tư duy đúng sai... hoặc đơn giản là lười đọc.
...
“Ngày xưa, khi cậu bé chăn cừu David cầm hòn đá đối diện gã khổng lồ Goliath, có lẽ đám đông đã bật cười. Một kẻ tí hon đối đầu một chiến binh khổng lồ, chẳng phải là chuyện khôi hài sao?
Ngày xưa, khi Trần Hưng Đạo nói về trận chiến sông Bạch Đằng, hẳn có kẻ đã thì thầm: "Người này sao dám chống Nguyên Mông?"
Và ngày hôm nay, khi Volodymyr Zelensky, một cựu diễn viên hài, đứng trước quân đội Nga, người ta cũng đã cười.
"Một “tên hề” thì biết gì về chiến tranh?"
"Một diễn viên hài thì làm sao đấu lại Putin?"
"Hắn chỉ là trò cười của chính trị."
Nhưng cười thì dễ, còn đứng lên chiến đấu lại là một chuyện khác.
Khi bom rơi, khi xe tăng nghiền nát đường phố Kyiv, những kẻ cười Zelensky có ai dám ở lại?
Tháng Hai năm 2022, khi chiến tranh nổ ra, các nước châu Âu đã chuẩn bị sẵn cho Zelensky một con đường tị nạn. Họ không tin ông trụ nổi.
Họ nghĩ ông sẽ chạy, như những nhà lãnh đạo yếu hèn khác đã làm khi quê hương bị xâm lược hoặc như Tổng thống Syria Bashar al-Assad hiện đang ở Moscow tị nạn....
Họ nghĩ ông sẽ nhanh chóng rời khỏi đất nước, lên truyền hình, đọc một bài diễn văn bi thương từ nơi an toàn nào đó.
Nhưng Zelensky không chạy.
Ông không khóc lóc, không cầu xin.
Ông chỉ nói một câu:
"Tôi cần đạn dược, không cần một chuyến xe rời khỏi đây."
Và đó là khoảnh khắc một diễn viên hài trở thành một chiến binh.
Khi những kẻ nhạo báng ngồi trong nhà an toàn, nhâm nhi ly rượu và cười cợt, Zelensky đi trên đường phố Kyiv, đứng cạnh những người lính, xuất hiện trên từng chiến tuyến.
Một "tên hề" đã ở lại. Còn những kẻ cười nhạo ông, họ ở đâu?
Những kẻ cười Zelensky có bao giờ tự hỏi:
Nếu họ sống vào thời Churchill, liệu họ có cười nhạo một ông già gầy gò, chậm chạp, bị chính trường xem là thất bại?
Nếu họ sống vào thời Nelson Mandela, liệu họ có cười nhạo một người da đen bị bỏ tù suốt 27 năm và nói: "Tên tù nhân này mà lãnh đạo được đất nước sao?"
Lịch sử không bao giờ ghi nhớ những kẻ đứng ngoài chỉ trỏ.
Lịch sử chỉ nhớ về những kẻ dám đứng lên.
Nếu Churchill không kiên trì, nước Anh đã sụp đổ.
Nếu Mandela không kiên định, Nam Phi đã không có tự do.
Nếu Zelensky không ở lại Kyiv, Ukraine đã mất nước ngay từ tháng đầu tiên.
Vậy mà ngày hôm nay, vẫn có những kẻ ngồi trước màn hình, vỗ đùi cười cợt một con người đang liều mạng bảo vệ tổ quốc mình.
Ukraine có thể đơn độc trên chiến trường, nhưng họ không đơn độc trong chính nghĩa.
Từ cổ chí kim, kẻ mạnh luôn nghĩ rằng chúng có thể nuốt chửng kẻ yếu.
Đế quốc Ba Tư đã từng nghĩ sẽ nghiền nát 300 chiến binh Sparta.
Napoleon đã từng nghĩ sẽ nuốt chửng nước Nga.
Liên Xô đã từng nghĩ sẽ hủy diệt Afghanistan.
Kẻ mạnh luôn nghĩ chúng bất bại. Nhưng lịch sử đã dạy một bài học: Không phải cứ lớn mạnh là chiến thắng.
Ukraine có thể nhỏ bé, nhưng họ có lòng quật cường.
Zelensky có thể không phải là một nhà quân sự, nhưng ông có trái tim của một chiến binh.
Và điều đó, những kẻ cười nhạo ông sẽ không bao giờ hiểu.
Một con người có thể cười cợt một diễn viên hài trên sân khấu.
Nhưng nếu hắn cười cợt một con người đang chiến đấu bảo vệ quê hương, hắn là kẻ máu lạnh.
Hắn là một kẻ vô cảm.
Hắn là một kẻ chẳng hiểu gì về danh dự, về trách nhiệm, về chính nghĩa.
Những kẻ cười Zelensky có bao giờ tự hỏi:
Nếu ngày mai đất nước họ bị xâm lược, họ có dám cầm súng không?
Nếu ngày mai gia đình họ bị bom đạn tàn phá, họ có dám đứng lên không?
Có lẽ không.
Những kẻ cười cợt thường là những kẻ chạy trốn đầu tiên.
Họ sẽ không bao giờ dám đối diện với hiểm nguy.
Họ sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác của một người lãnh đạo, biết mình có thể chết bất cứ lúc nào, nhưng vẫn bước ra giữa chiến trường.
Họ chỉ biết cười.
Nhưng lịch sử không bao giờ dành chỗ cho những kẻ cười nhạo chính nghĩa.
Ngày hôm nay, những kẻ cười nhạo Zelensky vẫn còn đó.
Họ vẫn ngồi trước màn hình, tay gõ bàn phím, miệng nhếch lên chế giễu.
Nhưng hãy để thời gian phán xét.
Khi chiến tranh kết thúc, khi Ukraine đứng vững hay phải " ngã xuống", thi Zelensky vẫn sẽ đi vào lịch sử như một biểu tượng của lòng can đảm, những kẻ cười cợt hôm nay sẽ cúi mặt.
Họ sẽ chối bỏ những gì mình từng nói.
Họ sẽ giả vờ rằng họ chưa từng chế giễu.
Nhưng lịch sử không quên.
Lịch sử sẽ nhớ Zelensky là một nhà lãnh đạo quật cường.
Lịch sử sẽ nhớ Ukraine đã không cúi đầu.
Lịch sử sẽ nhớ về những con người dám chiến đấu.
Còn những kẻ cười nhạo?
Lịch sử sẽ nhớ họ như những kẻ hèn nhát. Và một ngày nào đó, khi các người cần một lãnh đạo như Zelensky, có lẽ các người sẽ không có ai để trông cậy.”
FB. Nguyễn Quynh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét