Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2019


Nguyễn Công Vỹ
CHẤP - MÊ - VỌNG
Nhìn qua những tấm ảnh dưới đây có thể khiến những người đang ở ngoài vòng “chấp - mê - vọng” không khỏi giật mình vì nhận ra rằng: đất nước này đang ở giai đoạn “loạn giáo”!
CHẤP
Cuộc sống hàng ngày, ngoài tâm, ý, khẩu thì xung quanh mỗi người chúng ta luôn bị tác động rất nhiều của ngoại cảnh ảnh hưởng không nhỏ khiến cảm xúc của mỗi người luôn bị chi phối bởi “ái, ố, hỷ, nộ, phiền, ưu” (yêu, ghét, mừng, giận, buồn, lo)
Sự tiếp nhận tác động của ngoại cảnh gây nên cảm xúc và chi phối tâm, khẩu, ý có thể coi đó là sự CHẤP và sự chấp ấy nó có thể tác động đến hành vi và mọi ứng xử của con người.
Trí tuệ là thứ tất yếu của con người để tiếp nhận mọi hiểu biết mà người ta gọi là tri thức dẫn đến hành vi, hành xử hàng ngày. Giả định khi ta nhìn thấy hoặc nghĩ tới hoặc nghe nói đến ai đó đang có rất nhiều tiền trong khi mình đang không có khiến ta ao ước mình cũng sẽ được như vậy thì có nghĩa ta đã CHẤP bởi trí tuệ đã dung nạp hình ảnh tiền bạc thông qua Ý mà đi vào TÂM!
Mọi sinh vật đều có bản ngã và mọi hành vi trước tiên là nhắm đến bản ngã bởi đó là ý thức của luật sinh tồn vì vậy nó buộc người ta phải CHẤP.
CHẤP có thể phân thành hai thể chính - đó là chấp mê và chấp tỉnh do bản ngã chứa đựng ít hay nhiều tính nhân bản do tri thức chi phối khiến người ta xác định được sai đúng của hành vi.

Khi tính nhân bản không có hoặc có ít trong bản ngã do tri thức ít được thu lượm qua giáo dục và nhận biết khiến con người trở nên MÊ, từ đó họ không xác định được đúng sai ngay từ TÂM và Ý nên mọi tác động của ngoại cảnh nó chi phối ý thức hệ thông qua nghe, nhìn mà trở nên mất phương hướng và khó xác định tính hư thực của sự vật, sự kiện. Lúc đó con người trở nên “lạc thức” và rất dễ bị biến thành công cụ cho (ai đó) hoặc (tổ chức nào đó)!
VỌNG
Khi đã MÊ tất phải VỌNG - người ta mong muốn có được những thứ người ta đã nhìn thấy, nghe thấy và cái VỌNG ấy nó biến thành sự thèm khát mà sinh ý chiếm đoạt để cuối cùng tất cả biến thành hành động và tất nhiên là bất thiện!
LOẠN GIÁO
Khi nhà nước Việt Nam “mở toang cánh cửa Phật đạo” cũng là lúc Phật giáo lên ngôi chế ngự và chi phối hoàn toàn tâm thức xã hội do mặt bằng tri thức dân sinh đang ở mức thấp, sự nuông chiều đến thái quá tầng lớp tăng ni đã biến hàng ngũ tu sĩ trở thành “kiêu tăng” khiến cho xã hội nhan nhản bóng áo cà sa - một đội ngũ hoàn toàn không có khả năng sản sinh vật chất cho xã hội nhưng lại tiêu tốn tiền bạc khủng khiếp cho các ngôi chùa khủng, những pho tượng khủng và những quả chuông khủng cùng với diện tích đất đai không nhỏ thông qua hình thức “du lịch tâm linh” mà không hề đóng góp một đồng tiền thuế.
“Chiều lắm hư thân” - đó là tổng kết ngàn đời nay của nhân loại. Không những vì mê mà dân chúng đã cung phụng tăng ni chẳng khác gì con vua cháu chúa, thậm chí quên cả phụng dưỡng đấng sinh thành, lại được các quan lại chọn chùa chiền làm nơi để rửa những đồng tiền nhơ bẩn nhưng lại giầu sức sinh sôi nên chính quan lại là lực lượng bảo kê đắc lực nhất của hàng ngũ tăng ni khiến càng ngày họ càng trở nên lộng ngôn, lộng đạo.
Không chỉ một Ba Vàng mà hầu như tất cả các chùa to, phủ lớn đều có đủ mánh khoé để dẫn dắt dân chúng đi sâu vào cõi mê tâm mà bóc lột những kẻ khốn cùng, nhất là những người đang nổi chìm trong cơn đen vận bĩ.
Đảng và Nhà nước Việt Nam có nhìn thấy rõ nỗi đau của một dân tộc đang lặn ngụp giữa cõi u mê ấy không? Xin thưa rằng họ nhìn rất rõ và còn ý thức được rằng: đó lợi ích của những băng nhóm Mafia đang hiển hiện trên cõi đời đầy ắp tính bi hài này nhưng đó cũng là lợi ích cho một nền thống trị đương đại!
CHẤP - MÊ và VỌNG - đó là nguyên nhân cho Việt Nam đang rơi vào cơn LOẠN GIÁO và nó khiến cho một dân tộc đang đi sâu vào cõi U MINH!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét