BẠCH DIỆP – VỢ XUÂN DIỆU
Bạch Diệp – đạo diễn phim “Ngày lễ thánh” đã được huy chương vàng toàn quốc và nhiều giải thưởng trên thế giới.
Bạch Diệp tài sắc song toàn, tâm hồn nhân hậu, được Hoàng Tùng làm mối cho thi hào Xuân Diệu – ông hoàng thơ tình.
Một vị bác sĩ khuyên Tùng không nên làm như vậy vì biết rõ bệnh của Xuân Diệu , Tùng lờ đi.
Đêm tân hôn, vợ nằm trong màn hồi hộp chờ phút động phòng. Chờ mãi, chờ mãi, tiếng chuông đồng hồ cứ tích tắc, tích tắc… Xuân Diệu vẫn say đắm hí hoáy làm thơ. Bạch Diệp thông cảm với nhà thơ vĩ đại nên đành ôm gối nằm không.
Bạch Diệp tài sắc song toàn, tâm hồn nhân hậu, được Hoàng Tùng làm mối cho thi hào Xuân Diệu – ông hoàng thơ tình.
Một vị bác sĩ khuyên Tùng không nên làm như vậy vì biết rõ bệnh của Xuân Diệu , Tùng lờ đi.
Đêm tân hôn, vợ nằm trong màn hồi hộp chờ phút động phòng. Chờ mãi, chờ mãi, tiếng chuông đồng hồ cứ tích tắc, tích tắc… Xuân Diệu vẫn say đắm hí hoáy làm thơ. Bạch Diệp thông cảm với nhà thơ vĩ đại nên đành ôm gối nằm không.
“Khi mơ những tiếc khi tàn
Tình trong giấc mộng muôn vàn cũng không”
Tình trong giấc mộng muôn vàn cũng không”
Tình trạng này vẫn cứ tiếp tục kéo dài hàng tháng. Bạch Diệp không chịu nổi đã hỏi thẳng Xuân Diệu. Diệu đành thú thật mình là ông hoàng thơ tình vì yếu sinh lý nên khao khát tình yêu thành ông hoàng. Vợ bảo, sao anh không nói thẳng với em ngay từ đầu để bây giờ làm nát một đời hoa. Diệu bảo, anh đã nói với em và tất cả mọi người bằng bài thơ:
“Em hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước đứng say sưa
Để tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay thế cũng vừa
“Em hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước đứng say sưa
Để tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay thế cũng vừa
Rồi một ngày mai tôi sẽ đi
Vì sao ai nỡ hỏi làm chi
Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá
Chỉ biết yêu thôi, chẳng biết gì”
Vì sao ai nỡ hỏi làm chi
Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá
Chỉ biết yêu thôi, chẳng biết gì”
Anh là ông hoàng thơ vì yếu sinh lý, em thông cảm cho anh. Anh tưởng nhan sắc diễm lệ, tâm hồn nhân hậu của em sẽ là thuốc chữa bệnh cho anh.
Bạch Diệp bảo, em không chấp nhân được sự nguỵ biện của anh, dùng đời em như thang thuốc. Em hận. Diệu vuốt tóc vợ hối hân nói, thật ra anh cũng có tội với em, nhưng anh không có cách gì khác vì nếu anh Hoàng Tùng giới thiệu mà anh không chấp hành kỉ luật của Hoàng Tùng là không được. Thời ấy, Hoàng Tùng là vua của văn nghệ và báo chí
Đến tuổi 80, Bạch Diệp sống cô đơn trong một căn phòng tối, không chồng, không con, lại bệnh nặng. Chống lại cô đơn, Bạch Diệp tụ tập, đi chơi cùng bạn bè, lấy cái náo nhiệt bên ngoài để lấp chỗ trống trong lòng. Nhưng cũng như Lý Bạch:
Bạch Diệp bảo, em không chấp nhân được sự nguỵ biện của anh, dùng đời em như thang thuốc. Em hận. Diệu vuốt tóc vợ hối hân nói, thật ra anh cũng có tội với em, nhưng anh không có cách gì khác vì nếu anh Hoàng Tùng giới thiệu mà anh không chấp hành kỉ luật của Hoàng Tùng là không được. Thời ấy, Hoàng Tùng là vua của văn nghệ và báo chí
Đến tuổi 80, Bạch Diệp sống cô đơn trong một căn phòng tối, không chồng, không con, lại bệnh nặng. Chống lại cô đơn, Bạch Diệp tụ tập, đi chơi cùng bạn bè, lấy cái náo nhiệt bên ngoài để lấp chỗ trống trong lòng. Nhưng cũng như Lý Bạch:
“Uống rượu tiêu sầu lòng thêm sầu
Rút gươm chém nước, nước chảy mạnh thêm”
Rút gươm chém nước, nước chảy mạnh thêm”
Sau cuộc vui gượng cùng bạn bè, về nhà Bạch Diệp lại thấy cô đơn hơn: “cuộc thành bại cười già ra khóc”.
Tôi cùng Bạch Diệp, Lê Nguyên, Mã Thiện Đồng và bạn bè lên Sơn La chơi. Lê Nguyên và Bạch Diệp bồi hồi xúc động khi đi qua con đường Tây Tiến lên Tây Bắc, lòng mọi người âm vang khúc quân hành của Quang Dũng:
“Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
Trong phòng khách sạn Sơn La đêm đó, mọi người ca hát thâu đêm suốt sáng. Thật ra, lúc này Bạch Diệp cố gượng vui vì tình bạn đã làm nguôi ngoai nỗi đau tinh thần và thể chất. Bạch Diệp đau chân đến tê dại, mỗi khi bước xuống thang khổ gấp trăm lần khi tuổi trẻ trèo qua dốc Cun đi kháng chiến.
Rồi Bạch Diệp cũng không thể dùng tinh thần vượt được bệnh tật. Bạch Diệp nằm bất động, chân sưng phù, hết đi chơi cùng bạn bè là hết niềm vui cuối cùng. Bạch Diệp nằm liệt giường, cô đơn không chồng không con, bạn bè đôi lúc mới có người đến thăm. Bát Phố nhớ như in hình ảnh Bạch Diệp ôm đôi mèo đến nhà bát phố. Bạch Diệp mắt đẫm lệ, nhờ Bát Phố chăm giúp đôi mèo mà Bạch Dịệp quý như con. Bạch Diệp bảo:
- “Tôi sắp về Tây Trúc rồi, chỉ thương hai cháu mèo mồ côi không nơi nương tựa, nhờ Bát Phố nuôi hộ đôi mèo là tôi mỉm cười nơi chín suối. Suốt đời tôi không quên ơn này.”
Tôi cùng Bạch Diệp, Lê Nguyên, Mã Thiện Đồng và bạn bè lên Sơn La chơi. Lê Nguyên và Bạch Diệp bồi hồi xúc động khi đi qua con đường Tây Tiến lên Tây Bắc, lòng mọi người âm vang khúc quân hành của Quang Dũng:
“Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
Trong phòng khách sạn Sơn La đêm đó, mọi người ca hát thâu đêm suốt sáng. Thật ra, lúc này Bạch Diệp cố gượng vui vì tình bạn đã làm nguôi ngoai nỗi đau tinh thần và thể chất. Bạch Diệp đau chân đến tê dại, mỗi khi bước xuống thang khổ gấp trăm lần khi tuổi trẻ trèo qua dốc Cun đi kháng chiến.
Rồi Bạch Diệp cũng không thể dùng tinh thần vượt được bệnh tật. Bạch Diệp nằm bất động, chân sưng phù, hết đi chơi cùng bạn bè là hết niềm vui cuối cùng. Bạch Diệp nằm liệt giường, cô đơn không chồng không con, bạn bè đôi lúc mới có người đến thăm. Bát Phố nhớ như in hình ảnh Bạch Diệp ôm đôi mèo đến nhà bát phố. Bạch Diệp mắt đẫm lệ, nhờ Bát Phố chăm giúp đôi mèo mà Bạch Dịệp quý như con. Bạch Diệp bảo:
- “Tôi sắp về Tây Trúc rồi, chỉ thương hai cháu mèo mồ côi không nơi nương tựa, nhờ Bát Phố nuôi hộ đôi mèo là tôi mỉm cười nơi chín suối. Suốt đời tôi không quên ơn này.”
Trích "Bát Phố" - Nguyễn Bảo Sinh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét