Thứ Ba, 30 tháng 7, 2019

Nhìn dáng đi đoán số mệnh
(Trích trong chuyện vặt về những người sợ chết)
Hình dáng người đi bộ cũng rất đa dạng. Đa số người đi có thân người vuông góc với mặt đất, đầu thẳng mắt nhìn phía trước, chân guồng, 2 tay vung theo nhịp chân bước. Trong số đi bộ hàng ngày có người đi nhưng mắt ngưỡng thiên. Có người lại so vai rụt cổ, mặt ngưỡng đất, thân người chúi về phía trước tạo thành 1 góc với mặt đất khoảng 80 độ. Cá biệt có người như một dấu á đặt đứng, phần cong lõm hướng về phía trước. Có một số người chúi về phía trước, thân người phía trước với mặt đất tạo thành góc đến 70 độ và đi rất nhanh. Người ta nghiệm ra rằng những người có dáng đi chúi về phía trước và vội vã như thế là người có số vất vả. Tôi hỏi lại hỏi cụ Cưởng hiện tượng này. Cụ bảo không biết lý giải thế nào nhưng tướng đi và số mệnh hình như có mối tương quan. Những người đi đứng khoan thai nhẹ nhàng toát ra vẻ ung dung tự tại. Mọi thứ đối với họ như đều có mục tiêu, kế hoạch, chương trình cụ thể chắc chắn nên họ luôn chủ động, bình tĩnh không phải hớt hải vội vàng. Ngược lại những người chân năm tay mười, đi đâu cũng vội vã, huỳnh huỵch rõ là có tính nôn nóng, xông xáo…và thường phải nhận những kết quả chẳng mấy ngọt ngào. Cụ kể cho tôi nghe chuyện của 1 ông Phó phẩy của đơn vị mà cụ công tác ở đó. Chuyện thế này:
Ông ấy tên là Với. Ông nhanh nhẹn hoạt bát từ lời nói đến dáng đi. Bất cứ đi đâu, việc gì, xa gần ông cứ chúi người lao lên phía trước. Ông hăng hái trong mọi việc, luôn đề xuất với lãnh đạo về mọi khâu công tác của đơn vị. Thấy ông đề xuất có lý lại hăng hái nhiệt tình, sẵn sàng và quyết tâm vượt khó nên ông Thủ trưởng đơn vị luôn giao cho ông những việc mới, việc khó. Vốn là 1 nhân viên không được đào tạo cơ bản, chủ yếu là ông công tác lâu năm nên tích lũy được kinh nghiệm nhất định. Vì vậy ông luôn phải gồng mình lên, lúc nào cũng lăn như bi trong chỉ đạo đốc thúc công việc. Một lần trên đường công tác về đơn vị, ông giục cậu lái xe gắng chạy nhanh để ông về giải quyết 1 việc đang chờ ông. Cậu lái xe vội vàng bốc ga chạy. Thật chẳng may, tăng ga được 1 đoạn thì xe ông phải tránh chiếc xe ngược chiều, xe ông đâm sầm vào cây cổ thụ bên đường. Ông, cậu lái xe và mấy cán bộ đi cùng bị thương. Riêng ông bị gẫy xương quai xanh, chấn thương đầu bất tỉnh. Tin ông bị tai nạn bất tỉnh lập tức được thông tin về gia đình ông. Vợ ông ở nhà vốn bị huyết áp cao, nghe tin chồng bị bất tỉnh thế là huyết áp của bà vọt lên và chết ngay tại chỗ. Đám ma bà, ông không thể về được. Mấy tuần sau ông được xuất viện, ông lại vội vã lao ra mộ bà thắp hương và sụt sùi khóc thương. Sau cái đận ấy, công việc ở đơn vị ông càng hăng say tíu tít đêm ngày như để quên đi cái đau, cái mất mát bất chợt của mình. Lúc nào ông cũng ào ào lao về phía trước. Chỉ tôị, khi về nhà ông lại phải gánh vác thêm phần việc của bà trước kia. Ông đã vất vả lại càng vất vả hơn. Đến đây cụ Cưởng kết luận câu chuyện bằng một câu lơ lửng và một lời khuyên:
- Chuyện ông Với là thế. Không biết những vất vả thiệt thòi của ông Với có liên quan gì đến dáng đi của ông ấy không. Theo tôi, có con cháu đến tuổi dựng vợ gả chồng thì nên tránh xa những người suốt đời cứ cắm cúi chúi đầu lao về phía trước ông ạ.
31719-TTT

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét