Vài cảm nhận về Hàn Quốc
Giữa tháng 9 năm 2019, Hội người Cao tuổi phường tôi tổ
chức đi Hàn Quốc chơi. Tôi đã đi chơi ở 1 số nước, nhưng Hàn Quốc thì chưa, nên
đóng tiền trước 3 tháng cho chuyến đi của hai vợ chồng. Với người cao tuổi, một
kế hoạch được định trước 3 tháng là khá phập phù cho việc thực hiện. Đúng đến
hôm đi thì sức khỏe của tôi dở chứng định chống đối cuộc đi chơi. Đi cũng dở,
mà ở nhà thì số tiền đã đóng cho công ty tổ chức đi chơi coi như mất gần hết.
Cuối cùng tôi đành nhắm mắt đi vậy.
Đi chơi Hàn Quốc cũng như nhiều nước khác bây giờ cũng
rất nhiêu khê và hơi bực mình. Tiền nong đóng rồi, mọi giấy tờ thủ tục làm rồi
nhưng trước khi đi, người của công ty đưa đi chơi đến tận nhà kiểm tra giấy tờ
gốc để chứng minh người đi chơi có tiền thật chứ không phải đi ăn cắp, ăn cướp
của ai. Người của công ty đưa người đi chơi sao chụp các giấy tờ đó rồi trình
cho đại sứ quán Hàn Quốc kiểm tra. Đại sứ quán HQ gật thì mới được đi. Sở dĩ có
chuyện kiểm tra nguồn tiền nong này vì tháng 12 năm ngoái, người nhà hay người
thân của thím Ngan (CTQH) theo thím Ngan bay sang Hàn Quốc rồi trốn ở lại. Theo
tôi biết, đến tận bây giờ Hàn Quốc mới bắt được có 2 người, còn 7 người vẫn bặt
vô âm tín. Về phía VN, VN biết thừa 9 người trốn là ai, nhưng vì là bí mật CUỐC
RA nên vẫn im thin thít hơn thịt nấu đông. Bị nhiều người hỏi quá, chú Phúc- Tổng
thư ký QH chỉ giả nhời rất có trách nhiệm là từ lần sau thím Ngan đi đâu, đếch
cho đồng chí nào bám càng tầu bay của thím nữa. Lũ đi nhờ từ nay khổ rồi. Lại
phải chui vào xe tải, xe container đông lạnh mà ướp xác thôi.
Tua đi Hàn Quốc này do máy bay HQ chuyên chở cả đi lẫn
về. Họ bố trí chuyến đi khá khôn ngoan: Bay vào khoảng 2 giờ sáng. Sau hơn 4 giờ
bay thì đến Seoul. Du khách ra khỏi sân bay, đi ăn sáng rồi bắt đầu cuộc hành
trình đi chơi. Nếu bay từ chiều hoặc đầu tối hôm trước thì lại mất 1 đêm phải ở
nhà trọ hoặc vạ vật chờ ở sân bay. Nhưng tổ chức đi kiểu này chỉ thích hợp cho
những người có sức khỏe tốt, ăn tốt, đặt lưng ở bất cứ đâu cũng ngủ say được
ngay. Còn với những người cao tuổi, sức khỏe yếu hoặc hơi yếu sẽ gặp khó vì phải
mất ít nhất 24 tiếng không ngủ được và di chuyển liên tục.
Chuyến bay đi hôm ấy, vợ tôi được bà bạn hàng xóm cùng
đi có con gái làm ở sân bay Nội Bài kiếm cho cái chỗ ngồi bên cạnh hạng ghế
thương gia nên nghỉ, ngủ khá ngon lành. Tôi vớ được cái ghế sát ngay động cơ
máy bay nên bị tra tấn hơn nằm máy cộng hưởng từ. Nằm máy cộng hưởng từ chỉ mất
khoảng 10-15 phút, đằng này phải chịu đựng hơn 4 giờ đồng hồ mới khủng khiếp
làm sao. Máy bay tôi bay hôm ấy là máy bay Boeing 737. Tôi đã nhiều lần đi máy
bay Boeing 737, nhưng không hiểu sao cái Boeing 737 của Hàn Quốc đang dùng này,
động cơ nó kêu to đến vậy. Tiếng ồn của nó to đến nỗi tôi và người bên cạnh sát
ghế nhau cùng hàng, nói với nhau câu gì cũng không thể nào nghe được. Chắc cái
động cơ máy bay này được hãng cho bay cố mấy hôm nữa rồi sẽ tháo ra cho đi nấu
cao. Bị tra tấn hơn 4 giờ đồng hồ trong tiếng ồn cao độ ấy, chân cẳng thì gò bó
làm cho tôi không chợp mắt được phần trăm giây nào, cộng với thức suốt từ sáng
hôm trước làm cho tôi bị ốm ngay ngày đầu đến Seuol. Một chuyến đi không được
như ý muốn.
Cũng như những sân bay nhớn ở các nước phát triển
khác, sân bay Quốc tế Incheon ở thủ đô Seoul rất rộng lớn, rất nhiều cửa vào và
cửa ra. Chỉ cần đi từ cửa x nào đó đến 1 cửa liền kề đã rất dài, đi bộ tha hồ mỏi
chân. Vì cách xa nhau vậy nên từ cửa này đến sát cửa kế tiếp người ta phải lắp
thang máy chạy ngang cho ai mệt mỏi đứng vào đó cho nó đưa đi hộ. Từ cửa kiểm
tra an ninh đến khi vào được phòng chờ cửa ra máy bay là một chặng đường dài,
có khi phải leo lên tầng, rẽ ngang rẽ dọc rồi lại tụt xuống. Khi máy bay đỗ xuống,
từ đó mà ra đến ngoài phố có xe đón đoàn là một hành trình dài như bất tận.
Trong đoàn tôi đi hôm đó có 10 người ngồi tách riêng, khi ra xe cứ nghĩ như ở
sân bay Nội Bài, đi thế nào chả ra đến cửa, đến chỗ có xe đỗ đón đoàn nên tự
tách khỏi đoàn cùng các hướng dẫn viên. Mười người này cứ tùy hứng đi, đi mãi
chả gặp được đoàn, chả tìm được cửa ra xe. Tiếng Hàn không biết, tiếng Anh thì
không. Ấy chết, nói thế thì hơi quá, tôi biết chắc trong số này có ông hoặc bà
hoặc cụ nói được hai câu tiếng Anh: Thank you và Ok. Nhưng với hai câu đó thì
làm sao viết được tờ khai mà nhập cảnh vào Hàn Quốc. Làm sao mà hỏi được đường
ra theo cửa có đoàn đang đợi. Quay đi lộn lại lung tung xèng mất hơn 1 giờ đồng
hồ, hướng dẫn viên của đoàn phải làm việc với an ninh sân bay mới tìm được. Thế
đấy, sân bay to quá, nhiều cửa ra vào quá, mấy ông bà cứ quen thói như ở sân
bay nước mình, quen thói tùy tiện không thèm cần người dẫn đường, được một phen
biết thế nào là lễ độ dù chỉ là một chuyến dạo chơi.
Đi một chuyến ngao du Hàn Quốc theo chương trình là 5
ngày 4 đêm nhưng đã mất 15 giờ ngồi ở phòng chờ và trên ghế máy bay thì thời
gian thăm thú có đáng là bao. Chuyến đi chẳng khác gì lên ngồi tên lửa của chú Ủn
vừa phóng hôm kia để xem hoa Hàn Quốc. Chỉ có mấy hôm loanh quanh ở Seoul và
vài điểm phụ cận mà nói về cảm nhận về
Hàn Quốc là khiên cưỡng. Nhưng thôi, dù sao Seoul cũng là thủ đô của Hàn Quốc,
nơi có đến một nửa dân số Hàn Quốc (khoảng 26 Triệu người) sống ở nơi đây. Cảm
nhận được cái hay, cái đẹp ở Seoul cứ coi như cảm nhận chung cho Hàn Quốc vậy.
Có được dững 4 ngày ở Hàn Quốc, công ty đưa đón dẫn
người hai bên Việt Hàn đưa chúng tôi đi thăm những nơi sau:
1. Cung
điện Gyeongbok: Đây là nơi ở của Hoàng gia suốt vương triều Chosun (Từ
1392-1910). Hệ thống cung điện với nhiều ngôi nhà có tới 7225 phòng. Bây giờ
các ngôi nhà, các phòng chỉ còn cái vỏ là chính. Ngành du lịch bẩu là cung điện
Gyeongbok là công trình nghệ thuật nổi tiếng, có kiến trúc độc đáo và đẹp nhất
Seoul. Với tôi nhìn thoáng qua thấy thua xa các cung điện của các vua Nguyễn ở
Huế về mặt thẩm mỹ.
Cung điện này có sau các cung điện của
nhà Trần ở Thăng Long một ít. Không biết cung điện của các vua Trần thời kỳ
thái bình thịnh trị nhất, thì to đẹp đến đâu? Quân Nhật đã từng xâm lược Triều
tiên từ 1910 đến 1945 nhưng cung điện của Hàn Quốc họ không phá. Còn ở ta, thời
nào giặc Tàu sang xâm lược nước ta, chúng đều giết dân ta và đốt phá sạch. Có
cái hang Pắc Bó, nơi ông Hồ trú ngụ hồi năm 40-41 của thế kye trước mà năm 1979
quân xâm lược Tàu cũng cho nổ mìn phá hang. Năm 2001 tôi có đến hang này nhưng
chỉ đứng ở của hang nhìn xuống tối om, chẳng có đường mà xuống.
2. Bảo
tàng dân gian Hàn Quốc: Nơi đây trưng bầy 98 nghìn hiện vật, thể hiện những giá
trị văn hóa phi vật thể phản ảnh cuộc sống sinh hoạt hàng ngày từ trước đến nay
của người dân Hàn Quốc. Các tượng người làm công phu giống người thật, không
như tượng người trong nhiều bảo tàng ở ta chỉ đắp nặn người có tính mô phỏng. Nếu
có thời gian xem được hết, nghe được hết thuyết minh chi tiết trong bảo tàng
này thì thật thú vị và hiểu được nhiều về đất nước, con người Hàn Quốc.
3. Đi
xem thác và suối nhân tạo Cheonggyecheon ở giữa lòng Seoul. Thác không cao,
nhưng tạo được màn nước đổ liên tục. Suối dài gần 6 km, dưới đó là dòng nước
trong vắt chảy không ngừng. Nối hai bên bờ suối là những chiếc cầu đẹp. Hai bên
bờ có nhiều chỗ để người ta ngồi thư giãn thưởng thức một không gian thoáng
mát, yên tĩnh. Có người còn ngồi thả chân xuống nước để hưởng thụ cái mát lạnh
của dòng suối đem lại. Giũa lòng Thủ đô, có môt cái thác và một dòng suối như
thế thật tuyệt vời.
Ở Thủ đô ta có nhiều sông hồ. Chỉ
riêng con sông Tô Lịch, sông Kim Ngưu, sông Lừ, sông Nhuệ đã uốn lượn trải khắp
thành phố. Nếu nước sông xanh trong, thuyền nhỏ đi được dưới đó thì cũng tạo
thêm một nguồn du lịch tốt. Nhưng những người có quyền ở Thủ đô ta khôn đến nỗi,
các nước sông trên ô nhiễm nặng, người Nhật muốn giúp làm cho nó sạch đẹp cũng
bị phá thối. Không biết các dòng sông trên còn là nơi chứa xú uế đến bao giờ?
4. Đi
xem chợ Myeoongdong- một chợ sầm uất ở Seoul. Cũng như nhiều siêu thị khác ở những
nơi khác, siêu thị có nhiều tầng, to rộng, bán đủ thứ. Tôi chả có nhu cầu mua sắm
gì, nên ngó nghiêng một chút rồi ra.
Trước cửa chợ này là một phố dành cho
người đi bộ. Ở hai bên lề phố người ta cho phép bán các đồ ăn nhanh, ăn tại chỗ
hoặc mua rồi vừa đi vừa ăn.
5. Công
viên Everland: Ngành du lịch bẩu công viên này là 1 trong 10 công viên thu hút
nhất thế giới dù diện tích của nó chỉ bằng 1% diện tích công viên thế giới Walt
Disney. Nó là một loại tổ hợp nhiều loại hình gắn vào đây như khu chợ toàn cầu,
khu phiêu lưu mạo hiểm kiểu Mỹ, vùng đất huyền thoại, khu phiêu lưu mạo hiểm
châu Âu, khu bách thú, khu vườn hoa 4 mùa theo kiểu Pháp với hàng ngàn loài
hoa…
Rất tiếc hôm ấy tôi bị ốm. Tôi cố lò
dò vào công viên này và tìm 1 ghế nằm chờ đoàn tham quan xong thì ra xe đi về. Trong công viên người ta bố trí rất nhiều ghế
gỗ dài cho du khách đi lại, ai mỏi quá có chỗ mà nghỉ. Ở nhiều công viên to nhỏ
nội ngoại quốc khác họ không làm được như thế.
Thật tiếc, mất bao công sức sang đến
đây mà không đi được các điểm tham quan ở công viên này. Chỉ có điều an ủi là
hai khu phiêu lưu mạo hiểm Âu và Mỹ với tôi cũng không quan trọng lắm. Nếu có đến
được cũng chỉ đứng ngó qua rồi đi, chứ cho tôi cục tiền tướng cũng chả dám
chơi. Chả là có 1 lần vào công viên Suối Tiên, ngứa ngáy thế nào lại trèo lên
chơi trò đi tầu cảm giác mạnh. Không biết trò chơi này theo kiểu Âu hay kiểu Mỹ
mà thấy kinh lắm. Tầu băng băng nhào lộn đủ chiều với tốc độ cao. Vẫn biết ngồi
trên ghế đã được cài chặt không thể văng ra được, ấy thế mà tim vẫn đập như bắn
ra ngoài lồng ngực, tưởng như sắp chết đến nơi. Chỉ mong cho nó mau kết thúc
hành trình để xuống đất xem mình còn sống hay không. Xuống rồi còn sợ mãi đến tận
giờ. Lại có một lần ra công viên nước Hồ Tây. Không biết tại sao tôi lại rủ một
ông bạn chui vào ống nước xoắn xem nó thế nào. Cứ tưởng nằm trong ống nước cho
nước nó đẩy đi thì khoái lắm. Không ngờ vừa chui vào nó xoắn cho vài vòng rồi đẩy
người rơi tõm xuống hồ nước ở phía xa. Quá trình nắm trôi trong ống nước thật
kinh khủng, người lao vun vút trong ống nước tối đen, cứ tưởng rơi vào cõi âm
phủ. Khi rơi xuống hồ mới biết mình còn sống. Lại một phen nữa sợ đến già.
Với người bị huyết áp cao, tim mạch
có vấn đề, người cao tuổi đừng dại gì mà ham hố cái trò cảm giác mạnh này. Có
mon men đến chỉ nên đứng dòm bọn trẻ nó chơi thôi.
6. Thăm
đảo Nami: Đây là hòn đảo nhân tạo nằm ở phía nam Seoul thuộc vùng ngoại ô. Muốn
đến đảo, du khách được đi phà để được hưởng mùi sông nước. Không biết ở đảo này
khi họ tổ chức lễ hội hay các sự kiện lớn thì nó nhộn nhịp, hấp dẫn đến mức nào
chứ hôm tôi đến thì tất cả rất bình thường. Ở Việt Nam còn nhiều đảo, nhiều nơi
đẹp hơn nơi đây rất nhiều.
Người ta nói vào mùa thu, cây đổi
sang lá vàng trước khi rụng tạo thành những thảm vàng rực rỡ đến mê hồn. Tiếc rằng
hôm tôi đến mới chỉ có vài chiếc lá vàng, phải bắt mắt tìm kiếm mãi mới thấy
nên cũng chẳng gây ấn tượng gì. Khắp cả đảo chỉ có 1 cây thông làm tôi chú ý.
Không như thông ở nước ta mà tôi được biết: thân cây cao thẳng vút, càng lâu
năm thông càng cao, to. Đằng này cây thông trên đảo Nami có vô số thân, cành
vươn tròn 360 độ lần đầu tiên tôi được thấy.
7. Thăm
nhà Xanh- Nơi ở và làm việc của Tổng thống Hàn Quốc. Điểm tham quan này rất
khiên cưỡng. Người tham quan đứng cách ngôi nhà Xanh khoảng 1 km thì thấy cái
gì. Không có người thuyết minh cho khách nghe về ngôi nhà này. Chỉ thấy 1 ngôi
nhà có mái màu xanh được nhìn từ xa khoảng 1 km. Theo tôi ngành du lịch Việt
Hàn nên bỏ điểm tham quan này. Không nên tính kiểu cá kể đầu, rau kể mớ.
8. Hôm
19.9.1019, trên đường thăm nhà Xanh tôi được chứng kiến 2 cuộc biểu tình trong
khuôn khổ luật pháp quy định. Cách nhà Xanh chừng 500 m có 1 cái quảng trường
nhỏ. Lúc đi qua tôi thấy một đoàn khá đông người ngồi biểu tình. Họ dùng loa cỡ
lớn để khuếch đại âm thanh. Có diễn giả nói trên bục và những người ngồi dưới
biểu thị sự hưởng ứng nhiệt liệt. Xung quanh đám biểu tình tôi thấy có một số cảnh
sát và một số người khác. Cuộc biểu tình diễn ra trong ôn hòa, trật tự. Lúc ở
điểm tham quan nhà Xanh về lại thấy đoàn biểu tình có 1 người thôi. Người đó đứng
trên bục nói liên tục cho mấy người có chức phận của nhà nước đến nghe hoặc ghi
âm ghi hình. Ô hay! Biểu tình trong khuôn khổ pháp luật có cái lợi là Chính phủ
hay những người có trách nhiệm trực tiếp biết được đối tượng nào trong xã hội
có những quan điểm, chính kiến, kiến nghị gì để mà lo giải quyết. Những ý kiến
này không lo bị nằm ở ngăn kéo nào đó nếu gửi bằng đường giấy tờ. Không bị ỉm
đi hoặc bị lọc chỉ còn những câu chữ, tiếng nói phù hợp với tai người nghe, với
mắt người đọc những báo cáo tổng hợp. Nếu một chính phủ, một cấp chính quyền
nào đó thực lòng hành động vì dân vì nước thì hình thức biểu tình này là một
kênh tốt để nắm bắt tình hình xã hội, để mà điều chỉnh những gì cần thiết cho
dân cho nước. Thời nhà Tống ở bên Tàu còn cho Bao Công treo trống ở trước phủ
đường, ai có oan sai gì cần kêu cứu thì đến đánh trống để vào phủ trình bầy. Chả
nhẽ ngày nay không bằng được thời cổ đại ngày xưa?
9. Thăm
tháp truyền hình Namsan: Rất tiếc chả có ai thuyết minh về cái tháp này. Tháp
cao bao nhiêu, làm bao giờ, tại sao có 2 cái tháp gần nhau, tác dụng của từng
cái tháp trước kia và hiện nay. Lúc nào thì du khách được lên tham quan trên
tháp?...
Quả đồi dựng tháp truyền hình khá rộng,
dài, cao. Từ trên đồi nhìn xuống xung quanh là những thành phố và các khu đô thị
có những dẫy nhà cao tầng đẹp nổi lên giữa đất trời. Khu vực chân tháp người ta
bày đặt ra vài mục để lấy cớ kéo du khách đến nơi này như bức tường “Gạch lát
tình yêu”, bảo tàng lộ thiên các : “Ổ khóa tình Yêu” họ nhắn nhủ các cặp đôi
yêu nhau, lấy nhau mang đến đây một cặp khóa đã khóa vào nhau thì không bao giờ
bỏ nhau nhau nữa. Vì thế mà các cặp khóa ở đây cực lớn. Âu cũng là một cách làm
du lịch cho 1 điểm cụ thể.
Nói đến tháp truyền hình, tôi lại nhớ
đến tháp truyền hình Tam Đảo ở nước ta. Ngọn núi đặt tháp rất cao. Từ đây ngắm
được 4 phương tám hướng thật đẹp, nhìn rõ cả hồ Núi Cốc bên Thái Nguyên. Tôi đã
cất công lên tận đây ngắm nghía. Nhưng chỉ có vậy. Họ không tạo ra được 1 thứ dịch
vụ gì. Ai lên ngắm nghía nghỉ ngơi 1 lát rồi lục tục đi xuống. Tiềm năng du lịch
đấy. Nhưng mãi nó chỉ là tiềm năng. Bây giờ có truyền hình vệ tinh, truyền hình
cáp rồi, không biết họ sử dụng tháp đó làm gì? Và có còn là điểm tham quan cho
du khách nữa không?
10.
Cầu kính Skywalk: Cây cầu
được lát bằng kính chịu lực trong suốt, dài khoảng 100 m, cách mặt hồ 12 m. Điểm
cuối cầu được làm rộng ra để du khách chụp ảnh 1 con cá đang phun tia nước xa
vài chục mét. Hồ rộng, nước trong xanh, cảnh quan xung quanh đẹp. Để tránh cho
mặt kính bị xây sát và bôi bẩn, người ta yêu cầu du khách luồn giầy dép vào 1
đôi túi vải như cái túi vào thăm nhà Bảo Đại ở Đà Lạt. Rất buồn cười khi có những
du khách không dám đi lên mặt cầu vì sợ rơi xuống hồ, chỉ mới bước được 1 bước
lên mặt kính, mặt đã tái mét, chân run cầm cập, vội vã rời khỏi cầu. Không hiểu
thần kinh của người ấy thuộc hệ gì mà lạ vậy?
Nghe nói ở Sơn La cũng đã lắp cầu kính làm du lịch. Không biết cầu kính ở
đấy thế nào?
11.
Quảng
trường Guanghwamun: Nằm ở trung tâm thủ đô Seoul, quảng trường là
nơi diễn ra những sự kiện lớn của đất nước. Quảng trường được xây dựng vào năm
1395, đến cuộc chiến tranh xâm lược 1592 quảng trường đã bị phá hỏng. Sau đó
nhà nước đã cho đại trùng tu với chi phí lên đến 45 tỷ tiền Hàn. Đến ngày
1/8/2009 quảng trường đã mở cửa đón khách tham quan. Quảng trường còn có tên
gọi là Quang Môn Hóa với chiều rộng 34m và dài 557m. Xung quanh
quảng trường được bài trí những vườn cây, những tiểu cảnh được dựng lên từ đôi
bàn tay của những nghệ nhân, vì vậy nơi đây được mệnh danh là quảng trường đẹp
nhất Seoul.
Điểm nhấn của quảng
trường Gwanghwamun là bức tượng vua Sejon- vị vua vĩ đại nhất của triều đại
Joseon, người đã sáng lập ra ngôn ngữ Hangul và bức tượng tướng quân Lee Sung
Shin, người đã chế tạo chiếc thuyền rùa và ông cũng là người có đóng góp to lớn
trong chiến thắng quân Nhật. Quảng trường có chiều dài hơn nửa km, ở nước ta
chắc chưa có cái nào.
12.
Thăm 1 làng tranh
tường ở Hàn Quốc: Ở Hàn Quốc có nhiều làng mà mọi nhà trong làng đều có tranh
trên tường nhà và các vị trí trên đường làng có thể vẽ được tranh. Hôm ấy chúng
tôi đến 1 làng trên đồi. Nói là làng, thực ra cũng là phố. Dù nhà trên cao hay
dưới thấp, dù nhà to hay nhỏ thì đường đi lối lại cũng được quy hoạch theo kiểu
phố. Làng phố sạch đẹp. Tường nhà và nhiều vị trí khác trên phố làng rực rỡ sắc
màu với liên tiếp các bức bích họa khác nhau. Kể ra nó cũng hơi lòe loẹt một
chút nhưng nó làm cho nhà cho làng phố sinh động, tươi sáng. Nó loại bỏ cảnh
các tường nhà đơn điệu một vài màu lại
bị rêu mốc che phủ qua năm tháng làm cho buồn tẻ. Làng trành tường kiểu này
được lan ra ở Hàn Quốc. Nhiều làng tranh tường kiểu này thành điểm du lịch kéo
khách đến thăm. Kể ra như thế cũng là một nét độc đáo và hay. Tuy nhiên nếu
toàn quốc đâu cũng thế cả thì chả còn gì đáng nói đáng xem nữa. Vấn đề nằm ở
chỗ, mỗi làng, mỗi địa phương tìm và xây dựng cho mình một cái gì chỉ riêng
mình có được thì mới hấp dẫn và tồn tại lâu dài.
13.
Đi các
cửa hàng đặc sản của Hàn Quốc như cửa hàng bán Sâm, cửa hàng bán viên thông đỏ,
bán Đông trùng hạ thảo loại con và loại viên, bán nấm Linh chi. Cửa hàng bán
Kim chi, bán rong biển tươi và khô… Đặc điểm của các cửa hàng này là đội ngũ tư
vấn, giới thiệu hàng hóa có rất đông người Việt làm việc cho người Hàn Quốc.
Cũng là người Việt, nhưng sang làm việc cho Hàn Quốc họ đã mang phong cách Hàn
Quốc. Những người này ăn nói có duyên, rất tươi cười lễ phép, rất tận tình với
khách hàng. Những thứ ăn được họ cho nếm, cho ăn uống thử rất thoải mái. Khách
hàng không mua họ vẫn vui vẻ và lễ độ. Không biết số này về Việt Nam bán hàng,
nếu khách đến đầu tiên trong ngày, xem mà không mua hàng có bị chửi và bị đốt
vía như nhiều tiểu thương, đại thương quý hóa của chúng ta không?
Trên đây là tôi kể sơ qua việc rong
chơi 4 ngày ở xung quanh Seoul. Bây giờ là vài cảm nhận và suy nghĩ về Seoul
cũng như Hàn Quốc:
1/ Một thủ đô chiếm nửa số dân của cả
nước với số lượng dân đến 25-26 triệu người là một con số khổng lồ. Số dân của
nội đô Hà Nội và TP Hồ Chí Minh so với Seoul cũng chưa là gì cả. Nhưng từ trung
tâm đến các vùng ngoại ô mật độ xe cộ và người đi lại ít. Đường phố thông
thoáng, không khí trong lành. Đường phố hi hữu mới có 1 chiếc xe máy chạy qua.
Không hề có cảnh sát, dân phòng, cờ đỏ đứng lố nhố ở khắp mọi loại đường như ở
xứ thiên đường ta. Một loại phố phường thật yên lành, dễ chịu. Tôi biết muốn có
được điều này, đất nước phải giầu mạnh, cán bộ các cấp của họ phải có tâm với
dân với nước.
2/ Môi trường trong lành. Không khí sạch.
Mọi sông hồ đều không bị ô nhiễm. Nhiều hồ, suối nước trong sạch, nhìn rất đẹp.
Tôi biết muốn có được điều này cũng phải có tiền. Cán bộ phải có tầm có tâm và
mọi người dân phải chung tay thực hiện.
3/ Về xây dựng quy hoạch các thành phố,
các khu đô thị họ có tầm nhìn xa, có tính nhất quán, có tính nghiêm túc trong
thực hiện. Các khu đô thị lớn, nhà cửa hai bên sông Hàn rất đẹp, rất hài hòa với
cảnh sắc thiên nhiên. Không như ở ta hở ra m2 nào là nhét nhà chung cư cao tầng
1 cách vô tội vạ. Trong bản đồ quy hoạch, nhiều chỗ có vẽ hồ điều hòa, công
viên cây xanh…để được phê duyệt. Nhưng khi thực hiện nó lại biến thành nhà ở,
nhà chung cư. Và rồi những người cố tình làm sai chẳng ai làm sao cả. Chỉ có
người làm sai và người cho phép sai là được lợi. Cả thành phố không có điểm nhấn.
Nhà cửa cao thấp to nhỏ lô nhô đủ kiểu.
4/ Đi dọc sông Hàn và một số đoạn
sông khác, thấy người Hàn Quốc rất giầu. Với họ việc làm cầu đường trên sông cứ
như chuyện vặt. Một con đường cũ ven sông Hàn, khi cần mở rộng thành đường hai
chiều, họ không đổ đất ra sông để làm đường, không giải phóng mặt bằng nhà cửa
ven đường để mở rộng mà làm cầu đường chạy dọc theo bờ sông để tạo thành con đường
bên cạnh đường cũ. Ở các bờ sông, để chuyển các hướng đường đi các nơi, các phố
họ làm một loạt cầu chi chít trên mặt sông sát bờ trông thật kỳ vĩ và ngoạn mục.
Tôi thật sự ấn tượng với kiểu cầu đường này.
5/ Hàn quốc là quốc gia bị chia cắt
và tàn phá sau cuộc chiến tranh 1950-1953 với bắc Triều Tiên. Đất nước hầu như
không được ông giời ưu đãi gì. Những năm 60 của thế kỷ 20, thu nhập 1 năm của 1
người dân Hàn Quốc có 100 usd, được xếp vào nước nghèo nhất thế giới. Một loạt
nhân vật độc tài thay nhau cai trị Hàn Quốc. Có điều những nhà độc tài này tìm
mọi cách bắt dân chúng thắt lưng buộc bụng để xây dựng đất nước mạnh giầu, kể cả
việc cuối những năm 60, Hàn Quốc đưa 320 ngàn binh sĩ sang nam Việt Nam đánh
thuê cho Mỹ để kiếm tiền về xây dựng nước Hàn. Thì ra trên thế giới có một loại
độc tài cai trị nhưng lại vì nước vì dân. Rồi Hàn Quốc chuyển sang chế độ dân
chủ, xây dựng nền kinh tế thị trường Tư bản chủ nghĩa. Đến 2017 GDP bình quân của
Hàn Quốc là 29.114 usd, xếp hạng 27 thế giới. Ngày nay Hàn Quốc phát triển như
thế nào thì ai cũng biết rồi. Còn Việt Nam thế nào thì ai cũng biết cả. Thế mà
nhiều người vẫn bẩu người Việt Nam cần cù, thông minh, đất nước lại sắp hóa rồng…Lạ
thế cơ chứ.
30.11.19-TTT
291119-TTT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét