VÀI CẢM NGHĨ VỀ ÔNG PARK HANG SEO
Dành cho các độc giả Hàn Quốc yêu quý
Tôi là một người thích xem bóng đá, nhất là xem bóng đá qua màn hình tv. Cũng như xem thi đấu các môn thể thao khác, trong quá trình xem thi đấu bóng đá, tôi thích xem các trận thi đấu đỉnh cao của thế giới và các trận làng nhàng nhưng có đội của đất nước Việt Nam với những cầu thủ là đồng bào của mình thi tài với đội của đất nước khác.
Mấy chục năm liền xem các cấp đội tuyển quốc gia Việt Nam đấu với các đội bóng nước ngoài do các huấn luyện viên nội dẫn dắt, thường đội Việt Nam thắng ít thua nhiều. Thua rất đa dạng, rất lãng xẹt, thua rất cay đắng ở những trận then chốt hoặc trận chung kết. Nhiều khi thầy nội thua mãi, đành đi thuê thầy ngoại. Nào thầy ngoại người Đức, người Nhật, người Áo, người Brasin. Thầy Riedl cầm quân mấy năm được mệnh danh là “Ông về nhì”. Chỉ riêng năm 2008, thầy Calisto người Tây Ban Nha mới giúp VN giành ngôi vô địch Đông Nam Á. Nhưng rồi từ đó, dù thầy nội hay ngoại, đội tuyển VN đi đấu với các đội bóng nước ngoài hầu hết là thua. Có thời kỳ VN xếp hạng trên 160 trong bảng xếp hạng của FiFa.
Xem các đội tuyển VN thi đấu trong vùng trũng Đông Nam Á, đội VN có kết quả nghèo nàn, làm sao dám nghĩ có thể chơi ngang ngửa với các đội ở châu lục và vươn xa hơn nữa. Với kết quả rất khiêm tốn vậy, tôi tự an ủi: Thôi cái giống người Việt vốn bé nhỏ, yếu đuối, chân ngắn, người mỏng…luôn lẽo đẽo chạy sau đối thủ, chơi bóng bổng thì không đến lần, tranh chấp tay đôi, đối phương khẽ chạm vào đã ngã văng xa vài mét, gần cuối trận thì la liệt nằm sân... Tâm lý thi đấu rất căng cứng, yếu kém. Bất cứ lúc nào bị thủng lưới là cả đội hoảng loạn và rất dễ vỡ trận. Khi đá với đội tuyển Thái Lan- đội đã mười mấy lần vô địch Seagames là sợ run như cầy sấy, chân cóng ngay từ lúc chưa xung trận nên hầu hết là thua. Từ đó tôi cứ nghĩ rằng: Thôi cái giống nòi VN vốn bé nhỏ yếu ớt, có thi đấu bóng đá với thiên hạ hay các môn thể thao khác đòi hỏi thể lực tốt thì mình chấp nhận thua người. Trước mỗi trận đấu tôi đều xác định đội VN thua để đỡ căng thẳng mệt mỏi trong và sau khi xem.
Thế rồi ông Đoàn Nguyên Đức, một trong những người có nhiều tiền và tâm huyết đã tập trung xây dựng và phát triển bóng đá VN. Ông lặng lẽ mở học viện bóng đá theo mô hình của các nước có nền bóng đá phát triển châu Âu. Đưa các chuyên gia từ chấu Âu sang huấn luyện các cháu một cách bài bản để có một lứa cầu thủ tài năng như hôm nay. Rồi các lò đào tạo bóng đá Hà Nội, PVF, Viettel, Nghệ An…cũng tìm kiếm nhân sự, đào tạo để có một loạt các cầu thủ như Quang Hải, Đình Trọng, Văn Hậu, Hữu Đức…hôm nay.
Rồi không biết từ manh mối nào, ông Đoàn Nguyên Đức lại lặn lội sang tận Hàn Quốc mời ông Park Hang Seo sang VN làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia. Ông còn bỏ tiền túi ra trả lương cho ông Patk ở hợp đồng hơn hai năm lần thứ nhất.
Tập hợp các lứa cầu thủ giỏi nhất trong nước, hơn hai năm qua ông Park đã đưa bóng đá VN lên một tầm cao mới, với những kết quả thi đấu trong khu vực Đông Nam Á và châu Á thì ai cũng biết rồi.
Tôi vẫn nghĩ, cũng với lực lượng cầu thủ ấy, nếu giao cho các huấn luyện viên nội thì kết quả chắc chắn chả được như vậy. Nếu thuê các huấn luyện viên ngoại tầm tầm thì chắc cũng chả ăn thua. Nếu thuê huấn luyện viên tầm cỡ của Barcelona, Rean Madrid, Man xanh, Liverpul…giả sử các ông HLV này đồng ý dẫn dắt thì đương nhiên phải mất rất nhiều tiền (và giả dụ VFF có đủ tiền thuê các ông ấy) nhưng cũng có thể có ông chả thành công. Từ những trình bầy trên cho thấy rằng: ông Park là HLV trưởng tốt nhất của VN từ trước đến nay. Hy vọng trong thời gian tới ông còn đưa bóng đá nam VN tiến bộ hơn nữa.
Tôi được biết ông Park có ý định kết thúc sự nghiệp làm huấn luyện trưởng bóng đá ở VN, nơi ông coi như quê hương thứ hai của mình. Nếu như thế có thể nghĩ ông còn đồng hành với bóng đá VN nhiều năm nữa. Nhưng dù lâu đến bao lâu thì có ngày ông Park vẫn phải nghỉ và phải có người khác thay. Vốn chuyên bắn phát một, chắc chắn bây giờ VFF chả nghĩ gì đến tương lại bóng đá VN ở nhiều năm sau. Nhiệm kỳ khác đã có anh khác lo. Tôi chỉ là một người thích xem bóng đá và luôn muốn bóng đá VN phát triển để từng bước đuổi kịp người. Để làm được điều đó liên đoàn bóng đá VN phải thường xuyên chăm lo làm tốt rất nhiều việc. Trong rất nhiều việc đó, có một khâu quan trọng là chọn HLV trưởng của đội tuyển quốc gia. Tôi nghĩ rằng phải tập trung đánh giá để thấy đúng, thấy hết cái tâm cái tài của ông Park trong việc này để mà tìm chọn những người kế nhiệm ông. Hãy thử phân tích cái tâm cái tài của ông:
Về tâm:
Không hiểu có phải ông Đức bỏ tiền túi của mình ra trả lương cho ông Park, làm ông cảm kích hay còn những gì mà ông Đức, VFF đã làm mà ông Park đã tận tình mang hết tài năng, công sức ra làm việc. Ông coi VN như quê hương thứ hai của mình. Ông coi các cầu thủ như con cháu mình. Và các cầu thủ Việt cũng yêu quý không chỉ thấy ở ông một người thầy dậy chuyên môn thuần túy mà còn coi ông như một người cha. Chỉ một điều này thôi, nhiều huấn luyên nội ngoại khác không có được. Trước nhiều người hàng xóm, cùng đội tuyển U23 VN về thăm nhà ông, nhìn cảnh ông ôm lấy mẹ đẻ, khóc giàn giụa nước mắt, phải liên tục lấy khăn lau nước mắt, cho thấy ông là người bộc trực, không khéo kìm hãm, che đậy cảm xúc của mình. Nhìn hình ảnh mỗi khi chào cờ và cử quốc ca VN trước trận đấu, thấy ông Park đặt tay phải lên ngực trái mình, nơi có quốc kỳ VN thêu trên áo, thấy thái độ của ông rất trân trọng, trang nghiêm, xúc đông cứ như ông là HLV của đội Hàn Quốc vậy. Sau khi đội tuyền U22 VN hạ đội U22 Indo để giành ngôi vô địch Seagames 30, thấy ông Park giương quốc kỳ VN trên sân bóng với niềm vui khôn tả. Tôi rất trân quý những động tác, thái độ, tình cảm ấy của ông Park với VN. Nếu tôi không quên thì chưa có HLV ngoại nào đẫn dắt đội tuyển VN có được như vậy.
Đẻ ý đến các cuộc họp báo sau các trận đấu, khi đội thua ông nhận trách nhiệm về mình. Khi đội thắng, ông giành chiến công cho các cầu thủ và toàn đội, không công khai ca ngợi, dồn cho cá nhân nào. Cách ông đề cập trong họp báo như vậy thể hiện tính chuyên nghiệp, vừa đúng thực tế, vừa thu phục được lòng người, càng làm cho các thành viên trong đội tuyển đoàn kết gắn bó hơn.
Về tài:
Tôi nghĩ ông Park đã từng là trợ lý cho ông Guus Hiddink dẫn dắt đội tuyển Hàn Quốc từng tham dự World cup nên có những hiểu biết nhiều mặt về bóng đá ở tầm cao. Điều này rất cần thiết cho việc xây dựng đội tuyển, cho tập luyện, cho thi đấu…
Bóng đá là môn đối kháng trực tiếp. Dù anh có triết lý hay đến mấy, sơ đồ chiến thuật tốt đến mấy, nếu với từng đối thủ, từng trận đấu mà không có đối sách phù hợp thì khó thắng và dễ thua. Tìm hiểu kỹ đối thủ để bài binh bố trận hợp lý là cái tài của ông Park. Ông hay thay đổi sơ đồ chiến thuật, đọc trận đấu và các tình huống kỹ lưỡng tinh tế để kịp thời ứng biến, để thay người…là một tài năng của ông. Việc ông bố trí quay tua đội hình chứng tỏ ông có nhiều kinh nghiệm cho một giải đấu, nhất là giải đấu có nhiều trận đấu và có mật độ thi đấu dầy đặc.
Thời gian gần đây, nhìn lực lượng cầu thủ do ông tuyển chọn thấy các cầu thủ giỏi, trong đó có nhiều cầu thủ to cao trên 1m8, so với nhiều cầu thủ nước khác cũng chả đến nỗi nào. Chứng tỏ ông dùng người vì công việc và không bị chi phối từ thế lực nào. Gần đây ông chọn HLV rèn luyện thể lực có chuyên môn giỏi nên thể lực của các cầu thủ Việt được cải thiện rõ rệt. Các cầu thủ Việt có thể chơi 90 phút, 120 phút cũng ngang ngửa với các cầu thủ của Tây Á, Trung Á, Đông Á…nên mới có cơ hội vào sâu giải và đạt thứ hạng cao.
Điều quan trọng nhất, theo tôi bằng cái tâm và cái tài của mình, ông đã biết cách truyền lửa cho các cầu thủ về ý chí thi đấu ngoan cường, về lòng tự hào dân tộc, về tâm lý không còn phải sợ các đối thủ trước đây thường thắng mình. Về khâu này có thể nói ông còn là chuyên gia tâm lý giỏi mà nhiều HLV trước không làm được.
Việc ông Park có những phản ứng khá quyết liệt với trọng tài ở một số trận đấu thể hiện ông có tính mạnh mẽ, bộc trực (tất nhiên phản ứng đến mức bị thẻ đỏ là dở). Nhưng xét kỹ ở sự phản ứng cũng chứng tỏ ông có kinh nghiệm để tạo chỗ dựa tinh thần cho cầu thủ của mình, đồng thời cũng tác động đến trọng tài về nhiều mặt. Trước những phản ứng đúng đắn, trọng tài không thể tự xem xét công việc của mình.
Không biết ông Park còn đưa bóng đá VN tiến đến đâu. Không biết bao giờ ông Park sẽ rời bỏ vị trí HLV trưởng đội tuyển bóng đá VN. Chỉ biết những gì ông đã làm được cho bóng đá VN vừa rồi là rất đáng trân quý. Người Việt rước ảnh ông, nặn và rước tượng ông, rước cờ Việt và cờ Hàn Quốc ở nhiều nơi khi mừng thắng lợi của đội tuyển VN. Ông vô tình làm sâu đậm thêm quan hệ hữu nghị Việt - Hàn. Từ sau ngày ông sang VN làm việc, đã có nhiều người Hàn Quốc sang VN làm việc ở lĩnh vực bóng đá. Ông với cái tâm cái tài đã làm cho bóng đá VN ghi một dấu ấn đẹp vào trang sử bóng đá Việt. Tôi rất trân quý ông càng thêm yêu quý đất nước Hàn Quốc. Một đất nước từ chiến tranh tàn phá, một đất nước từ độc tài đã biết nhanh chuyển sang dân chủ, đã biết đưa đất nước thành một đát nước phát triển, giầu mạnh, văn minh.
Hà Nội 26.12.2019
TTT
Mấy chục năm liền xem các cấp đội tuyển quốc gia Việt Nam đấu với các đội bóng nước ngoài do các huấn luyện viên nội dẫn dắt, thường đội Việt Nam thắng ít thua nhiều. Thua rất đa dạng, rất lãng xẹt, thua rất cay đắng ở những trận then chốt hoặc trận chung kết. Nhiều khi thầy nội thua mãi, đành đi thuê thầy ngoại. Nào thầy ngoại người Đức, người Nhật, người Áo, người Brasin. Thầy Riedl cầm quân mấy năm được mệnh danh là “Ông về nhì”. Chỉ riêng năm 2008, thầy Calisto người Tây Ban Nha mới giúp VN giành ngôi vô địch Đông Nam Á. Nhưng rồi từ đó, dù thầy nội hay ngoại, đội tuyển VN đi đấu với các đội bóng nước ngoài hầu hết là thua. Có thời kỳ VN xếp hạng trên 160 trong bảng xếp hạng của FiFa.
Xem các đội tuyển VN thi đấu trong vùng trũng Đông Nam Á, đội VN có kết quả nghèo nàn, làm sao dám nghĩ có thể chơi ngang ngửa với các đội ở châu lục và vươn xa hơn nữa. Với kết quả rất khiêm tốn vậy, tôi tự an ủi: Thôi cái giống người Việt vốn bé nhỏ, yếu đuối, chân ngắn, người mỏng…luôn lẽo đẽo chạy sau đối thủ, chơi bóng bổng thì không đến lần, tranh chấp tay đôi, đối phương khẽ chạm vào đã ngã văng xa vài mét, gần cuối trận thì la liệt nằm sân... Tâm lý thi đấu rất căng cứng, yếu kém. Bất cứ lúc nào bị thủng lưới là cả đội hoảng loạn và rất dễ vỡ trận. Khi đá với đội tuyển Thái Lan- đội đã mười mấy lần vô địch Seagames là sợ run như cầy sấy, chân cóng ngay từ lúc chưa xung trận nên hầu hết là thua. Từ đó tôi cứ nghĩ rằng: Thôi cái giống nòi VN vốn bé nhỏ yếu ớt, có thi đấu bóng đá với thiên hạ hay các môn thể thao khác đòi hỏi thể lực tốt thì mình chấp nhận thua người. Trước mỗi trận đấu tôi đều xác định đội VN thua để đỡ căng thẳng mệt mỏi trong và sau khi xem.
Thế rồi ông Đoàn Nguyên Đức, một trong những người có nhiều tiền và tâm huyết đã tập trung xây dựng và phát triển bóng đá VN. Ông lặng lẽ mở học viện bóng đá theo mô hình của các nước có nền bóng đá phát triển châu Âu. Đưa các chuyên gia từ chấu Âu sang huấn luyện các cháu một cách bài bản để có một lứa cầu thủ tài năng như hôm nay. Rồi các lò đào tạo bóng đá Hà Nội, PVF, Viettel, Nghệ An…cũng tìm kiếm nhân sự, đào tạo để có một loạt các cầu thủ như Quang Hải, Đình Trọng, Văn Hậu, Hữu Đức…hôm nay.
Rồi không biết từ manh mối nào, ông Đoàn Nguyên Đức lại lặn lội sang tận Hàn Quốc mời ông Park Hang Seo sang VN làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia. Ông còn bỏ tiền túi ra trả lương cho ông Patk ở hợp đồng hơn hai năm lần thứ nhất.
Tập hợp các lứa cầu thủ giỏi nhất trong nước, hơn hai năm qua ông Park đã đưa bóng đá VN lên một tầm cao mới, với những kết quả thi đấu trong khu vực Đông Nam Á và châu Á thì ai cũng biết rồi.
Tôi vẫn nghĩ, cũng với lực lượng cầu thủ ấy, nếu giao cho các huấn luyện viên nội thì kết quả chắc chắn chả được như vậy. Nếu thuê các huấn luyện viên ngoại tầm tầm thì chắc cũng chả ăn thua. Nếu thuê huấn luyện viên tầm cỡ của Barcelona, Rean Madrid, Man xanh, Liverpul…giả sử các ông HLV này đồng ý dẫn dắt thì đương nhiên phải mất rất nhiều tiền (và giả dụ VFF có đủ tiền thuê các ông ấy) nhưng cũng có thể có ông chả thành công. Từ những trình bầy trên cho thấy rằng: ông Park là HLV trưởng tốt nhất của VN từ trước đến nay. Hy vọng trong thời gian tới ông còn đưa bóng đá nam VN tiến bộ hơn nữa.
Tôi được biết ông Park có ý định kết thúc sự nghiệp làm huấn luyện trưởng bóng đá ở VN, nơi ông coi như quê hương thứ hai của mình. Nếu như thế có thể nghĩ ông còn đồng hành với bóng đá VN nhiều năm nữa. Nhưng dù lâu đến bao lâu thì có ngày ông Park vẫn phải nghỉ và phải có người khác thay. Vốn chuyên bắn phát một, chắc chắn bây giờ VFF chả nghĩ gì đến tương lại bóng đá VN ở nhiều năm sau. Nhiệm kỳ khác đã có anh khác lo. Tôi chỉ là một người thích xem bóng đá và luôn muốn bóng đá VN phát triển để từng bước đuổi kịp người. Để làm được điều đó liên đoàn bóng đá VN phải thường xuyên chăm lo làm tốt rất nhiều việc. Trong rất nhiều việc đó, có một khâu quan trọng là chọn HLV trưởng của đội tuyển quốc gia. Tôi nghĩ rằng phải tập trung đánh giá để thấy đúng, thấy hết cái tâm cái tài của ông Park trong việc này để mà tìm chọn những người kế nhiệm ông. Hãy thử phân tích cái tâm cái tài của ông:
Về tâm:
Không hiểu có phải ông Đức bỏ tiền túi của mình ra trả lương cho ông Park, làm ông cảm kích hay còn những gì mà ông Đức, VFF đã làm mà ông Park đã tận tình mang hết tài năng, công sức ra làm việc. Ông coi VN như quê hương thứ hai của mình. Ông coi các cầu thủ như con cháu mình. Và các cầu thủ Việt cũng yêu quý không chỉ thấy ở ông một người thầy dậy chuyên môn thuần túy mà còn coi ông như một người cha. Chỉ một điều này thôi, nhiều huấn luyên nội ngoại khác không có được. Trước nhiều người hàng xóm, cùng đội tuyển U23 VN về thăm nhà ông, nhìn cảnh ông ôm lấy mẹ đẻ, khóc giàn giụa nước mắt, phải liên tục lấy khăn lau nước mắt, cho thấy ông là người bộc trực, không khéo kìm hãm, che đậy cảm xúc của mình. Nhìn hình ảnh mỗi khi chào cờ và cử quốc ca VN trước trận đấu, thấy ông Park đặt tay phải lên ngực trái mình, nơi có quốc kỳ VN thêu trên áo, thấy thái độ của ông rất trân trọng, trang nghiêm, xúc đông cứ như ông là HLV của đội Hàn Quốc vậy. Sau khi đội tuyền U22 VN hạ đội U22 Indo để giành ngôi vô địch Seagames 30, thấy ông Park giương quốc kỳ VN trên sân bóng với niềm vui khôn tả. Tôi rất trân quý những động tác, thái độ, tình cảm ấy của ông Park với VN. Nếu tôi không quên thì chưa có HLV ngoại nào đẫn dắt đội tuyển VN có được như vậy.
Đẻ ý đến các cuộc họp báo sau các trận đấu, khi đội thua ông nhận trách nhiệm về mình. Khi đội thắng, ông giành chiến công cho các cầu thủ và toàn đội, không công khai ca ngợi, dồn cho cá nhân nào. Cách ông đề cập trong họp báo như vậy thể hiện tính chuyên nghiệp, vừa đúng thực tế, vừa thu phục được lòng người, càng làm cho các thành viên trong đội tuyển đoàn kết gắn bó hơn.
Về tài:
Tôi nghĩ ông Park đã từng là trợ lý cho ông Guus Hiddink dẫn dắt đội tuyển Hàn Quốc từng tham dự World cup nên có những hiểu biết nhiều mặt về bóng đá ở tầm cao. Điều này rất cần thiết cho việc xây dựng đội tuyển, cho tập luyện, cho thi đấu…
Bóng đá là môn đối kháng trực tiếp. Dù anh có triết lý hay đến mấy, sơ đồ chiến thuật tốt đến mấy, nếu với từng đối thủ, từng trận đấu mà không có đối sách phù hợp thì khó thắng và dễ thua. Tìm hiểu kỹ đối thủ để bài binh bố trận hợp lý là cái tài của ông Park. Ông hay thay đổi sơ đồ chiến thuật, đọc trận đấu và các tình huống kỹ lưỡng tinh tế để kịp thời ứng biến, để thay người…là một tài năng của ông. Việc ông bố trí quay tua đội hình chứng tỏ ông có nhiều kinh nghiệm cho một giải đấu, nhất là giải đấu có nhiều trận đấu và có mật độ thi đấu dầy đặc.
Thời gian gần đây, nhìn lực lượng cầu thủ do ông tuyển chọn thấy các cầu thủ giỏi, trong đó có nhiều cầu thủ to cao trên 1m8, so với nhiều cầu thủ nước khác cũng chả đến nỗi nào. Chứng tỏ ông dùng người vì công việc và không bị chi phối từ thế lực nào. Gần đây ông chọn HLV rèn luyện thể lực có chuyên môn giỏi nên thể lực của các cầu thủ Việt được cải thiện rõ rệt. Các cầu thủ Việt có thể chơi 90 phút, 120 phút cũng ngang ngửa với các cầu thủ của Tây Á, Trung Á, Đông Á…nên mới có cơ hội vào sâu giải và đạt thứ hạng cao.
Điều quan trọng nhất, theo tôi bằng cái tâm và cái tài của mình, ông đã biết cách truyền lửa cho các cầu thủ về ý chí thi đấu ngoan cường, về lòng tự hào dân tộc, về tâm lý không còn phải sợ các đối thủ trước đây thường thắng mình. Về khâu này có thể nói ông còn là chuyên gia tâm lý giỏi mà nhiều HLV trước không làm được.
Việc ông Park có những phản ứng khá quyết liệt với trọng tài ở một số trận đấu thể hiện ông có tính mạnh mẽ, bộc trực (tất nhiên phản ứng đến mức bị thẻ đỏ là dở). Nhưng xét kỹ ở sự phản ứng cũng chứng tỏ ông có kinh nghiệm để tạo chỗ dựa tinh thần cho cầu thủ của mình, đồng thời cũng tác động đến trọng tài về nhiều mặt. Trước những phản ứng đúng đắn, trọng tài không thể tự xem xét công việc của mình.
Không biết ông Park còn đưa bóng đá VN tiến đến đâu. Không biết bao giờ ông Park sẽ rời bỏ vị trí HLV trưởng đội tuyển bóng đá VN. Chỉ biết những gì ông đã làm được cho bóng đá VN vừa rồi là rất đáng trân quý. Người Việt rước ảnh ông, nặn và rước tượng ông, rước cờ Việt và cờ Hàn Quốc ở nhiều nơi khi mừng thắng lợi của đội tuyển VN. Ông vô tình làm sâu đậm thêm quan hệ hữu nghị Việt - Hàn. Từ sau ngày ông sang VN làm việc, đã có nhiều người Hàn Quốc sang VN làm việc ở lĩnh vực bóng đá. Ông với cái tâm cái tài đã làm cho bóng đá VN ghi một dấu ấn đẹp vào trang sử bóng đá Việt. Tôi rất trân quý ông càng thêm yêu quý đất nước Hàn Quốc. Một đất nước từ chiến tranh tàn phá, một đất nước từ độc tài đã biết nhanh chuyển sang dân chủ, đã biết đưa đất nước thành một đát nước phát triển, giầu mạnh, văn minh.
Hà Nội 26.12.2019
TTT


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét