Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2020

Thác Hiêu Bá Thước Thanh Hóa
Thác Hiêu thuộc bản Hiêu, xã Cổ Lũng, Bá Thước, Thanh Hóa. Cách Hà Nội khoảng 180km, Thác Hiêu nằm sâu trong khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông. Với cảnh vật hoang vu, heo hút, đường đi quanh co lên xuống khúc khuỷu. Khu bảo tồn với những cánh rừng già, những ruộng hoa màu xanh mướt dưới những chân đồi. Những ngôi nhà sàn thơ mộng giữa cánh rừng…đây dự sẽ là một cuộc hành trình đầy thú vị mang lại cảm giác mới lạ cho bạn.
Từ Son Bá Mười mình men theo cái bản đồ chụp trên đường đi để vào thác Hiêu. Đoạn đường từ đường cái rẽ vào thác Hiêu không xa lắm nhưng đường hơi xâu, bụi mù mịt. Được cái phong cảnh cũng chiều lòng người, hai bên đường đi là những ngôi nhà sàn, thác nước. Thỉnh thoảng có những con quay nước nhìn rất thích mắt. Vào gần đến thì du khách người ra người vào tấp nập, không cần biết đường cứ đi theo những người kia là cũng đến được thác.
Lưu ý với các bạn là trong này không có cây xăng nhé, may ra có quán bán xăng thôi. Nên các bạn cứ chuẩn bị nhiều xăng đi không thừa đâu. Vào gần đến thác bạn sẽ được chiêm ngưỡng những ngôi nhà sàn san sát nhau nhìn rất bình dị. Nhìn là chỉ muốn vào ở ké một đêm thôi
Từ đoạn bắt đầu rẽ vào thác cũng là lúc bắt gặp con thác chảy xuống. Bạn có thể gửi xe ngay ở ngoài này để đi bộ lên. Nhưng mình thích khám phá hết nên cứ thế phi xe lên tận trên cao, đến lúc không thể đi được nữa thì có một nhà gửi xe và thế là gửi ở đó rồi đi ra thác chơi.
Thác Hiêu không phải là một con thác to cao hùng vĩ. Mà nó là một con thác được trải dài từ trên núi xuống, riêng đoạn mình đi đã được gần 1km. Bạn cũng đừng lo vì đoạn nào cũng có người tắm nhé, nước cứ tuôn xuống từng lớp từng lớp 1, trong xanh, trắng xóa, mát rượi.
Ở đoạn giữa có một vài cái homestay (nói là homestay thôi nhưng cũng chỉ là nhà ở bình thường) đoạn này có 1 vùng nước sâu, rất nhiều người vào đây tắm. Nhìn cũng thích phết.
Nếu bạn là một người thích phiêu lưu mạo hiểm có thể leo ngược dòng thác để khám phá nhé, nếu sợ thì nhờ người dân họ dẫn đi.
Đùa chứ? đi chơi mà không mang dép, cũng không mang quần đùi nốt. Thế là chân đất, quần thể dục lội thác thôi các bạn ạ. Cũng may thác đông người nên không sợ mấy. Trên đường đi gặp mấy anh em giao lưu chụp ảnh cũng ra gì phết.
Tắm xong ướt hết mà chả có chỗ nào để mà thay quần áo nốt. Chỗ đi vệ sinh ở đây còn khó haha. Được cái là ông trông xe ở đây vui tính phết, người dân tộc nên cũng thật thà chất phác như mình (.). Các em xinh tươi cứ rũ lượt đi qua, ổng kêu: – Người gì mà trắng thế? thế là mình hỏi lại: – Anh nhìn có thích không? ông ngồi cười rồi nhìn qua – thích chứ, vẻ mặt buồn cười cực luôn.
Lấy xe xong rồi mà không biết mình sẽ đi đâu nữa? Trời cũng tối rồi, liền lấy điện thoại ra để gọi cho một homestay (cái này mình lấy sdt từ nhà nhưng chưa gọi đặt phòng) thì không thấy ai nghe máy cả. Thế là đi dần xuống dưới này định hỏi nhà nghỉ để ngủ nhưng nhà nào cũng kín chỗ hết sạch luôn. Mình thì vẫn đinh ninh là vào đây kiếm cái homestay rồi ngủ, tắm nóng lạnh, wifi căng đét để checkin nhưng mà không có, chán luôn.
020220-st

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét