ĐẾCH NGÁN THẰNG ĐIÊN NẶNG TĂNG GIÁ VÔ TỘI VẠ
Vợ chồng hắn công tác và sống ở xứ "Chỉ biết lợi về mình". Ở cái xứ mà ai cũng chỉ biết lợi về mình đến mức kể cả người thân ruột thịt trong nhà cũng không từ mọi thủ đoạn từ thô thiển đến tinh vi để quyết giành về mình một chút lợi nào đó. Cái thứ chỉ biết lợi về mình ở xứ này không biết có từ đời nảo đời nào, nhưng từ lớn tới bé, từ già đến trẻ, không phân biệt giới tính, học vấn, nghề nghiệp, địa vị xã hội. Tất cả đều hành xử giống nhau trên mọi lĩnh vực của cuộc sống. Ở cái xứ mà ai, lúc nào cũng nhăm nhăm hành xử để giành bằng được lợi ích về mình thì cuộc sống rất ngột ngạt, rất khó sống .
Từ lâu vợ chồng hắn đã nghe ở Hà Nội có rất nhiều thứ được thụ hưởng không mất tiền. Thế thì sướng quá còn gì bằng, tội gì mà không ra đấy mà sống.
Ngay sau khi hai vợ chồng hắn nghỉ hưu, với số tiền dành dụm cả đời, vợ chồng hắn ra Hà Nội mua nhà ở cho đến hết đời.
Với mục tiêu ở Hà Nội để thụ hưởng nhiều thứ ở xứ hắn ở trước đây không có, đặc biệt là thụ hưởng nhiều thứ lại không mất xu nào, vợ chồng hắn tìm hiểu và tìm mọi cách để thực hiện.
Hai vợ chồng hắn tích cực tham gia các tua du lịch miễn phí. Các tua này thường chỉ diễn ra khoảng 1 ngày. Bữa trưa du khách được 1 xuất ăn miễn phí. Do miễn phí nên xuất ăn thường rất bôi bác, thức ăn rất lèo tèo, lượng ít, chất kém chẳng thể đủ no. Nhưng với mục tiêu giành tối đa lợi ích về mình nên vợ chồng hắn thống nhất cao: dù bữa miễn phí có kém thế nào thì cũng quyết không mua thêm ăn thêm thứ gì như các du khách cùng đoàn vẫn thực hiện.
Mục đích của tua du lịch miễn phí là nhà làm tua phối hợp với các cơ sở bán hàng đưa khách đến tham quan để mong khách mở hầu bao bằng nhiều chiêu quảng bá mùi mẫn như giảm giá 30%, 50%...(bố ai biết giá gốc thật là bao nhiêu), khuyến mại về lượng mua, lượng hàng sắp hết... Nhiều người trúng kế của tua và bên bán nên thi nhau khuân hàng ầm ầm dù ở nhà đã có hoặc cửa hàng nơi ở đầy rẫy muốn mua lúc nào cũng được.
Riêng vợ chồng hắn rất tỉnh táo, nhất quyết không mua bất cứ thứ gì. Ăn trưa đã không mất tiền lại được đi đó đi đây, ngó chỗ này, biết chỗ kia mà không mất đồng nào. Thế thì còn gì bằng. Hưởng thụ không mất tiền là đây chứ đâu. Hà Nội hay thật!
Khu vợ chồng hắn ở dầy đặc người, trong đó dân hưu rỗi rãi cũng lắm. Thế là nhiều công ty của Hàn Quốc kéo đến đặt giường nằm điện gia nhiệt và xoa bóp miễn phí. Họ quảng cáo nằm giường điện chữa được rất nhiều thứ bệnh. Khi vợ chồng hắn chưa kịp đến thử nghiệm thì đã được các ông các bà đi trước nằm trước về ca ngợi lên tận mây xanh. Một ông cựu đại tá tuổi ngoại bát tuần, lưng còng hẳn xuống, đi nằm được 1 tháng về khoe với vợ chồng hắn:
- Anh nằm giường điện được tháng nay rồi, hôm qua đi xét nghiệm máu để kiểm tra xem kết quả thế nào. Nào ngờ các chỉ số tốt trở lại như hồi thanh niên. Mỡ máu đang rất cao mà bây giờ gần như hết sạch. Giường điện Hàn Quốc thật tuyệt vời!
Ông lại khoe đi bao ngày thì họ tặng cho viên đá chữa bệnh, mấy tuần thì họ cho vòng đá đeo cổ tay để ổn định huyết áp. Ông tháo đưa cho vợ chồng hắn xem cái vòng đá đeo để ổn định huyết áp, rồi nói:
- Từ hôm anh đeo cái vòng này đến giờ, huyết áp đứng nguyên ở mức 120/80, không hề lên xuống tẹo nào. Cái vòng từ ổn định huyết áp đeo vào cổ mà ông Đức mua của Nhật với đống tiền chả là cái đinh gì nhá. Mà cô chú biết không, ra đấy nằm, các cháu nó nói năng ngọt ngào lắm, tình cảm lắm, ưng cái tai lắm, ở nhà chả được nghe bao giờ,. Nói thật cứ ra đấy là chả muốn về nữa.
Vợ chồng hắn nghe, mắt sáng rực cả lên.
Chưa kịp đi thì có bà ở gần nhà, tuổi ngoại lục tuần, người béo múp lại khoe:
- Em cũng đi nằm được hơn tháng nay rồi. Cửa hàng họ tặng cho viên đá quý to bằng ngón tay cái nhưng mỏng dẹt, phía trên họ khoan 1 lỗ nhỏ để có chỗ luồn dây. Viên đá thật quý thì họ cho, còn cái dây kim tuyến mềm thì họ bán để luồn dây vào đeo viên đá. Cái dây hơi đắt 1 tý nhưng mà rất đẹp. Họ dặn phải đeo bên trong quần sao cho viên đá quý sát con bướm, đeo liên tục ngày này sang ngày khác kể cả lúc ngủ, lúc tắm rửa, đái ỉa thì mới hiệu nghiệm. Kể từ đó đến nay em thấy người em cứ rần rần phấn chấn hẳn lên, hình như Tetterol nó chạy trong người mạnh lắm, khéo trào ra cửa... mất.
Thế là hai vợ chồng hắn kéo nhau đi nằm giường điện. Vợ chồng hắn tính đi nằm giường không được cái nọ thì cũng được cái kia, ít nhất thì thư giãn cái lưng, mà trong phòng thì điều hòa mát lịm. Nằm hết tháng này sang tháng khác mà chả mất đồng nào. Tất nhiên vợ chồng hắn thừa biết, các công ty Hàn Quốc đặt giường nằm miễn phí cũng chẳng phải là nhà thương làm phúc. Nào tiền thuê nhà, tiền điện, tiền giường nằm, tiền nhân viên phục vụ...hàng đống chi phí chứ ít gì. Nhưng hắn cũng thừa biết mỗi một chiếc giường công ty bán ra những 4-5 chục triệu một cái với giá thành chỉ cùng lắm vài triệu 1 cái thì công ty HQ thu lãi đâu có ít. Nhưng thu của ai thì thu, chứ vợ chồng hắn ra Hà Nội sống là để thụ hưởng và kiếm lợi về mình. Trong việc này hắn cũng không bao giờ chịu mất 1 cắc bạc nào. Công ty HQ có khôn ngoan cũng thua vợ chồng hắn.
Nhưng du lịch miễn phí không phải ngày nào cũng diễn ra. Mà nằm giường điện miễn phí mỗi ngày cũng chỉ tốn có 1 giờ đồng hồ.Thời gian với vợ chồng hắn lúc này cực kỳ thừa thãi. Một ngày có 24 giờ thì dùng cho ăn, ngủ, nằm giường điện mới hết độ 1 phần 3. Còn những 2/3 thời gian trong ngày mà ngồi ở nhà chịu nóng thì vô lý thật. Muốn mát mẻ thì phải dùng các thiết bị điện làm mát, nhưng mùa nắng nóng năm nay chi phí cho tiền điện thật là lớn, chiếm tỷ trọng cao trong chi phí hàng tháng của nhà hắn.
Mà khỉ thật, năm nay sao lão Giời làm nhiều chỗ nóng, nhiều đợt nắng nóng gay gắt thế không biết. Hà Nội nóng lèng mèng nhiều hôm cũng 38 đến 40 độ C. Đấy là nhiệt độ do ngành Gia Cát Dự đo trong bóng râm, chứ đo ngoài đường nhựa nóng bỏng như 1 cháu phóng viên đã thử đo thì còn phải cộng thêm 5-6 độ nữa. Hà Nội (phố) ngày nay người đông như nêm cối, xe cộ các loại dầy đặc, nhiều khi khói xả mịt mù càng làm tăng cái ngột ngạt nóng bức. Đã thế hễ hở ra mét vuông đất nào là nhà đầu tư cấu kết với chính quyền nhét các chung cư cao tầng cao chót vót chẳng cần xét gì đến mật độ xây dựng. Nhiều hồ điều hòa, công viên cây xanh được vẽ ra rất đẹp trên giấy nhưng thực tế nhường cho các chung cư. Có ít cây cổ thụ trồng trên các trục đường lớn nay lại phải bứng đi để làm đường trên cao. Ồn, ô nhiễm và nóng lại càng thêm nóng.
Nóng! Nóng như thiêu như đốt. Nóng từ sáng đến đêm. Sờ vào đâu cũng nóng. Trong nhà bước ra hè cứ như bị bà hỏa hắt lửa vào mặt. Đúng vào lúc này thì thằng Điên nặng tăng giá vô tội vạ, vừa lừa vừa tăng. Sau 1 tháng tăng giá điện, tiền điện nhà hắn phải trả gần gấp đôi khi trước. Tiền điện chiếm mất 50% Tổng chi tiêu của gia đinh hắn 1 tháng. Hắn giật mình và tức thằng điên nặng. Nhưng vốn là cán bộ Trung Cao, cả đời công tác ở một tỉnh nhớn, hắn thừa biết các Công ty độc quyền ở xứ này chỉ giỏi móc túi người tiêu dùng (kể cả bắt chẹt một cách trắng trợn nhất) để bù vào các khoản lỗ lã, hoặc giả lỗ để móc tiền chia nhau và thỏa mãn các lợi ích riêng. Khi nhiều người kêu quá thì chú Huệ Thủ phó còn làm thơ đổ tại Giời. Chú Phúc Thủ Trưởng thì yêu cầu bố thằng điên nặng làm động tác kiểm tra thằng con 1 tý để xoa dịu nỗi tức của dân chúng. Hắn làm công chức già đời hắn biết, với tài giả, đức dởm của rất nhiều quan phụ mẫu thời nay thì chả trông mong gì. Hắn bàn với vợ các nội dung hành động trong nhà hắn để thầm chiến đấu với thằng điên nặng. Hắn quyết lập kỷ cương mới trong sử dụng điện để hàng tháng phải trả ít tiền điện hơn trước khi thằng điên nặng chưa tăng, thậm chí đến lúc nào đó thằng điên nặng còn viện trăm ngàn lý do đòi tăng cao chót vót thì hắn cũng bình chân như vại.
Sau nhiều đêm ngày vợ chồng hắn bàn đi tính lại rất cụ thể chi tiết, xem xét lợi hại mọi nhẽ, cuối cùng vợ chồng hắn có được một kế hoạch tiết chế điện năng tối đa và đi vào thực hiện như sau:
1/ Việc sử dụng điều hòa là rất tốn điện. Từ nay nhà hắn quyết không dùng. Nếu phải dùng thì nhà hắn đi dùng ở chỗ khác hoàn toàn không mất tiền. Phần nội dung này dài và có phần thú vị nên để lại kể sau cùng.
2/ Bếp điện văn minh thật đấy nhưng cũng rất tốn điện. Nhà hắn chuyển sang đun bếp than tổ ong. Khi nào nấu nướng thì xách bếp đặt vào đít nhà hàng xóm mà đun nấu.
3/ Máy giặt thật tiện lợi và nhàn hạ nhưng cũng tốn nhiều điện và nước. Từ nay nhà hắn tạm ngừng sử dụng. Khi nào phải dùng thì vợ chồng sẽ bàn bạc cẩn thận và thống nhất sau. Trước mắt mùa hè nóng nực, có mà hâm tỷ độ mới mặc quần chùng áo dài. Nhiều en, nhiều mợ ra phố chả mặc có áo 2 dây và quần đùi cộc đến mức không thể cộc hơn để chống nóng đấy thôi. Vì thế hai vợ chồng hắn thống nhất chỉ mặc quần đùi mỏng và áo may ô. Đêm ngủ thì không được mặc gì, thực hiện đúng lời của các bác sĩ có chuyên môn cao và nhiệt huyết với cộng đồng đã khuyến cáo trên mạng, để lưu thông khí huyết và phòng chống nhiều bệnh tật khác. Với 2 bộ quần đùi và áo may ô thì mỗi ngày chỉ tốn 1 tý nước, 1 tý xà phòng, giặt 1 loáng là xong. Rõ ràng cần gì đến máy giặt.
4/ Tủ lạnh là cái máy phải chạy điện quanh năm ngày tháng, nên rất tốn điện, thế thì nhà hắn cũng tạm dừng. Hai vợ chồng hắn từ ngày về hưu ăn chay trường, đồ ăn chay đầy ngoài hiệu. Khi nào cần thứ gì ra hiệu mà lấy, cất trữ vào tủ lạnh ở nhà làm gì cho tốn điện.
5/ Sử dụng ti vi cũng tốn điện. TV loại cổ điển là cái máy ngốn điện. Loại mới to cỡ nửa cái chiếu để nó sáng khắp màn hình, lại còn nói oang oang cũng tốn điện lắm. Hắn thống nhất cao với vợ từ sau đợt tăng giá điện hai vợ chồng chỉ bật lên nghe hội Gia Cát Dự chẩn và báo bệnh của ông bà Giời hàng ngày để liệu mà phơi phóng chăn màn hoặc có đi tham dự du lịch miễn phí ở chỗ này chỗ kia không. Sau khi nghe chẩn báo xong thì tắt TV, vì có nghe hay xem TV cũng chả thấy có gì mới. Nội dung ngày nào cũng ang áng như ngày nào, Có nhiều nội dung cần thiết, bức xúc của dân chúng bao nhiêu năm thậm chí đến 20 năm như vụ Thủ Thiêm mà có ai giải quyết cho đúng đắn công bằng đâu. Thằng trùm gây ra tội lỗi thì vẫn nhơn nhơn lên bục giảng dậy mọi người phải thế này thế nọ còn hơn cả cụ Hồ dậy cán bộ đảng viên ngày trước. Thế thì còn muốn nghe hoặc xem TV làm gì.
6/ Dùng đèn chiếu sáng trong nhà cũng tốn điện. Tích tiểu thành đại. Vì vậy phải dùng thật hợp lý. Lúc nào, chỗ nào cần thì bật đèn. Không cần thì chỉ có hâm mới bật để phung phí đút tiền vào túi thằng điên nặng. Hắn với vợ hắn thống nhất cao như thế. Vì thế mà vợ hắn với hắn có cùng làm việc gì mà cần ánh sáng điện thì thì gắng thu xếp vào một không gian, 1 vị trí nào đó để chỉ bật 1 đèn, còn các chỗ khác đương nhiên đèn phải tắt. Khi hai vợ chồng ngồi nói chuyện gẫu hay bàn bạc việc gì không phải ghi chép... thì cũng tắt nốt điện. Không có ánh sáng điện thì mồm vẫn nói được, tai vẫn nghe được, đúng không? Còn muốn biết biểu cảm của người nói, người nghe trên khuôn mặt, mắt, mồm...thì cứ việc tưởng tượng ra là rõ cả. Vợ chồng thì vốn nhẵn mặt nhau từ thuở sắp lấy. Sao phải nhờ đến thằng điên nặng.
7/ Mỗi ngày còn mấy tiếng ngủ vẫn phải dùng quạt điện. Trước đây hắn và vợ ngủ mỗi người một giường, giường nào điều hòa và quạt nấy. Nay hắn và vợ thống nhất ngủ chung 1 giường (Tuy có hơi cách rách bất tiện cho việc đánh rắm. Từ trước đến nay các cụ vẫn dậy: Rắm của ai vừa mũi người ấy. Vì thế khi ngủ chung, vợ hắn nhất quyết không cho đánh rắm chung trên giường. Khi sắp đánh rắm phải cố nín và chạy nhanh ra nhà vệ sinh mà đánh) Hai vợ chồng ngủ chung 1 giường, chỉ cần 1 cái quạt bật ở số thấp nhất. Nhưng vợ chồng ngủ biến ngay vì hầu như cả ngày vợ chồng hắn hoạt động ở nhà văn hóa nên về rất dễ ngủ.
8/ Việc sạc điện thoại: Việc này tốn ít điện, nhưng với phương châm giành lợi tối đa về mình, vợ chồng hắn không bao giờ sạc điện thoại ở nhà. Vì hầu như vợ chồng hắn lúc nào cũng ở nhà văn hóa Tiểu khu nên việc tích điện cho điện thoại hàng ngày diễn ra ở đó.
Và bây giờ là chuyện vợ chồng hắn thường xuyên ở nhà văn hóa Tiểu khu phố để khỏi phải ở nhà, ít phải dùng hàng của thằng điên nặng.
Hắn có 1 thằng bạn nhà ở gần 1 đại siêu thị của chú Vượng Vin. Siêu thị này to lắm, dài lắm, nhiều tầng lắm. Có lần hắn cũng đã vào thăm siêu thị này. Trong siêu thị mà chú Vượng phải đặt tên các con đường đi lại để khách hàng khỏi nhầm lẫn, để tìm được địa chỉ hàng hóa cần mua. Trong siêu thị đáp ứng được nhiều nhu cầu của con người trong cuộc sống hàng ngày như mua sắm, ăn uống, chơi bời, giải trí...
Bạn hắn mách cho hắn biết, một trong những cách mà nhà bạn hắn giảm tiền điện trong mùa nắng nóng là cả nhà thường vào siêu thị này chống nóng. Hắn thấy cách làm của bạn hắn là hợp lý nhưng với nhà hắn thì không được, vì nhà hắn ở quá xa các siêu thị nhớn của Vượng vin. Gần nhà hắn cũng có 1 số siêu thị nhưng chỉ nhỏ bằng lỗ mũi. Các siêu thị đó thực ra chỉ là các cửa hàng có cửa kính, có gắn máy lạnh. Nhưng cái cửa hàng vài chục m2 đó thì sao mà đến giả vờ xem hàng suốt từ sáng đến đêm được. Thế rồi cái khó ló cái khôn, vợ chồng hắn cũng tìm ra những cách để hưởng thụ được sản phẩm của thằng điên nặng hàng ngày suốt từ sáng đến đêm mà cả tháng mỗi người chỉ phải trả có 50 ngàn VNĐ lại tha hồ được tắm trong không khí điều hòa mát lịm suốt ngày.
Ở khu hắn ở có 1 nhà văn hóa Tiểu khu. Nhà văn hóa không to nhưng nội dung hoạt động thì khá phong phú với phương châm tự trang trải các chi phí. Nhà văn hóa hoạt động từ 5 giờ sáng đến 22 giờ đêm hàng ngày và trọn cả tuần. Nào là cho thuê tiếp thị sản phẩm và bán hàng, nào hoạt động thư viện, định kỳ hoạt động văn nghệ, 2 tuần lại có nhóm sáng tác và giao lưu thơ vè hoạt đông, chơi và thi đấu bóng bàn, chơi và thi đấu cờ vua, cờ tướng, thiền dưỡng sinh và y ô ga Ấn Độ hẳn hoi. Nhà văn hóa trang bị đủ một số trang bị tiện nghi cần thiết. Đặc biệt hệ thống điều hòa mạnh, hoạt động tốt.
Sẵn có hiểu biết lý thuyết và thực hành về thiền dưỡng sinh và Y Ô ga, hắn đăng ký với nhà Văn hóa phụ trách huấn luyện khâu này. Nhóm thiền- Y Ô Ga này hoạt động 3 tiếng buổi sáng sớm và 3 tiếng buổi đêm. Thế là mỗi ngày 2 vợ chồng tiêu thêm vào đây 6 tiếng. Trừ giờ cơm nước và tắm giặt qua loa, thời gian còn lại trong ngày vẫn còn nhiều, chả lẽ lại ngồi nhà để cho thằng điên nặng cắt cổ. Vợ chồng hắn lại đăng ký vào các nhóm văn nghệ, nhóm chơi bóng bàn, nhóm chơi cờ vua, cờ tướng và nhóm thơ vè. Nhóm văn nghệ cùng lắm tuần tập và hát hò 1 lần. Vợ chồng hắn tuy không biết hát nhưng nhóm cần đông người để thỉnh thoảng lên phường hát cho khí thế, đông vui. Cứ đứng vào mấp máy mồm là được, khán giả ngồi dưới ngó lên đâu cần biết vợ chồng hắn câu gì và có đúng giai điệu tiết tấu của bài hay không. Cái chính là họ xem và nghe các cựu diễn viên Văn công hát ở tuổi hoàng hôn nó thế nào. Với nhóm thơ vè, vợ chồng hắn tuy không biết sáng tác nhưng hắn lại thuộc lòng khá nhiều bài thơ của các lãnh tụ và các nhà cách mạng tiền bối như thơ của cụ Hồ, thơ của đc Sóng Hồng, thơ của đc Tố Hữu, Xuân Thủy. Thậm chí đến thơ của ông Sáu búa vốn không phổ biến lắm mà hắn còn thuộc. Những buổi giao lưu này, hắn xin được đọc thơ của các vị trên, mà hầu hết là đọc vo, đọc mạch lạc, có diễn cảm làm các cụ trong nhóm lần nào cũng phấn khích vỗ tay rôm rốp tán thưởng. Với nhóm bóng bàn, cờ vua, cờ tướng hai vợ chồng vừa tập vừa chơi. Khi quen quen thì ham, nhiều khi không muốn rời bàn bóng, rời bàn cờ và rời nhà văn hóa nữa.
Kể từ sau 1 tháng thằng điên nặng tăng giá, vợ chồng hắn bám trụ nhà văn hóa tiểu khu mỗi ngày đến 15-16 tiếng. Hoạt động trong môi trường mát mẻ, vui vẻ, về nhà ăn ngon, ngủ nhanh. Tiền điện tháng vừa rồi còn bằng 1/5 so với tháng chưa tăng. Các hội đoàn sơ kết 6 tháng đầu năm đều biểu dương vợ chồng hắn là hội viên xuất sắc trong hoạt động văn hóa. Và hắn chắc mẩm thế nào cuối năm hắn cũng được Phường và không khéo cả Quận nữa biểu dương khen thưởng là chiến sĩ xuất sắc trên mặt trận văn hóa nữa.
Hắn lại càng thấy ở Hà Nội hay thật. Dù Hà Nội có nắng nóng ô nhiễm, dù thằng điên nặng có tăng giá đến đâu, hắn cũng chẳng ngán gì.
Từ lâu vợ chồng hắn đã nghe ở Hà Nội có rất nhiều thứ được thụ hưởng không mất tiền. Thế thì sướng quá còn gì bằng, tội gì mà không ra đấy mà sống.
Ngay sau khi hai vợ chồng hắn nghỉ hưu, với số tiền dành dụm cả đời, vợ chồng hắn ra Hà Nội mua nhà ở cho đến hết đời.
Với mục tiêu ở Hà Nội để thụ hưởng nhiều thứ ở xứ hắn ở trước đây không có, đặc biệt là thụ hưởng nhiều thứ lại không mất xu nào, vợ chồng hắn tìm hiểu và tìm mọi cách để thực hiện.
Hai vợ chồng hắn tích cực tham gia các tua du lịch miễn phí. Các tua này thường chỉ diễn ra khoảng 1 ngày. Bữa trưa du khách được 1 xuất ăn miễn phí. Do miễn phí nên xuất ăn thường rất bôi bác, thức ăn rất lèo tèo, lượng ít, chất kém chẳng thể đủ no. Nhưng với mục tiêu giành tối đa lợi ích về mình nên vợ chồng hắn thống nhất cao: dù bữa miễn phí có kém thế nào thì cũng quyết không mua thêm ăn thêm thứ gì như các du khách cùng đoàn vẫn thực hiện.
Mục đích của tua du lịch miễn phí là nhà làm tua phối hợp với các cơ sở bán hàng đưa khách đến tham quan để mong khách mở hầu bao bằng nhiều chiêu quảng bá mùi mẫn như giảm giá 30%, 50%...(bố ai biết giá gốc thật là bao nhiêu), khuyến mại về lượng mua, lượng hàng sắp hết... Nhiều người trúng kế của tua và bên bán nên thi nhau khuân hàng ầm ầm dù ở nhà đã có hoặc cửa hàng nơi ở đầy rẫy muốn mua lúc nào cũng được.
Riêng vợ chồng hắn rất tỉnh táo, nhất quyết không mua bất cứ thứ gì. Ăn trưa đã không mất tiền lại được đi đó đi đây, ngó chỗ này, biết chỗ kia mà không mất đồng nào. Thế thì còn gì bằng. Hưởng thụ không mất tiền là đây chứ đâu. Hà Nội hay thật!
Khu vợ chồng hắn ở dầy đặc người, trong đó dân hưu rỗi rãi cũng lắm. Thế là nhiều công ty của Hàn Quốc kéo đến đặt giường nằm điện gia nhiệt và xoa bóp miễn phí. Họ quảng cáo nằm giường điện chữa được rất nhiều thứ bệnh. Khi vợ chồng hắn chưa kịp đến thử nghiệm thì đã được các ông các bà đi trước nằm trước về ca ngợi lên tận mây xanh. Một ông cựu đại tá tuổi ngoại bát tuần, lưng còng hẳn xuống, đi nằm được 1 tháng về khoe với vợ chồng hắn:
- Anh nằm giường điện được tháng nay rồi, hôm qua đi xét nghiệm máu để kiểm tra xem kết quả thế nào. Nào ngờ các chỉ số tốt trở lại như hồi thanh niên. Mỡ máu đang rất cao mà bây giờ gần như hết sạch. Giường điện Hàn Quốc thật tuyệt vời!
Ông lại khoe đi bao ngày thì họ tặng cho viên đá chữa bệnh, mấy tuần thì họ cho vòng đá đeo cổ tay để ổn định huyết áp. Ông tháo đưa cho vợ chồng hắn xem cái vòng đá đeo để ổn định huyết áp, rồi nói:
- Từ hôm anh đeo cái vòng này đến giờ, huyết áp đứng nguyên ở mức 120/80, không hề lên xuống tẹo nào. Cái vòng từ ổn định huyết áp đeo vào cổ mà ông Đức mua của Nhật với đống tiền chả là cái đinh gì nhá. Mà cô chú biết không, ra đấy nằm, các cháu nó nói năng ngọt ngào lắm, tình cảm lắm, ưng cái tai lắm, ở nhà chả được nghe bao giờ,. Nói thật cứ ra đấy là chả muốn về nữa.
Vợ chồng hắn nghe, mắt sáng rực cả lên.
Chưa kịp đi thì có bà ở gần nhà, tuổi ngoại lục tuần, người béo múp lại khoe:
- Em cũng đi nằm được hơn tháng nay rồi. Cửa hàng họ tặng cho viên đá quý to bằng ngón tay cái nhưng mỏng dẹt, phía trên họ khoan 1 lỗ nhỏ để có chỗ luồn dây. Viên đá thật quý thì họ cho, còn cái dây kim tuyến mềm thì họ bán để luồn dây vào đeo viên đá. Cái dây hơi đắt 1 tý nhưng mà rất đẹp. Họ dặn phải đeo bên trong quần sao cho viên đá quý sát con bướm, đeo liên tục ngày này sang ngày khác kể cả lúc ngủ, lúc tắm rửa, đái ỉa thì mới hiệu nghiệm. Kể từ đó đến nay em thấy người em cứ rần rần phấn chấn hẳn lên, hình như Tetterol nó chạy trong người mạnh lắm, khéo trào ra cửa... mất.
Thế là hai vợ chồng hắn kéo nhau đi nằm giường điện. Vợ chồng hắn tính đi nằm giường không được cái nọ thì cũng được cái kia, ít nhất thì thư giãn cái lưng, mà trong phòng thì điều hòa mát lịm. Nằm hết tháng này sang tháng khác mà chả mất đồng nào. Tất nhiên vợ chồng hắn thừa biết, các công ty Hàn Quốc đặt giường nằm miễn phí cũng chẳng phải là nhà thương làm phúc. Nào tiền thuê nhà, tiền điện, tiền giường nằm, tiền nhân viên phục vụ...hàng đống chi phí chứ ít gì. Nhưng hắn cũng thừa biết mỗi một chiếc giường công ty bán ra những 4-5 chục triệu một cái với giá thành chỉ cùng lắm vài triệu 1 cái thì công ty HQ thu lãi đâu có ít. Nhưng thu của ai thì thu, chứ vợ chồng hắn ra Hà Nội sống là để thụ hưởng và kiếm lợi về mình. Trong việc này hắn cũng không bao giờ chịu mất 1 cắc bạc nào. Công ty HQ có khôn ngoan cũng thua vợ chồng hắn.
Nhưng du lịch miễn phí không phải ngày nào cũng diễn ra. Mà nằm giường điện miễn phí mỗi ngày cũng chỉ tốn có 1 giờ đồng hồ.Thời gian với vợ chồng hắn lúc này cực kỳ thừa thãi. Một ngày có 24 giờ thì dùng cho ăn, ngủ, nằm giường điện mới hết độ 1 phần 3. Còn những 2/3 thời gian trong ngày mà ngồi ở nhà chịu nóng thì vô lý thật. Muốn mát mẻ thì phải dùng các thiết bị điện làm mát, nhưng mùa nắng nóng năm nay chi phí cho tiền điện thật là lớn, chiếm tỷ trọng cao trong chi phí hàng tháng của nhà hắn.
Mà khỉ thật, năm nay sao lão Giời làm nhiều chỗ nóng, nhiều đợt nắng nóng gay gắt thế không biết. Hà Nội nóng lèng mèng nhiều hôm cũng 38 đến 40 độ C. Đấy là nhiệt độ do ngành Gia Cát Dự đo trong bóng râm, chứ đo ngoài đường nhựa nóng bỏng như 1 cháu phóng viên đã thử đo thì còn phải cộng thêm 5-6 độ nữa. Hà Nội (phố) ngày nay người đông như nêm cối, xe cộ các loại dầy đặc, nhiều khi khói xả mịt mù càng làm tăng cái ngột ngạt nóng bức. Đã thế hễ hở ra mét vuông đất nào là nhà đầu tư cấu kết với chính quyền nhét các chung cư cao tầng cao chót vót chẳng cần xét gì đến mật độ xây dựng. Nhiều hồ điều hòa, công viên cây xanh được vẽ ra rất đẹp trên giấy nhưng thực tế nhường cho các chung cư. Có ít cây cổ thụ trồng trên các trục đường lớn nay lại phải bứng đi để làm đường trên cao. Ồn, ô nhiễm và nóng lại càng thêm nóng.
Nóng! Nóng như thiêu như đốt. Nóng từ sáng đến đêm. Sờ vào đâu cũng nóng. Trong nhà bước ra hè cứ như bị bà hỏa hắt lửa vào mặt. Đúng vào lúc này thì thằng Điên nặng tăng giá vô tội vạ, vừa lừa vừa tăng. Sau 1 tháng tăng giá điện, tiền điện nhà hắn phải trả gần gấp đôi khi trước. Tiền điện chiếm mất 50% Tổng chi tiêu của gia đinh hắn 1 tháng. Hắn giật mình và tức thằng điên nặng. Nhưng vốn là cán bộ Trung Cao, cả đời công tác ở một tỉnh nhớn, hắn thừa biết các Công ty độc quyền ở xứ này chỉ giỏi móc túi người tiêu dùng (kể cả bắt chẹt một cách trắng trợn nhất) để bù vào các khoản lỗ lã, hoặc giả lỗ để móc tiền chia nhau và thỏa mãn các lợi ích riêng. Khi nhiều người kêu quá thì chú Huệ Thủ phó còn làm thơ đổ tại Giời. Chú Phúc Thủ Trưởng thì yêu cầu bố thằng điên nặng làm động tác kiểm tra thằng con 1 tý để xoa dịu nỗi tức của dân chúng. Hắn làm công chức già đời hắn biết, với tài giả, đức dởm của rất nhiều quan phụ mẫu thời nay thì chả trông mong gì. Hắn bàn với vợ các nội dung hành động trong nhà hắn để thầm chiến đấu với thằng điên nặng. Hắn quyết lập kỷ cương mới trong sử dụng điện để hàng tháng phải trả ít tiền điện hơn trước khi thằng điên nặng chưa tăng, thậm chí đến lúc nào đó thằng điên nặng còn viện trăm ngàn lý do đòi tăng cao chót vót thì hắn cũng bình chân như vại.
Sau nhiều đêm ngày vợ chồng hắn bàn đi tính lại rất cụ thể chi tiết, xem xét lợi hại mọi nhẽ, cuối cùng vợ chồng hắn có được một kế hoạch tiết chế điện năng tối đa và đi vào thực hiện như sau:
1/ Việc sử dụng điều hòa là rất tốn điện. Từ nay nhà hắn quyết không dùng. Nếu phải dùng thì nhà hắn đi dùng ở chỗ khác hoàn toàn không mất tiền. Phần nội dung này dài và có phần thú vị nên để lại kể sau cùng.
2/ Bếp điện văn minh thật đấy nhưng cũng rất tốn điện. Nhà hắn chuyển sang đun bếp than tổ ong. Khi nào nấu nướng thì xách bếp đặt vào đít nhà hàng xóm mà đun nấu.
3/ Máy giặt thật tiện lợi và nhàn hạ nhưng cũng tốn nhiều điện và nước. Từ nay nhà hắn tạm ngừng sử dụng. Khi nào phải dùng thì vợ chồng sẽ bàn bạc cẩn thận và thống nhất sau. Trước mắt mùa hè nóng nực, có mà hâm tỷ độ mới mặc quần chùng áo dài. Nhiều en, nhiều mợ ra phố chả mặc có áo 2 dây và quần đùi cộc đến mức không thể cộc hơn để chống nóng đấy thôi. Vì thế hai vợ chồng hắn thống nhất chỉ mặc quần đùi mỏng và áo may ô. Đêm ngủ thì không được mặc gì, thực hiện đúng lời của các bác sĩ có chuyên môn cao và nhiệt huyết với cộng đồng đã khuyến cáo trên mạng, để lưu thông khí huyết và phòng chống nhiều bệnh tật khác. Với 2 bộ quần đùi và áo may ô thì mỗi ngày chỉ tốn 1 tý nước, 1 tý xà phòng, giặt 1 loáng là xong. Rõ ràng cần gì đến máy giặt.
4/ Tủ lạnh là cái máy phải chạy điện quanh năm ngày tháng, nên rất tốn điện, thế thì nhà hắn cũng tạm dừng. Hai vợ chồng hắn từ ngày về hưu ăn chay trường, đồ ăn chay đầy ngoài hiệu. Khi nào cần thứ gì ra hiệu mà lấy, cất trữ vào tủ lạnh ở nhà làm gì cho tốn điện.
5/ Sử dụng ti vi cũng tốn điện. TV loại cổ điển là cái máy ngốn điện. Loại mới to cỡ nửa cái chiếu để nó sáng khắp màn hình, lại còn nói oang oang cũng tốn điện lắm. Hắn thống nhất cao với vợ từ sau đợt tăng giá điện hai vợ chồng chỉ bật lên nghe hội Gia Cát Dự chẩn và báo bệnh của ông bà Giời hàng ngày để liệu mà phơi phóng chăn màn hoặc có đi tham dự du lịch miễn phí ở chỗ này chỗ kia không. Sau khi nghe chẩn báo xong thì tắt TV, vì có nghe hay xem TV cũng chả thấy có gì mới. Nội dung ngày nào cũng ang áng như ngày nào, Có nhiều nội dung cần thiết, bức xúc của dân chúng bao nhiêu năm thậm chí đến 20 năm như vụ Thủ Thiêm mà có ai giải quyết cho đúng đắn công bằng đâu. Thằng trùm gây ra tội lỗi thì vẫn nhơn nhơn lên bục giảng dậy mọi người phải thế này thế nọ còn hơn cả cụ Hồ dậy cán bộ đảng viên ngày trước. Thế thì còn muốn nghe hoặc xem TV làm gì.
6/ Dùng đèn chiếu sáng trong nhà cũng tốn điện. Tích tiểu thành đại. Vì vậy phải dùng thật hợp lý. Lúc nào, chỗ nào cần thì bật đèn. Không cần thì chỉ có hâm mới bật để phung phí đút tiền vào túi thằng điên nặng. Hắn với vợ hắn thống nhất cao như thế. Vì thế mà vợ hắn với hắn có cùng làm việc gì mà cần ánh sáng điện thì thì gắng thu xếp vào một không gian, 1 vị trí nào đó để chỉ bật 1 đèn, còn các chỗ khác đương nhiên đèn phải tắt. Khi hai vợ chồng ngồi nói chuyện gẫu hay bàn bạc việc gì không phải ghi chép... thì cũng tắt nốt điện. Không có ánh sáng điện thì mồm vẫn nói được, tai vẫn nghe được, đúng không? Còn muốn biết biểu cảm của người nói, người nghe trên khuôn mặt, mắt, mồm...thì cứ việc tưởng tượng ra là rõ cả. Vợ chồng thì vốn nhẵn mặt nhau từ thuở sắp lấy. Sao phải nhờ đến thằng điên nặng.
7/ Mỗi ngày còn mấy tiếng ngủ vẫn phải dùng quạt điện. Trước đây hắn và vợ ngủ mỗi người một giường, giường nào điều hòa và quạt nấy. Nay hắn và vợ thống nhất ngủ chung 1 giường (Tuy có hơi cách rách bất tiện cho việc đánh rắm. Từ trước đến nay các cụ vẫn dậy: Rắm của ai vừa mũi người ấy. Vì thế khi ngủ chung, vợ hắn nhất quyết không cho đánh rắm chung trên giường. Khi sắp đánh rắm phải cố nín và chạy nhanh ra nhà vệ sinh mà đánh) Hai vợ chồng ngủ chung 1 giường, chỉ cần 1 cái quạt bật ở số thấp nhất. Nhưng vợ chồng ngủ biến ngay vì hầu như cả ngày vợ chồng hắn hoạt động ở nhà văn hóa nên về rất dễ ngủ.
8/ Việc sạc điện thoại: Việc này tốn ít điện, nhưng với phương châm giành lợi tối đa về mình, vợ chồng hắn không bao giờ sạc điện thoại ở nhà. Vì hầu như vợ chồng hắn lúc nào cũng ở nhà văn hóa Tiểu khu nên việc tích điện cho điện thoại hàng ngày diễn ra ở đó.
Và bây giờ là chuyện vợ chồng hắn thường xuyên ở nhà văn hóa Tiểu khu phố để khỏi phải ở nhà, ít phải dùng hàng của thằng điên nặng.
Hắn có 1 thằng bạn nhà ở gần 1 đại siêu thị của chú Vượng Vin. Siêu thị này to lắm, dài lắm, nhiều tầng lắm. Có lần hắn cũng đã vào thăm siêu thị này. Trong siêu thị mà chú Vượng phải đặt tên các con đường đi lại để khách hàng khỏi nhầm lẫn, để tìm được địa chỉ hàng hóa cần mua. Trong siêu thị đáp ứng được nhiều nhu cầu của con người trong cuộc sống hàng ngày như mua sắm, ăn uống, chơi bời, giải trí...
Bạn hắn mách cho hắn biết, một trong những cách mà nhà bạn hắn giảm tiền điện trong mùa nắng nóng là cả nhà thường vào siêu thị này chống nóng. Hắn thấy cách làm của bạn hắn là hợp lý nhưng với nhà hắn thì không được, vì nhà hắn ở quá xa các siêu thị nhớn của Vượng vin. Gần nhà hắn cũng có 1 số siêu thị nhưng chỉ nhỏ bằng lỗ mũi. Các siêu thị đó thực ra chỉ là các cửa hàng có cửa kính, có gắn máy lạnh. Nhưng cái cửa hàng vài chục m2 đó thì sao mà đến giả vờ xem hàng suốt từ sáng đến đêm được. Thế rồi cái khó ló cái khôn, vợ chồng hắn cũng tìm ra những cách để hưởng thụ được sản phẩm của thằng điên nặng hàng ngày suốt từ sáng đến đêm mà cả tháng mỗi người chỉ phải trả có 50 ngàn VNĐ lại tha hồ được tắm trong không khí điều hòa mát lịm suốt ngày.
Ở khu hắn ở có 1 nhà văn hóa Tiểu khu. Nhà văn hóa không to nhưng nội dung hoạt động thì khá phong phú với phương châm tự trang trải các chi phí. Nhà văn hóa hoạt động từ 5 giờ sáng đến 22 giờ đêm hàng ngày và trọn cả tuần. Nào là cho thuê tiếp thị sản phẩm và bán hàng, nào hoạt động thư viện, định kỳ hoạt động văn nghệ, 2 tuần lại có nhóm sáng tác và giao lưu thơ vè hoạt đông, chơi và thi đấu bóng bàn, chơi và thi đấu cờ vua, cờ tướng, thiền dưỡng sinh và y ô ga Ấn Độ hẳn hoi. Nhà văn hóa trang bị đủ một số trang bị tiện nghi cần thiết. Đặc biệt hệ thống điều hòa mạnh, hoạt động tốt.
Sẵn có hiểu biết lý thuyết và thực hành về thiền dưỡng sinh và Y Ô ga, hắn đăng ký với nhà Văn hóa phụ trách huấn luyện khâu này. Nhóm thiền- Y Ô Ga này hoạt động 3 tiếng buổi sáng sớm và 3 tiếng buổi đêm. Thế là mỗi ngày 2 vợ chồng tiêu thêm vào đây 6 tiếng. Trừ giờ cơm nước và tắm giặt qua loa, thời gian còn lại trong ngày vẫn còn nhiều, chả lẽ lại ngồi nhà để cho thằng điên nặng cắt cổ. Vợ chồng hắn lại đăng ký vào các nhóm văn nghệ, nhóm chơi bóng bàn, nhóm chơi cờ vua, cờ tướng và nhóm thơ vè. Nhóm văn nghệ cùng lắm tuần tập và hát hò 1 lần. Vợ chồng hắn tuy không biết hát nhưng nhóm cần đông người để thỉnh thoảng lên phường hát cho khí thế, đông vui. Cứ đứng vào mấp máy mồm là được, khán giả ngồi dưới ngó lên đâu cần biết vợ chồng hắn câu gì và có đúng giai điệu tiết tấu của bài hay không. Cái chính là họ xem và nghe các cựu diễn viên Văn công hát ở tuổi hoàng hôn nó thế nào. Với nhóm thơ vè, vợ chồng hắn tuy không biết sáng tác nhưng hắn lại thuộc lòng khá nhiều bài thơ của các lãnh tụ và các nhà cách mạng tiền bối như thơ của cụ Hồ, thơ của đc Sóng Hồng, thơ của đc Tố Hữu, Xuân Thủy. Thậm chí đến thơ của ông Sáu búa vốn không phổ biến lắm mà hắn còn thuộc. Những buổi giao lưu này, hắn xin được đọc thơ của các vị trên, mà hầu hết là đọc vo, đọc mạch lạc, có diễn cảm làm các cụ trong nhóm lần nào cũng phấn khích vỗ tay rôm rốp tán thưởng. Với nhóm bóng bàn, cờ vua, cờ tướng hai vợ chồng vừa tập vừa chơi. Khi quen quen thì ham, nhiều khi không muốn rời bàn bóng, rời bàn cờ và rời nhà văn hóa nữa.
Kể từ sau 1 tháng thằng điên nặng tăng giá, vợ chồng hắn bám trụ nhà văn hóa tiểu khu mỗi ngày đến 15-16 tiếng. Hoạt động trong môi trường mát mẻ, vui vẻ, về nhà ăn ngon, ngủ nhanh. Tiền điện tháng vừa rồi còn bằng 1/5 so với tháng chưa tăng. Các hội đoàn sơ kết 6 tháng đầu năm đều biểu dương vợ chồng hắn là hội viên xuất sắc trong hoạt động văn hóa. Và hắn chắc mẩm thế nào cuối năm hắn cũng được Phường và không khéo cả Quận nữa biểu dương khen thưởng là chiến sĩ xuất sắc trên mặt trận văn hóa nữa.
Hắn lại càng thấy ở Hà Nội hay thật. Dù Hà Nội có nắng nóng ô nhiễm, dù thằng điên nặng có tăng giá đến đâu, hắn cũng chẳng ngán gì.
9719-TTT
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét