Thật cảm động và cảm phục
221219-st
221219-st

Tien Hoangmanh
NƯỚC MẮT NGƯỜI LÍNH GIÀ
Fb Sơn Vũ
Fb Sơn Vũ
Ông kể: “ Giữa năm 76 tao được về phép lần đầu tiên sau giải phóng. Nhưng tao không lên nhà thằng Kỳ ngay, tao đợi khi gần hết phép sẽ lên nhà nó và ở chơi một vài ngày. Đã tính trước vậy rồi nên đến ngày trả phép tao chia tay gia đình, ra bến bắt xe lên nhà thằng Kỳ Gặp mẹ nó là tao nhận ra ngay vì Kỳ rất giống mẹ, tao ôm lấy bà và khóc, khóc không cản được. Mẹ Kỳ không khóc nhưng chị nó và mấy đứa em lại khóc theo, vài người hàng xóm qua chơi thấy cảnh đó cũng sụt sịt. Kỳ đã được báo tử từ mấy năm trước, nhưng trên bàn thờ không có ảnh nó mặc quân phục, may mà lúc ấy tao vẫn còn giữ được ảnh nó và ảnh tao chụp trước khi đi B, tao đưa cho mẹ Kỳ để tạm lên bàn thờ và sau này sẽ phóng to. Đến lúc ấy mẹ Kỳ mới khóc, bà không khóc to,nước mắt tứa ra chảy dài trên mặt,miệng rầm rì Kỳ ơi, Kỳ ơi, con về với mẹ rồi, bạn con thằng Quý cũng về cùng con, con ơi...
Tao ở đấy chơi hai ngày. Đêm trước ngày trả phép, tao nói với mẹ Kỳ xin phép được nằm chung giường với bà. Hồi cùng ở với nhau, Kỳ đã kể buổi tối trước hôm lên đường trả phép về đơn vị để vào nam nó cũng xin được nằm chung giường với mẹ, nó bảo cho đến giờ em vẫn còn nhớ mùi mồ hôi mẹ, mùi ẩm thấp của gian nhà ngang và lúc ấy em nghĩ sau này đánh giặc xong rồi em sẽ về xây lại nhà cho mẹ, mua giường gỗ cho mẹ nằm đỡ đau lưng...
Đêm ấy, hai bà con nằm nói đủ thứ chuyện. Tao kể chuyện đào hầm, hành quân, kể về những ngày thiếu đói, cả chuyện chúng tao tắm sông, bắt cá... còn mẹ Kỳ bà rì rầm kể về những chuyện nghịch ngợm của nó, đánh nhau với trẻ trong xóm thế nào, nó chịu học ra sao, chuyện buổi sáng lần về phép cuối cùng trước khi ra bến xe về đơn vị nó còn tranh thủ gánh nước đổ đầy chum cho mẹ...
Trở vào đơn vị, tao được điều động đi học, học xong được bổ sung về đơn vị khác. Sau đó đánh biên giới Tây nam, hết ngoài đảo đến đất liền, rồi sang Miên. Trong thời gian ấy tao có viết thư về cho mẹ Kỳ, và có gửi tiền về cho bà. Thời gian đơn vị ở bên Kỳ thư tao gửi về cho nhà Kỳ bị trả lại, hỏi bắc cầu mãi mới biết nhà Kỳ không còn ở quê, nhà cũ nơi tao đã đến giờ người khác ở còn gia đình nghe đâu vào tận Tây nguyên! Biết như thế nhưng tao đâu có thời gian đi tìm, hơn nữa khi ấy vừa có con nhỏ lu bù việc chung việc riêng. Thế là thất lạc với gia đình Kỳ từ đận ấy.
Cách đây gần chục năm, nhân chuyến đưa hài cốt liệt sỹ cùng đơn vị về Bắc tao tranh thủ ghé qua nhà cũ của Kỳ, may quá, gặp ngay bà chị Kỳ đang sống tại đấy. Nghe tao kể lại chuyện thư từ bị trả lại, chuyện bặt tin gia đình, chị Kỳ sụt sùi. Thời gian ấy cả nhà theo gia đình ông bác vào Tây nguyên, nhưng nhà vẫn giữ cho người họ hàng ở tạm, mà cũng chỉ cho ở nhà ngang còn nhà trên để làm nơi thờ tự, mẹ chị giữ không cho ai ở. Mẹ không muốn đi nhưng cả nhà đi nên phải theo, mẹ còn bảo đi hết rồi thằng Quý em mày về ai đưa đón nó? Bây giờ chị về đây ở luôn rồi! May quá lại được gặp em...
Ngày mẹ mất ở trong Tây nguyên, không biết em ở đâu mà báo nên gia đình đành chịu, giờ mẹ đã được thay áo đưa về quê rồi, cụ muốn được nằm bên Kỳ, em ạ.
Em biết không, ngày còn sống tiền em gửi về mẹ kiên quyết không tiêu. Mẹ bảo, tiền thằng Quý gửi về cho tao giữ hộ, khi nào nó lấy vợ tao đưa lại, hoặc cho vợ nó, con nó. Chị em trong nhà nói thế nào cụ cũng không chịu, luôn cất kĩ, giấu kĩ vào dùi tượng quấn quanh người. Mẹ mất rồi nhưng chị và gia đình vẫn giữ hi vọng sẽ gặp lại em để trao lại.
Chị Kỳ lấy từ trên bàn thờ, sau khung ảnh bà cụ xuống một gói giấy, và tao đã tu lên khóc khi chị mở gói giấy trong đó là những đồng tiền tao gửi về mà mẹ vẫn dành giữ để chờ ngày đưa lại cho tao...”
Kể đến đây, tiếng ông lạc hẳn, nghèn nghẹn và nước mắt ứa ra. Ông vẫn để những giọt nước mắt lăn trên mặt, ngậm ngùi:
“ Những người may mắn còn sống sau chiến tranh như tao và mày ít nhiều đều mang nợ, mang nợ với một người, vài người và với tất cả... với người chết và cả với người sống!
Không trừ một ai, chỉ có chết thì mới hết nợ !”
Tao ở đấy chơi hai ngày. Đêm trước ngày trả phép, tao nói với mẹ Kỳ xin phép được nằm chung giường với bà. Hồi cùng ở với nhau, Kỳ đã kể buổi tối trước hôm lên đường trả phép về đơn vị để vào nam nó cũng xin được nằm chung giường với mẹ, nó bảo cho đến giờ em vẫn còn nhớ mùi mồ hôi mẹ, mùi ẩm thấp của gian nhà ngang và lúc ấy em nghĩ sau này đánh giặc xong rồi em sẽ về xây lại nhà cho mẹ, mua giường gỗ cho mẹ nằm đỡ đau lưng...
Đêm ấy, hai bà con nằm nói đủ thứ chuyện. Tao kể chuyện đào hầm, hành quân, kể về những ngày thiếu đói, cả chuyện chúng tao tắm sông, bắt cá... còn mẹ Kỳ bà rì rầm kể về những chuyện nghịch ngợm của nó, đánh nhau với trẻ trong xóm thế nào, nó chịu học ra sao, chuyện buổi sáng lần về phép cuối cùng trước khi ra bến xe về đơn vị nó còn tranh thủ gánh nước đổ đầy chum cho mẹ...
Trở vào đơn vị, tao được điều động đi học, học xong được bổ sung về đơn vị khác. Sau đó đánh biên giới Tây nam, hết ngoài đảo đến đất liền, rồi sang Miên. Trong thời gian ấy tao có viết thư về cho mẹ Kỳ, và có gửi tiền về cho bà. Thời gian đơn vị ở bên Kỳ thư tao gửi về cho nhà Kỳ bị trả lại, hỏi bắc cầu mãi mới biết nhà Kỳ không còn ở quê, nhà cũ nơi tao đã đến giờ người khác ở còn gia đình nghe đâu vào tận Tây nguyên! Biết như thế nhưng tao đâu có thời gian đi tìm, hơn nữa khi ấy vừa có con nhỏ lu bù việc chung việc riêng. Thế là thất lạc với gia đình Kỳ từ đận ấy.
Cách đây gần chục năm, nhân chuyến đưa hài cốt liệt sỹ cùng đơn vị về Bắc tao tranh thủ ghé qua nhà cũ của Kỳ, may quá, gặp ngay bà chị Kỳ đang sống tại đấy. Nghe tao kể lại chuyện thư từ bị trả lại, chuyện bặt tin gia đình, chị Kỳ sụt sùi. Thời gian ấy cả nhà theo gia đình ông bác vào Tây nguyên, nhưng nhà vẫn giữ cho người họ hàng ở tạm, mà cũng chỉ cho ở nhà ngang còn nhà trên để làm nơi thờ tự, mẹ chị giữ không cho ai ở. Mẹ không muốn đi nhưng cả nhà đi nên phải theo, mẹ còn bảo đi hết rồi thằng Quý em mày về ai đưa đón nó? Bây giờ chị về đây ở luôn rồi! May quá lại được gặp em...
Ngày mẹ mất ở trong Tây nguyên, không biết em ở đâu mà báo nên gia đình đành chịu, giờ mẹ đã được thay áo đưa về quê rồi, cụ muốn được nằm bên Kỳ, em ạ.
Em biết không, ngày còn sống tiền em gửi về mẹ kiên quyết không tiêu. Mẹ bảo, tiền thằng Quý gửi về cho tao giữ hộ, khi nào nó lấy vợ tao đưa lại, hoặc cho vợ nó, con nó. Chị em trong nhà nói thế nào cụ cũng không chịu, luôn cất kĩ, giấu kĩ vào dùi tượng quấn quanh người. Mẹ mất rồi nhưng chị và gia đình vẫn giữ hi vọng sẽ gặp lại em để trao lại.
Chị Kỳ lấy từ trên bàn thờ, sau khung ảnh bà cụ xuống một gói giấy, và tao đã tu lên khóc khi chị mở gói giấy trong đó là những đồng tiền tao gửi về mà mẹ vẫn dành giữ để chờ ngày đưa lại cho tao...”
Kể đến đây, tiếng ông lạc hẳn, nghèn nghẹn và nước mắt ứa ra. Ông vẫn để những giọt nước mắt lăn trên mặt, ngậm ngùi:
“ Những người may mắn còn sống sau chiến tranh như tao và mày ít nhiều đều mang nợ, mang nợ với một người, vài người và với tất cả... với người chết và cả với người sống!
Không trừ một ai, chỉ có chết thì mới hết nợ !”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét