Tranh công đổ lỗi là đặc sản của hệ thống nhà sản
26320-NBD
26320-NBD
Dao Pham Viet
CƯỠNG LỆNH MAO TRẠCH ĐÔNG, “HÙM XÁM ĐƯỜNG SỐ 4”-TRUNG TÁ ĐẶNG VĂN VIỆT SUỐT ĐỜI BỊ “ CÙM” ( Phần 2)
THẮNG TRẬN ĐÔNG KHÊ- CẢ TRẦN CANH VÀ VÕ NGUYÊN GIÁP ĐỀU CHO LÀ TÀI CỦA MÌNH??
1/ Tư liệu từ phía Trung Quốc
Vào năm 1990, Nhà xuất bản Giải Phóng Quân Nhân Dân tại Bắc Kinh ấn hành cuốn “Ghi chép thực về việc tham dự của Đoàn Cố Vấn Quân Sự Trung Quốc trong cuộc viện trợ VN chiến đấu chống Pháp”. Cuốn sách này đến năm 2002 lại được nhà xuất bản Lịch Sử Đảng Cộng sản Trung Quốc giản lược và in lại dưới tên “Hồi ký của những người trong cuộc: Ghi chép thực về việc đoàn Cố Vấn Quân Sự Trung Quốc viện trợ Việt Nam chống Pháp”.
Bản tiếng Việt là một tài liệu lưu hành nội bộ của đảng CSVN do Dương Danh Dy (cựu Bí thư thứ nhất của Đại sứ quán VN tại Bắc Kinh) và Trần Hữu Nghĩa dịch và hiệu đính, xuất bản năm 2009. Cuốn hồi ký này viết về Chiến dịch Biên giới như sau:
“ Sau gần 3 tháng Trung Ương của hai đảng CS Trung Quốc và VN nghiên cứu và suy nghĩ trao đổi về sự chọn lựa mục tiêu tấn công giữa hai tỉnh Lào Cai và Cao Bằng, đích thân Mao Trạch Đông đã gửi điện văn cho Trung Ương đảng CSVN ra lệnh đánh Cao Bằng trước (theo La Quý Ba trong Hồi Ký).
Mới đầu, các cấp chỉ huy QĐND trong Chiến Dịch Biên Giới (CDBG) kể cả Võ Nguyên Giáp đều muốn tập trung tấn công thị xã Cao Bằng, nhưng Trần Canh bác bỏ và quyết định phải đánh Đông Khê trước. Cuộc tấn công Đông Khê diễn ra vào trung tuần tháng 9 năm 1950, sau 3 ngày thì bộ đội CS chiếm được Đông Khê, nhưng thiệt hại nặng. Trương Quảng Hoa thuật lại trong Hồi Ký rằng sau trận đánh, Trần Canh nói với Hồ Chí Minh: “Trận đánh Đông Khê… không phải là cuộc chiến đấu thành công. Quân ta thương vong hơn 500 người mà tiêu diệt không đầy 300 tên địch, cái giá quá lớn!”.
Tài liệu này cho rằng: Tác giả của kế hoạch đánh Đông Khê là của Trần Canh?
Bản tiếng Việt là một tài liệu lưu hành nội bộ của đảng CSVN do Dương Danh Dy (cựu Bí thư thứ nhất của Đại sứ quán VN tại Bắc Kinh) và Trần Hữu Nghĩa dịch và hiệu đính, xuất bản năm 2009. Cuốn hồi ký này viết về Chiến dịch Biên giới như sau:
“ Sau gần 3 tháng Trung Ương của hai đảng CS Trung Quốc và VN nghiên cứu và suy nghĩ trao đổi về sự chọn lựa mục tiêu tấn công giữa hai tỉnh Lào Cai và Cao Bằng, đích thân Mao Trạch Đông đã gửi điện văn cho Trung Ương đảng CSVN ra lệnh đánh Cao Bằng trước (theo La Quý Ba trong Hồi Ký).
Mới đầu, các cấp chỉ huy QĐND trong Chiến Dịch Biên Giới (CDBG) kể cả Võ Nguyên Giáp đều muốn tập trung tấn công thị xã Cao Bằng, nhưng Trần Canh bác bỏ và quyết định phải đánh Đông Khê trước. Cuộc tấn công Đông Khê diễn ra vào trung tuần tháng 9 năm 1950, sau 3 ngày thì bộ đội CS chiếm được Đông Khê, nhưng thiệt hại nặng. Trương Quảng Hoa thuật lại trong Hồi Ký rằng sau trận đánh, Trần Canh nói với Hồ Chí Minh: “Trận đánh Đông Khê… không phải là cuộc chiến đấu thành công. Quân ta thương vong hơn 500 người mà tiêu diệt không đầy 300 tên địch, cái giá quá lớn!”.
Tài liệu này cho rằng: Tác giả của kế hoạch đánh Đông Khê là của Trần Canh?
2/ Hồi kỳ của Đại tướng Võ Nguyên Giáp
“Tôi nghĩ cách mở đầu chiến dịch tốt nhất vẫn là đánh Đông Khê. Đông Khê là cứ điểm quan trọng nối liền Thất Khê với Cao Bằng. Cứ điểm Đông Khê mặc dù đã được củng cố, vẫn nằm trong khả năng tiêu diệt của bộ đội ta. Mất Đông Khê, địch hoặc sẽ phải chiếm lại, hoặc sẽ phải rút khỏi Cao Bằng. Ta sẽ có điều kiện đánh địch ngoài công sự. Nếu địch không chiếm lại Đông Khê, ta sẽ đánh tiếp Thất Khê…”
“Chiến dịch Biên Giới” (1)-GOCNHIN.NET-Văn...gocnhin.net/cgi-bin/viewitem.pl?7003
“Tôi nghĩ cách mở đầu chiến dịch tốt nhất vẫn là đánh Đông Khê. Đông Khê là cứ điểm quan trọng nối liền Thất Khê với Cao Bằng. Cứ điểm Đông Khê mặc dù đã được củng cố, vẫn nằm trong khả năng tiêu diệt của bộ đội ta. Mất Đông Khê, địch hoặc sẽ phải chiếm lại, hoặc sẽ phải rút khỏi Cao Bằng. Ta sẽ có điều kiện đánh địch ngoài công sự. Nếu địch không chiếm lại Đông Khê, ta sẽ đánh tiếp Thất Khê…”
“Chiến dịch Biên Giới” (1)-GOCNHIN.NET-Văn...gocnhin.net/cgi-bin/viewitem.pl?7003
3/ Phân tích-Suy luận của Phạm Viết Đào
“Tác giả của kế hoạch đánh Đông Khê là của Trung đoàn trưởng 174 Đặng Văn Việt; Không phải của Trần Canh hay Võ Nguyên Giáp”
“Tác giả của kế hoạch đánh Đông Khê là của Trung đoàn trưởng 174 Đặng Văn Việt; Không phải của Trần Canh hay Võ Nguyên Giáp”
Đây là góc khuất của lịch sử đòi hỏi các nhà viết sử phải có trách nhiệm làm sáng tỏ. Trong một clip đã được Phạm Viết Đào ghi, Trung tá Đặng Văn Việt thổ lộ: ” Trận Đông Khê tôi được giao nhiệm vụ chỉ huy mở chiến dịch giải phóng biên giới, Võ Nguyên Giáp và Trần Canh giao cho tôi đánh Cao Bằng, đánh Cao Bằng nhằm nhổ các cứ điểm từ trên đỉnh đầu trước, sau đó đánh lan từ Cao Bằng xuống Bắc Kạn. Tưởng là dễ ăn nhưng thực tế không dễ dàng như thế. Trận này giao cho Trung đoàn 174 của tôi làm chủ công. Tôi đã đi điều tra rất kỹ, đã lập kế hoạch, sa bàn để chuẩn bị đánh Cao Bằng.
Nếu đánh Cao Bằng thì có khi tôi cũng đã chết vì đây là một pháo đài. Đánh xong các cứ điểm dọc biên giới rồi mà cũng không thể đánh được Cao Bằng vì nó hiểm hóc quá. Cao Bằng là một pháo đài nằm giữa, xung quanh là hệ thống lô cốt, trong bụng nó là hệ thống đường hầm, có đầy đủ vũ khí, đạn dược, nước và lương thực phẩm đầy đủ. Các đường, hầm ngầm có đường nối với các lô cốt. Nếu mình chiếm được lô cốt, nó chui vào trong bụng có thể ở hàng tháng ở trong đó được. Mình mà truy kích vào hầm ngầm thì mình chết trong đó luôn. Xung quanh pháo đài, Pháp xây dựng đường cho xe tăng chạy quang pháo đài…”
Qua đoạn clip trên, ông Đặng Văn Việt cho rằng: Chủ trương đánh vào Đông Khê là chủ trương của ông, ông đã không đánh theo chỉ đạo của Trần Canh, của Quân ủy Trung ương và Võ Nguyên Giáp.
Về sự kiện này, trong hồi ký “Ghi chép thực về việc tham dự của Đoàn Cố Vấn Quân Sự Trung Quốc trong cuộc viện trợ VN chiến đấu chống Pháp lại cho rằng: Mới đầu, các cấp chỉ huy QĐND trong Chiến Dịch Biên Giới (CDBG) kể cả Võ Nguyên Giáp đều muốn tập trung tấn công thị xã Cao Bằng, nhưng Trần Canh bác bỏ và quyết định phải đánh Đông Khê trước…”
Trong hồi ký, Đại tướng Võ Nguyên Giáp kể lại sự kiện này: “Kế hoạch đánh thị xã Cao Bằng là do tập thể (Tổng quân ủy) đề xuất và cấp trên (Thường vụ) chấp thuận, chứ “Trong tư tưởng của tôi từ trước, điểm đột phá trên chiến trường này phải là Đông Khê”.
(Đại tướng Võ Nguyên Giáp, hồi ký Đường tới Điện Biên Phủ in lại trong
Tổng tập hồi ký, nxb. Quân Đội Nhân Dân, Hà Nội, 2006, tr. 626-637)
Trong một đoạn khác trong hồi ký, Đại tướng Vò Nguyên Giáp kể: “Lấy thị xã Cao Bằng làm điểm đột phá để mở đầu chiến dịch có phải là sự lựa chọn đúng không? Cao Bằng là một vị trí đột xuất nằm sâu trong hậu phương ta ở phía bắc. Ở đây, địch có 2 tiểu đoàn. Nếu đánh thắng, ta sẽ giải phóng được một thị xã quan trọng ở biên giới, ảnh hưởng chính trị sẽ rất lớn. Nhưng bộ đội ta chưa hề đánh một vị trí 2 tiểu đoàn Âu-Phi. Cao Bằng như tôi đã biết, nằm giữa hai con sông, và có ngôi thành cổ rất vững chắc. Đánh Cao Bằng sẽ thực sự là một trận công kiên lớn mà chúng ta còn chưa có kinh nghiệm.
Trong tư tưởng của tôi từ trước, điểm đột phá trên chiến trường này phải là Đông Khê. Ở đây địch đóng 1 tiểu đoàn, nằm trong khả năng tiêu diệt của bộ đội ta. Mất Đông Khê, Cao Bằng sẽ trở nên hoàn toàn cô lập. Địch nhất định phải chiếm lại Đông Khê. Bộ đội ta sẽ có điều kiện tiêu diệt bộ binh địch trên địa hình rừng núi. Tôi đã nói với Bộ Tổng tham mưu, tạm thời chưa đụng vào những vị trí địch trên đường số 4, chưa đánh động chúng”, hồi ký “Đường tới Điện Biên Phủ”
Qua những đoạn hồi ký trên có thể vắn tắt: Phía Trung Quốc cho rằng: Ngay từ đầu tướng Trần Canh chủ trương chọn đánh Đông Khê không đánh Cao Bằng? Phía Trung Quốc cũng xác nhận: Từ đầu Tướng Giáp đã chủ trương chọn Cao Bằng làm mũi đột phá… Thế nhưng khi bắt tay vào triển khai chiến dịch, qua hồi ký và qua trinh sát thực địa, Tướng Giáp đã thay đổi quyết định của Tổng quân ủy, đột phá đánh Đông Khê mà không đánh vào Cao Bằng…
Trong thâm tâm, theo Tướng Giáo trong hồi ký sau này kể: Tư tưởng của ông vẫn muốn chọn Đông Khê làm mũi đột phá. Thế thì tại sao Tổng quân ủy vẫn quyết định đánh Cao Bằng như chính ông kể sau này? Khó tin: Quyết định đánh Cao Bằng mà Tổng quân ủy đã ra quyết định như hồi ký Võ Nguyên Giáp là trái với nhận thức của các nhân ông chăng? Vậy thì: Võ Nguyên Giáp chịu sức ép của số đông hay ông chịu sức ép của ai đế chấp nhận kế hoạch đánh Cao Bằng là chủ trương trái với nhận thức của ông như ông kể sau này?
Bởi vì, đây là trận mở màn, lần đầu tiên phía Việt Nam tập trung một lực lượng lớn, đánh vận động chiến. Trong “Đường tới Điện Biên”, Tướng Giáp cho biết: Trận này ta tập trung 3 trung đoàn và một số tiểu đoàn độc lập trợ chiến. Còn Trung tá Đặng Văn Việt thì lại cho rằng: Trận này chỉ có 2 trung đoàn tham chiến, đó là Trung đoàn 174 do ông chỉ huy và Trung đoàn 209 do Lê Trọng Tấn chỉ huy. Nhưng giải quyết trận đánh, chủ yếu do Trung đoàn 174 đánh; Trung đoàn 209 của Lê Trọng Tấn mãi đến chiều mới tham chiến do lạc đường?
Tôi tin vào ý kiến của Trung tá Đặng Văn Việt đã được Phạm Viết Đào trực tiếp ghi đầu năm 2018 và đã đưa lên Youtube. Khởi điểm, cố vấn Trung Quốc Trần Canh và Tổng quân ủy TW chủ trương chọn Cao Bằng làm đột phá khẩu bởi vì như Hồi ký của Trưởng đoàn cố vấn chính trị La Quý Ba đã nói rõ là sau 3 tháng nghiên cứu, “đích thân Mao Trạch Đông đã gửi điện văn cho Trung Ương đảng CSVN ra lệnh đánh Cao Bằng trước”. Vào thời điểm đó Mao Trạch Đông như là một vị “thánh sống” ; Trần Canh, Đoàn Cố vấn Trung Quốc và cả Tổng quân ủy Trung ương khó tin lại dám làm trái chỉ thị của Mao.
Từ đầu, nếu Trần Canh quả thật đưa ra chủ trương chọn Đông Khê làm mũi đột phá như các hồi ký viết để tranh công sau này thì khó tin: Tổng quân ủy lại ra quyết định đánh Cao Bằng? Và càng khó tin Trần Canh dám đưa ra chủ trương trái với chỉ thị của Mao Trạch Đông vì hai đảng trước đó đã trao đi đổi lại rồi mới tham mưu cho Mao Trạch Đông chỉ thị đánh Cao Bằng?
Người tham mưu số một cho Mao đánh Cao Bằng phải là Trần Canh, thứ đến mới đến cố vấn chính trị La Quý Ba…Chẳng nhẽ Trần Canh thấy cần đánh Đông Khê mới đúng mà lại không có ý kiến tham mưu gì để Mao ra chỉ thị đánh Cao Bằng?!
Khi được giao triển khai nhiệm vụ, chắc chắn Đặng Văn Việt vào thời điểm đó không nằm trong Tổng quân ủy, trực tiếp vào trận mới nhận ra đánh Đông Khê mới có khả năng thắng. Và kết quả đã đúng như dự tính của ông. Còn sau này, những lời lẽ tranh công đổ lỗ của Trung Quốc là chuyện thường tìnhcủa họ.
Còn Tướng Giáp xác nhận trong hồi ký: Kế hoạch mở màn chiến dịch biên giới 1950 đã thay đổi vào phút chót. Ông không nói rõ tác nhân nào đã dẫn tới sự thay đổi này, ông không ghi nhận “công đầu” này là của Đặng Văn Việt…
( Còn nữa)
Nếu đánh Cao Bằng thì có khi tôi cũng đã chết vì đây là một pháo đài. Đánh xong các cứ điểm dọc biên giới rồi mà cũng không thể đánh được Cao Bằng vì nó hiểm hóc quá. Cao Bằng là một pháo đài nằm giữa, xung quanh là hệ thống lô cốt, trong bụng nó là hệ thống đường hầm, có đầy đủ vũ khí, đạn dược, nước và lương thực phẩm đầy đủ. Các đường, hầm ngầm có đường nối với các lô cốt. Nếu mình chiếm được lô cốt, nó chui vào trong bụng có thể ở hàng tháng ở trong đó được. Mình mà truy kích vào hầm ngầm thì mình chết trong đó luôn. Xung quanh pháo đài, Pháp xây dựng đường cho xe tăng chạy quang pháo đài…”
Qua đoạn clip trên, ông Đặng Văn Việt cho rằng: Chủ trương đánh vào Đông Khê là chủ trương của ông, ông đã không đánh theo chỉ đạo của Trần Canh, của Quân ủy Trung ương và Võ Nguyên Giáp.
Về sự kiện này, trong hồi ký “Ghi chép thực về việc tham dự của Đoàn Cố Vấn Quân Sự Trung Quốc trong cuộc viện trợ VN chiến đấu chống Pháp lại cho rằng: Mới đầu, các cấp chỉ huy QĐND trong Chiến Dịch Biên Giới (CDBG) kể cả Võ Nguyên Giáp đều muốn tập trung tấn công thị xã Cao Bằng, nhưng Trần Canh bác bỏ và quyết định phải đánh Đông Khê trước…”
Trong hồi ký, Đại tướng Võ Nguyên Giáp kể lại sự kiện này: “Kế hoạch đánh thị xã Cao Bằng là do tập thể (Tổng quân ủy) đề xuất và cấp trên (Thường vụ) chấp thuận, chứ “Trong tư tưởng của tôi từ trước, điểm đột phá trên chiến trường này phải là Đông Khê”.
(Đại tướng Võ Nguyên Giáp, hồi ký Đường tới Điện Biên Phủ in lại trong
Tổng tập hồi ký, nxb. Quân Đội Nhân Dân, Hà Nội, 2006, tr. 626-637)
Trong một đoạn khác trong hồi ký, Đại tướng Vò Nguyên Giáp kể: “Lấy thị xã Cao Bằng làm điểm đột phá để mở đầu chiến dịch có phải là sự lựa chọn đúng không? Cao Bằng là một vị trí đột xuất nằm sâu trong hậu phương ta ở phía bắc. Ở đây, địch có 2 tiểu đoàn. Nếu đánh thắng, ta sẽ giải phóng được một thị xã quan trọng ở biên giới, ảnh hưởng chính trị sẽ rất lớn. Nhưng bộ đội ta chưa hề đánh một vị trí 2 tiểu đoàn Âu-Phi. Cao Bằng như tôi đã biết, nằm giữa hai con sông, và có ngôi thành cổ rất vững chắc. Đánh Cao Bằng sẽ thực sự là một trận công kiên lớn mà chúng ta còn chưa có kinh nghiệm.
Trong tư tưởng của tôi từ trước, điểm đột phá trên chiến trường này phải là Đông Khê. Ở đây địch đóng 1 tiểu đoàn, nằm trong khả năng tiêu diệt của bộ đội ta. Mất Đông Khê, Cao Bằng sẽ trở nên hoàn toàn cô lập. Địch nhất định phải chiếm lại Đông Khê. Bộ đội ta sẽ có điều kiện tiêu diệt bộ binh địch trên địa hình rừng núi. Tôi đã nói với Bộ Tổng tham mưu, tạm thời chưa đụng vào những vị trí địch trên đường số 4, chưa đánh động chúng”, hồi ký “Đường tới Điện Biên Phủ”
Qua những đoạn hồi ký trên có thể vắn tắt: Phía Trung Quốc cho rằng: Ngay từ đầu tướng Trần Canh chủ trương chọn đánh Đông Khê không đánh Cao Bằng? Phía Trung Quốc cũng xác nhận: Từ đầu Tướng Giáp đã chủ trương chọn Cao Bằng làm mũi đột phá… Thế nhưng khi bắt tay vào triển khai chiến dịch, qua hồi ký và qua trinh sát thực địa, Tướng Giáp đã thay đổi quyết định của Tổng quân ủy, đột phá đánh Đông Khê mà không đánh vào Cao Bằng…
Trong thâm tâm, theo Tướng Giáo trong hồi ký sau này kể: Tư tưởng của ông vẫn muốn chọn Đông Khê làm mũi đột phá. Thế thì tại sao Tổng quân ủy vẫn quyết định đánh Cao Bằng như chính ông kể sau này? Khó tin: Quyết định đánh Cao Bằng mà Tổng quân ủy đã ra quyết định như hồi ký Võ Nguyên Giáp là trái với nhận thức của các nhân ông chăng? Vậy thì: Võ Nguyên Giáp chịu sức ép của số đông hay ông chịu sức ép của ai đế chấp nhận kế hoạch đánh Cao Bằng là chủ trương trái với nhận thức của ông như ông kể sau này?
Bởi vì, đây là trận mở màn, lần đầu tiên phía Việt Nam tập trung một lực lượng lớn, đánh vận động chiến. Trong “Đường tới Điện Biên”, Tướng Giáp cho biết: Trận này ta tập trung 3 trung đoàn và một số tiểu đoàn độc lập trợ chiến. Còn Trung tá Đặng Văn Việt thì lại cho rằng: Trận này chỉ có 2 trung đoàn tham chiến, đó là Trung đoàn 174 do ông chỉ huy và Trung đoàn 209 do Lê Trọng Tấn chỉ huy. Nhưng giải quyết trận đánh, chủ yếu do Trung đoàn 174 đánh; Trung đoàn 209 của Lê Trọng Tấn mãi đến chiều mới tham chiến do lạc đường?
Tôi tin vào ý kiến của Trung tá Đặng Văn Việt đã được Phạm Viết Đào trực tiếp ghi đầu năm 2018 và đã đưa lên Youtube. Khởi điểm, cố vấn Trung Quốc Trần Canh và Tổng quân ủy TW chủ trương chọn Cao Bằng làm đột phá khẩu bởi vì như Hồi ký của Trưởng đoàn cố vấn chính trị La Quý Ba đã nói rõ là sau 3 tháng nghiên cứu, “đích thân Mao Trạch Đông đã gửi điện văn cho Trung Ương đảng CSVN ra lệnh đánh Cao Bằng trước”. Vào thời điểm đó Mao Trạch Đông như là một vị “thánh sống” ; Trần Canh, Đoàn Cố vấn Trung Quốc và cả Tổng quân ủy Trung ương khó tin lại dám làm trái chỉ thị của Mao.
Từ đầu, nếu Trần Canh quả thật đưa ra chủ trương chọn Đông Khê làm mũi đột phá như các hồi ký viết để tranh công sau này thì khó tin: Tổng quân ủy lại ra quyết định đánh Cao Bằng? Và càng khó tin Trần Canh dám đưa ra chủ trương trái với chỉ thị của Mao Trạch Đông vì hai đảng trước đó đã trao đi đổi lại rồi mới tham mưu cho Mao Trạch Đông chỉ thị đánh Cao Bằng?
Người tham mưu số một cho Mao đánh Cao Bằng phải là Trần Canh, thứ đến mới đến cố vấn chính trị La Quý Ba…Chẳng nhẽ Trần Canh thấy cần đánh Đông Khê mới đúng mà lại không có ý kiến tham mưu gì để Mao ra chỉ thị đánh Cao Bằng?!
Khi được giao triển khai nhiệm vụ, chắc chắn Đặng Văn Việt vào thời điểm đó không nằm trong Tổng quân ủy, trực tiếp vào trận mới nhận ra đánh Đông Khê mới có khả năng thắng. Và kết quả đã đúng như dự tính của ông. Còn sau này, những lời lẽ tranh công đổ lỗ của Trung Quốc là chuyện thường tìnhcủa họ.
Còn Tướng Giáp xác nhận trong hồi ký: Kế hoạch mở màn chiến dịch biên giới 1950 đã thay đổi vào phút chót. Ông không nói rõ tác nhân nào đã dẫn tới sự thay đổi này, ông không ghi nhận “công đầu” này là của Đặng Văn Việt…
( Còn nữa)
Rút từ Biên khảo gần 1000 trang, nặng 1,3 kg:" VỊ XUYÊN & THẾ SỰ VIỆT-TRUNG"
Tác giả: FBKER PHẠM VIẾT ĐÀO
Bạn đọc có nhu cầu chia sẻ xin liên hệ trực tiếp với tác giả qua email: Hoanghtham9@gmail.com; ĐT: 0382598746
Tác giả: FBKER PHẠM VIẾT ĐÀO
Bạn đọc có nhu cầu chia sẻ xin liên hệ trực tiếp với tác giả qua email: Hoanghtham9@gmail.com; ĐT: 0382598746
Ảnh Cụ Đặng Văn Việt do Phạm Viết Đào chụp





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét