Thứ Ba, 19 tháng 5, 2020

CÓ MỘT NẾP NHÀ RẤT KHÓ HỌC THEO
Thưa các quý vị trên Phây bục!
Phường nơi tôi ở rộng chừng khoảng 1 km2 mà có tới hơn 30 ngàn người sinh sống. Người chồng lên người và cứ chen chúc như bọn cá sống tại suối thần trong Cẩm Thủy Thanh Hóa vậy.
Người tứ xứ các nơi đổ về, ngoại quốc có, các tỉnh trong nước hầu như có cả. Hầu hết số người trên là cư ngụ lâu dài, còn lại cư trú có thời hạn. Người từ mọi miền đến nên mang theo nhiều nét riêng của từng vùng miền. Hôm nay tôi xin kể về nếp sinh hoạt của một cặp vợ chồng già mà tôi cho là khá đặc biệt. Có người cho là nếp sinh hoạt cực hay. Có người thì cho là dở. Tôi ở gần biết cả nhưng không biết là dở hay hay. Mà cho là hay thì cũng khó mà học, mà theo được. Nói thế là để thấy mình đã xơ cứng mất rồi, thấy hay mà không học được.
Chuyện là như thế này:
Cụ là bộ đội nghỉ hưu. năm nay cụ đã trên 80 tuổi nhưng người còn tráng kiện và khỏe khoắn. Cụ có cái đầu bạc trắng phau như bông nõn, tịnh không pha 1 sợi tóc đen hay nâu nào. Cái đầu bạc trắng càng làm cho da mặt cụ hồng hào và đẹp lão. Bà thuộc loại lùn, mập, khỏe nhưng người xấu và có tính dở hơi. Hai cụ ở với nhau trong một căn hộ liền kề 8-9 chục m2 mặt sàn với 3 tầng 1 tum. Cách đó vài trăm m là căn biệt thự to đùng của cậu cả. Còn cậu hai và vợ con có công ty và định cư ở bên Nga, may ra một hai năm mới về thăm bố mẹ một lần.
Buổi sáng sớm hàng ngày, hai cụ dậy tập thể dục. Cụ bà theo hội các bà tập thể dục dưỡng sinh, mua kiếm, múa quạt đủ các bài kéo dài hàng tiếng đồng hồ. Cụ ông thì thể dục tự do với các bài từ hồi còn bộ đội... Sau đó cụ ông tiến hành đi chợ rồi về ăn sáng.
Bữa sáng của cụ ông thường xuyên là một bát cơm nguội chan nước mắm hoặc một bát cơm rang tại nhà. Không phải cụ không có tiền để ra phố ăn phở hoặc những thứ sang trọng đắt tiền. Tiền của cụ tích lũy cả đời cũng khá. Tiền con lớn con bé, rồi các cháu cho cũng thường xuyên, nhiều khi cụ cũng chả nhận. Cụ không đi ăn sáng ngoài phố vì cụ thấy ăn hàng quán thời buổi này rất không an toàn. Cụ bảo nước phở các loại nó toàn cho hóa chất của Trung Quốc vào để ninh xương mau nhừ, nguy hiểm lắm. Ăn các loại hàng quán ngoài phố sinh bệnh lúc nào chữa sao kịp.
Hàng sáng, sau khi tập thể dục xong cụ ông bắt đầu đi mua thực phẩm cho 2 bữa ăn chính hàng ngày và mua đồ ăn sáng cho vợ. Bà dứt khoát không ăn cơm nguội cùng chồng và bắt chồng phải đi mua món ăn sáng cho mình. Hôm nào mua món gì do bà chỉ định. Có hôm bà bảo ông mua xôi. Mua về bà lại bảo không ăn xôi nữa mà thèm ăn trứng vịt lộn. Bà yêu cầu cụ đi mua ngay cho bà 2 quả trứng vịt lộn loại không già, không non. Cụ biết giá rồi nên mang vừa đủ số tiền để mua 2 quả trứng, nhưng một nửa số tiền đó là những tờ năm trăm đồng. Cụ tính dần dần tống khứ hết cái số tiền 500 đ này đi, nhưng con bé bán trứng vịt lộn dứt khoát không nhận những tờ 500 đ. Thế là cụ chỉ mua được 1 quả trứng vịt lộn về nhà. Cụ ông mang trứng về, cụ bà thấy vậy tức quá mắng ông keo kiệt, tiếc bà 1 quả trứng vịt không mua cho đủ. Cụ ông thanh minh thế nào cũng không nghe và bà dỗi không thèm ăn nữa. Quả trứng để lăn lóc đến tận chiều, cụ ông đành ăn vậy kẻo vất đi thì phí quá.
Sau ăn sáng là hai ông bà đi chơi cầu lông trong câu lạc bộ cầu lông của tổ dân phố. Chơi đến 10 giờ thì cụ ông về nấu cơm, giặt giũ, phơi phóng quần áo... còn bà thì chơi tiếp. Bà chơi món này dẻo lắm, chơi liền hàng tiếng đồng hồ bà chưa muốn nhường cho người khác nên nhiều lúc sịnh cự nự cãi nhau. Khi buộc phải dừng cho người khác chơi, bà sấn vào góc nhà có tốp các ông đang sát phạt nhau cờ tướng. Bà cũng họ hét chỉ trỏ rằng ông này phải đi con này, ông kia phải đi con kia...mặc dù các ông chẳng bao giờ nghe bà vì bà mới chơi cờ nhưng chưa sạch nước cản. Cứ thế bà đợi đến 11 giờ hoặc 11 giờ 30 thì về ăn cơm đã được cụ ông chuẩn bị tươm tất.
Sau nghỉ trưa, 2 giờ chiều hai cụ lại tiếp tục đi chơi cầu lông. Chơi đến 4 giờ chiều thì cụ ông về đón cháu ở trường học giúp vợ chồng cậu con trai. Đón cháu về, ông lại tiếp tục cơm nước và lo các việc vặt trong nhà. Bà chơi tiếp đến 5 rưỡi sáu giờ chiều thì về nghỉ ngơi, tắm giặt rồi 2 ông bà cùng ăn cơm tối.
Lịch trình của ông bà cứ thế đều đều diễn ra. Ông vui vẻ làm mọi việc nội trợ tôi kể trên với niềm hứng khởi và tự hào. Quả thật tôi ít thấy có một người đàn ông già chăm ngoan như thế. Tôi nghĩ với vợ, mình thật đoảng. Tôi ít khi giúp vợ những việc nội trợ trong nhà. Có lần vào FB, thấy ảnh ngoại trưởng Mỹ đương nhiệm đang làm bếp, bên cạnh là bà vợ ngồi chơi. Liệu mình có là một thằng đàn ông tồi quá không?
HN 19.5.20 -NBD

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét