ĐI LÀM CON PHẬT BÁN CHUYÊN
Bà năm nay ngoài 70 tuổi, người cao gầy đét như con cá mắm. Trước đây bà từng là công nhân của nhà nước. Những năm 90 của thế kỷ trước là một giai đoạn rất khó khăn, nhiều nhà máy xí nghiệp thiếu việc làm trầm trọng. Nhà máy của bà cũng vậy. Bà nằm trong diện dôi dư phải nghỉ việc. Trước khi nghỉ việc hưởng chế độ "1 cục", bà và 1 số lao động khác được nằm trong đội quân "xuất khẩu lao động" sang Liên Xô. Chương trình đi có 2 năm, nhưng rồi lại được kéo thêm 2 năm nữa. Bốn năm ở Liên Xô bà tích cực làm ăn, mua trong bán ngoài, cũng tích cóp được một ít lưng vốn, vài lần đóng thùng hàng gửi về nhà. Bà gửi thư về dặn ông: hàng của bà gửi về ông không được động vào để bà về, bà còn buôn bán tiếp mới thu lời tối đa. Ông không giả nhời bà. Ông nghĩ bụng, ông chẳng thèm, lương của ông ở nhà thừa sức nuôi ông và các con.
Rồi 4 năm đi xuất khẩu cũng qua nhanh. Bà về nước và nhận chế độ nghỉ thôi việc. Có một cục tiền ở trong nước và nước ngoài về, bà chạy vạy mua mấy m2 để đặt 1 sạp hàng ở chợ Cầu Giấy. Bà bán các hàng hóa tích được từ Liên Xô. Bà mua lại hàng của số cùng đi lao động với bà và cả những người khác đang ở bên ấy đánh về. Rồi bà mở rộng ra đánh hàng của lao động xuất khẩu ở các nước khác nữa. Bà làm ăn liên tục, rối rít đêm ngày, tiền vào đều đều cứ thế kéo dài đến 15 năm. Rồi bỗng nhiên bà bán sạp hàng và nghỉ hẳn. Không rõ bà kiếm được nhiều tiền quá rồi nên nghỉ cho khỏe hay hồi ở bên Liên Xô bà tự gây tội lỗi cho mình khi phải ở nơi đất khách quê người hay về nước bà tích cực mua gian bán lận mà người ta thấy bà nhập vào hội các bà mang đồng phục xanh trứng sáo, xin làm con phật bán chuyên. Ngày nào bà cũng đi, đi hết chùa này đến chùa khác cả gần lẫn xa. Bà bỏ mặc ông, một ông già 80 tuổi người thấp bé lại còn gù lưng, đi đứng thì chậm chạp phải lò dò từng bước. Sáng sáng, ông lò dò vất vả hôm thì đi mua nắm xôi, hôm thì ăn bát bún. Cả đi cả về cả ăn mất cả tiếng đồng hồ. Trưa ông lại lọ mọ ra quán, hoặc nấu nướng ăn qua quýt cho xong bữa. Chiều tối, nhiều hôm bà đi chùa xa, không về ông lại diễn ra cảnh lọ mọ như trên. Vợ chồng thằng con giai và cháu ở cùng nhà với ông nhưng chúng nó ăn riêng. Chúng tuyệt nhiên không can thiệp vào việc ăn uống sinh hoạt của bố. Chúng tuyệt đối tôn trọng quyền của bố nó, kể cả những lúc bố nó ốm mệt không muốn và không ăn uống gì. Rồi cả việc bố nó hàng tháng phải đóng tiền điện nước cho cả nhà (vì chỉ có 1 công tơ nước và 1 công tơ điện) mà tên người sử dụng 2 cái công tơ nước lại đứng tên bố nó. Vì thế mà vợ chồng nó rất tôn trọng việc bố nó trả tiền điện nước hết năm này sang năm khác, chúng tuyệt nhiên không can thiệp vào cái quyền thiêng liêng này của bố nó.
Mấy tháng vừa rồi cả nước bị covid 19. Chốn chùa chiền linh thiêng và thanh tịnh thế nhưng các con phật cũng không được bén mảng đến. Bà nhớ Phật tổ quá, bà liền lập điện thờ cúng Phật trên tầng tư ngôi nhà ông bà đang ở. Bà hầu như ở biệt trên điện thờ suốt đêm ngày gõ mõ tụng kinh. Bà ăn rất ít và lại ăn chay trường. Bà kinh cá thịt và các loại thực phẩm có nguồn gốc động vật nên không bao giờ động vào. Cứ đến giữa buổi, bà dừng gõ mõ 1 chút xuống cắm cho ông nồi cơm để ông dư sức ăn cả ngày. Ông thích dùng món gì thì tự đi chợ mua và nấu nướng lấy và chủ động mà ăn. Bà không bao giờ can thiệp vào cái việc ăn uống của ông cả. Nhiều hôm dù bà đã nấu cơm rồi, ông vẫn lò dò ra quán làm cốc bia với một hai món nhắm cho xong bữa rồi lại lò dò ra về. Ông bảo tớ lương tạ đái, tội đếch gì phải tự bóp hầu bóp cổ.
Tuổi già, nhiều đêm ông không ngủ được cứ một lúc trở mình bên này, một lúc lại trở mình bên kia. Càng thức ông lại càng nghe rõ tiếng mõ của bà từ tầng tư vọng xuống. Ông thực sự không hiểu tại sao bà ấy lại mê gõ mõ đến vậy. Ông cứ miên man suy nghĩ và có lúc cho rằng với niềm đam mê gõ mõ như thế, với việc tích cực cúng tiến các chùa như bà thì dù bà chỉ là con Phật bán chuyên, có khi được Phật đại từ đại bi chiếu cố cho bà lên Niết Bàn từ khi còn chưa chết.
21520-NBD
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét