Thứ Tư, 27 tháng 5, 2020

CÓ MỘT TAY NGHỆ SĨ NHÂN DÂN
Khu tôi ở có nhiều nghệ sĩ lắm. Chỉ một khu vực nhỏ thôi có cơ man nào là nghệ sĩ của các loại hình nghệ thuật như tuồng, chèo, kịch, hát, múa… nghệ sĩ hài, nghệ sĩ xiếc, nghệ sĩ điện ảnh, nhạc sĩ, các nhạc công…Trong số các nghệ sĩ, có nhiều người là nghệ sĩ ưu tú, một số là nghệ sĩ nhân dân. Nhiều trong số này sinh sống hàng ngày ở đây. Một số nghệ sĩ nhân dân một thời rất nổi tiếng bằng những chất giọng hát đặc biệt và còn lưu lại mãi với thời gian như NSND Lê Dung, NSND Tường Vy, NSND Doãn Tần, NSND Thu Hiền…Những nghệ sĩ này được nhiều người yêu mến cả lúc họ đang còn làm việc cho đến khi về nghỉ giữa đời thường. Nhưng cũng có những NSND mà đời thường chẳng biết là ai. Hôm nay tôi muốn kể mấy nét về cái tay NSND này một chút.
Trong giới nghệ sĩ có người nổi tiếng bằng giọng hát giời cho, có người nổi tiếng bởi múa may quay cuồng, có người nổi tiếng bằng đôi tay chơi nhạc cụ. Cái tay nghệ sĩ này một thời chơi nhạc cụ nên mời gọi là “tay”. Tay nghệ sĩ này có vẻ bí hiểm và có những nét rất khác người. Nhà tôi ở sát nhà tay này mà tôi chẳng biết gì về hắn ta cả. Tôi vốn có ý thích tìm hiểu đến từng chân tơ kẽ tóc của các ông bà anh chị em thuộc giống người khi thấy có những nét không bình thường. Nhưng với tay này, dù nhà sát nách nhau nhưng hiểu biết về hắn cực ít. Nghe đâu hắn là NSND vì gẩy được một loại đàn khó của xứ Việt. Tôi cũng cố để ý nhưng chưa bao giờ được thấy hắn chơi đàn ở nhà hát, ở trên các kênh ti vi. Ở nhà hắn cũng luôn im bặt, cửa đóng then cài, tịnh không bao giờ có một tiếng đàn nào lọt ra cả. Điều này khác hẳn với các nghệ sĩ khác, đi qua cửa nhà nhiều nghệ sĩ người ta nghe thấy tiếng đàn, tiếng hát du dương đẹp đẽ phát ra một cách quyến rũ…
Tay NSND này nghỉ hưu đã được 6-7 năm. Dù nghỉ hưu hắn vẫn biệt lập với mọi người nơi hắn sống. Người ta chỉ thấy các buổi sáng sớm hắn đội 1 cái mũ phớt, kéo lệch cái mũ xuống che bớt một phần ba khuôn mặt. Hắn bận cái quần Tây lửng có rất nhiều túi nổi cả ở phía sau đít và mặt của hai bên đùi. Vì là quần Tây lửng nên để lộ hai ống chân hắn khẳng khiu như hai ống sậy di động. Tôi không hiểu vì sao hắn là nghệ sĩ mà lại cố tình phô diễn hai cái ống chân như thế. Hắn dắt một con chó Nhật có lông màu trắng cỡ 1 kg ra giải phân cách giữa phố to (Có nhiều cây cảnh trồng trên đó) để cho con chó đi ỉa. Sau khi con chó ỉa xong thì hắn lại dắt về và chui tọt vào nhà và hầu như cả ngày hắn không ló mặt ra nữa. Mỗi sáng khi hắn dắt chó đi ỉa, hắn nhất quyết phải chọn đoạn đường từ cửa nhà hắn bước ra phải không có bóng dáng đàn bà, con gái. Nếu hắn chuẩn bị bước ra cửa mà thấy đàn bà con gái đi qua là hắn rụt lại không đi nữa. Có một bà cũng sát cạnh nhà hắn, bà này sáng nào cũng mang chổi ra quét trước cửa nhà làm hắn không dắt chó đi ỉa được. Nhiều lần mắc kẹt vậy nên hắn phải điều đình với bà: Khi thấy hắn dắt chó đi ỉa thì bà tạm dừng quét cửa và lui vào trong nhà bà, để hắn đi qua. Biết cái tính đặc hữu giời phú riêng cho hắn nên bà này cũng chấp nhận để giữ gìn nghĩa phố, tình ngõ ở cái nơi đất chật người quá đông đúc này. Bà hàng xóm tuy nhường nhịn nhưng vẫn cứ thắc mắc hoài, không hiểu sao hắn phải làm thế. Nếu gặp đàn bà con gái thì chó của hắn ra đường không ỉa được mà phải về ỉa vào nhà hắn hay sao?
Ở ngõ phố đông đúc nhưng hắn không quan hệ giao tiếp với ai bao giờ. Các sinh hoạt ở nơi cư trú hắn giao cho vợ đảm nhiệm. Hắn suốt ngày ru rú trong nhà. Nhưng ở trong nhà hắn, hắn cũng quy định: Tầng tư là tầng riêng của hắn. Vợ con cấm được bén mảng đến. Những trao đổi cần thiết giữa hắn với vợ con tất cả qua điện thoại di động. Hàng ngày hắn chỉ đạo vợ mua đồ ăn sáng cho hắn và nấu các món thức ăn của hai bữa trưa chiều cũng qua điện thoại. Mọi chỉ lệnh của hắn là quân lệnh như sơn, vợ hắn không có quyền tham gia, còn cãi lại thì chị vợ không dám nghĩ đến dù trong lòng rất ấm ức. Nhưng cái sự ấm ức của chị vợ ngày càng tích lại càng nhiều, chị không chịu nổi đành phải trút bầu tâm sự với mấy chị bạn hàng xóm. Mấy chị bạn hàng xóm cũng thấy hắn vô lý và quá gia trưởng, độc đoán nên tham gia với chị: Thấy đúng phải cãi, phải vùng lên đấu tranh chứ sao phải nhịn nhục sống khổ mãi thế. Chị thấy bạn bè nói có lý. Chị như được tiếp thêm sức mạnh. Gần đây chị cãi hắn khi hắn ra những chỉ lệnh oái oăm vô lý. Thấy chị cãi hắn ngạc nhiên và gầm lên, nhưng chị không sợ nữa, chị vẫn cãi. Bây giờ mỗi lần chị cãi là hắn tức mình bỏ về quê một thời gian. Về quê hắn được thoải mái sai khiến đám cháu làm theo các chỉ lệnh của hắn. Khi hắn cạn tiền để ra các chỉ lệnh, thì hắn lại khăn gói, lò dò trở lại nhà.
Hà Nội Ngày 28.5.2020 – Nguyễn Bình Đà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét