Những ngài cỡ Mác Lê Mao...
Thành gà đẻ trứng cho bao nhiêu chuồng
NBD
Thành gà đẻ trứng cho bao nhiêu chuồng
NBD
Sương Nguyệt Minh
Thơ của các Thi vương, Thi bá đây ạ!
Đọc để biết chúng ta đã từng sống bằng niềm tin chân thành nồng nhiệt của một thời như thế, chứ chẳng riêng gì các hoàng đế thi ca. Rất có thể bây giờ vẫn có người sống như thế bằng tiếng vọng của thời gian?
Chỉ có các vĩ nhân, những người khổng lồ, các đại văn hào, đại thi hào có phẩm chất dự báo và phát hiện mới đi trước thời gian, vượt qua thời đại mình đang sống. Còn tất cả cũng chỉ đều bình thường, thậm chí tầm thường như nhau mà thôi?
Chỉ có các vĩ nhân, những người khổng lồ, các đại văn hào, đại thi hào có phẩm chất dự báo và phát hiện mới đi trước thời gian, vượt qua thời đại mình đang sống. Còn tất cả cũng chỉ đều bình thường, thậm chí tầm thường như nhau mà thôi?
Thơ Xuân Diệu khóc Chu Ân Lai:
“Tiễn đồng chí Chu Ân Lai lên máy bay
Sống mũi cay cay như ăn rau cải
Nước mắt tự nhiên cứ rơi xuống mãi...”
(Giọt nước mắt ta – đăng báo năm 1958, nhân dịp Thủ tướng Trung Quốc sang thăm Việt Nam).
“Tiễn đồng chí Chu Ân Lai lên máy bay
Sống mũi cay cay như ăn rau cải
Nước mắt tự nhiên cứ rơi xuống mãi...”
(Giọt nước mắt ta – đăng báo năm 1958, nhân dịp Thủ tướng Trung Quốc sang thăm Việt Nam).
* Còn đây là thơ Hoàng Cầm khóc Stalin nhan đề "Stalin bất diệt" viết ngày 8 tháng 03 năm 1953:
"Tôi tự hỏi: Phải chăng Người đã chết?
Không! Stalin! Người thầy bất diệt
Của cách mạng nhân dân
Người không chết bao giờ
Dù hôm nay tôi treo ảnh kính thờ
Dù hôm nay tin buồn lan rộng mãi
Không! Stalin người thợ xây tài giỏi
Đắp thành trì cho giai cấp cần lao
Người còn đây trời vẫn chói vì sao
Người không chết! Người cha yêu hiền hậu"...
"Tôi tự hỏi: Phải chăng Người đã chết?
Không! Stalin! Người thầy bất diệt
Của cách mạng nhân dân
Người không chết bao giờ
Dù hôm nay tôi treo ảnh kính thờ
Dù hôm nay tin buồn lan rộng mãi
Không! Stalin người thợ xây tài giỏi
Đắp thành trì cho giai cấp cần lao
Người còn đây trời vẫn chói vì sao
Người không chết! Người cha yêu hiền hậu"...
* Và thơ Tố Hữu khóc Stalin viết tháng 5, năm 1953:
"Stalin! Stalin!
Yêu biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!
...
Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi!
Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương Ông thương mười".
"Stalin! Stalin!
Yêu biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!
...
Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi!
Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương Ông thương mười".



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét