VĂN HÓA QUÉT …
Khu tôi ở có cái ngõ hình móng ngựa. Từ đầu ngõ đến cuối ngõ chừng 500 m. Tuy là ngõ nhưng 2 ô tô con đi ngược chiều nhau thoải mái. Ngõ tuy không hẹp nhưng cũng khá lởm khởm. Đoạn ngõ đi qua mấy nhà chung cư thì có vỉa hè rộng đến chục mét. Đoạn khác có vỉa hè rộng cỡ 1 m, đoạn có vỉa hè rộng 50 cm. Nhiều đoạn chả có tí vỉa hè nào, 1 chân bước trong nhà, 1 chân đã ra đến ngõ.
Dân ngõ tôi ở trước đây 100% là bộ đội. Năm tháng trôi đi mang lại những đổi thay. Nay dân trong ngõ đã xen màu “xôi đỗ”. Người của nhiều vùng miền đổ về sống ở đây mang theo những nét văn hóa của vùng miền và của giới nghề nghiệp. Có một gia đình, mọi thành viên trong gia đình đều hoạt động trong giới nghệ thuật. Không biết gia đình này có quét nhà bao giờ không thì tôi không rõ lắm nhưng trước nhà có cái vỉa hè rộng thì rất hiếm khi được nhà này quét. Trên vỉa hè, người ta trông hàng cây sấu. Vào mùa lá sấu rụng, khi lá sấu rơi dầy, gió đưa vào tận của nhà, thi thoảng mới thấy nhà này quét khoảng vỉa hè trước của nhà mình. Chủ nhà là 1 ông nghệ sĩ có tiếng một thời nay đã 76 tuổi có lấy chổi ra khua vài cái. Nhưng ông này khua tài lắm. Ông quét lá và rác rưởi trước nhà ông sang khoảng vỉa hè trước cửa 2 nhà ở bên cạnh. Ông quét kiểu ấy, nên chỉ 1 loáng là xong và ông vui vẻ cất chổi vào nhà.
Trước cửa nhà tôi, có một nhà cho một công ty tư nhân thuê làm văn phòng. Văn phòng này bước 1 chân là ra ngõ. Ngõ là ngõ chung, nhân viên văn phòng là người làm thuê tứ chiếng tìm đến. sáng đến làm, chiều về nên mọi nhân viên ở đấy thấy mình chả có nghĩa vụ quét ngõ trước nhà. Ngõ bẩn nhưng là bẩn chung, ai đi qua thì hưởng một tý.
Có hai ông đại tá đã về hưu cũng ở ngõ này, nhà hai ông cách nhau vài chục mét. Một ông đã ngót nghét 80 tuổi từng đánh Đông dẹp Bắc, đoạn cuối đời công tác được điều chuyển về cục Tuyên Huấn . Ông thứ hai năm nay cũng 73-74 tuổi rồi. Ông từng được phong là anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Cuối đời công tác cũng được chuyển về cục Tuyên Huấn trước khi nghỉ hưu. Cục Tuyên Huấn ngày nay được đổi tên là Cục Văn hóa tư tưởng thuộc TCCT. Dù đổi tên thì chức năng nhiệm vụ chính của cục này vẫn là quản lý tư tưởng, tuyên truyền giáo dục dậy dỗ quân nhân. Đương nhiên hai ông này từng là quân nhân cao cấp và tất nhiên họ đã và đang là hai ông đảng viên sịn. Hai ông này có tính ưa sạch sẽ. Dù là ngõ chung nhưng đoạn ngõ qua cửa nhà mình bẩn thì các ông không chịu được. Sáng nào các ông cũng quét ngõ. Do các ông tuổi cao nên ngủ ít. 3-4 giờ sáng các ông đã không ngủ được. Các ông dậy đi bộ một chập rồi về quét đoạn ngõ trước cửa nhà mình. Các ông quét từ lúc trời vẫn còn tối, hầu như chưa có mấy người dậy. Không biết là các ông học ông nghệ sĩ nọ hay ông nghệ sĩ học 2 ông này mà 3 ông đều có kiểu quét hè, quét ngõ như nhau. Tức là các ông quét và hất rác sang đoạn ngõ thuộc hai nhà bên cạnh. Cái mặt tiền của nhà các ông bám theo ngõ chung cũng chỉ có 4-5 m nên các ông quét nhanh lắm. Chỉ 1 loáng, trước cửa nhà các ông đã sạch bong. Các ông hỷ hả thực hiện xong 1 chiến tích trong ngày và lủi vào nhà rất lẹ để cất cái chổi, 1 công cụ rất quan trọng của các ông ở giai đoạn thập thò miệng lỗ.
Nhiều lần tận mắt chứng kiến những cảnh trên, tôi thực sự rất buồn. Những người từng một thời nổi tiếng, từng có những công lao, từng được nhiều người biết đến và ngưỡng mộ, nay về với đời thường sao họ lại có thể làm như vậy? Chẳng hóa ra cái “truyền thống” chỉ biết mình, không có tính cộng đồng đã ngấm vào máu thịt của người Việt từ đời này sang đời khác không thể đổi thay?
Bên cạnh hành vi của 3 ông già trên lại xen vào việc làm của một bà già cũng đáng để nói. Bà già này mới gần 70, trước nghỉ hưu bà chỉ là một công nhân của một nhà máy. Bà chẳng được là đảng viên để mà nhạt, chẳng phải là quân nhân để mà phai. Nhà bà cũng ở trong ngõ này. Bà cũng chăm quét hè quét ngõ lắm. Nhưng bà quyết không học theo gương quét hè và ngõ của 3 ông kia. Bà quét một khoảng hè rộng trước nhà, rồi bà quét xuống ngõ. Bà thu dọn cả phần lá, rác mà ông nghệ sĩ bên cạnh hắt sang. Bà thu dọn thành đống rồi cho rác vào bao. Mỗi sáng bà quét và thu được 1 – 2 bao rác to, bà khuân bao rác đi vài trăm mét để đúng nơi các chị vệ sinh môi trường hướng dẫn, để mỗi chiều các chị đến thu gom đưa đi theo nhiệm vụ thường nhật của các chị.
Sự việc cứ diễn ra đều đặn hết ngày nọ sang ngày kia và trở thành một nét văn hóa quét nhà, quét hè, quét ngõ ở cái ngõ hình móng ngựa nơi tôi ở. Và cái ngõ này cũng được gắn biển “NGÕ VĂN HÓA” hẳn hoi. Tôi bỗng đột xuất lấy làm hãnh diện vì mình ở tận đẩu tận đâu, đến cuối đời lại được về sống ở cái ngõ lởm khởm nhưng được gắn biển này.
HN 27.6.20 - NBD
Dân ngõ tôi ở trước đây 100% là bộ đội. Năm tháng trôi đi mang lại những đổi thay. Nay dân trong ngõ đã xen màu “xôi đỗ”. Người của nhiều vùng miền đổ về sống ở đây mang theo những nét văn hóa của vùng miền và của giới nghề nghiệp. Có một gia đình, mọi thành viên trong gia đình đều hoạt động trong giới nghệ thuật. Không biết gia đình này có quét nhà bao giờ không thì tôi không rõ lắm nhưng trước nhà có cái vỉa hè rộng thì rất hiếm khi được nhà này quét. Trên vỉa hè, người ta trông hàng cây sấu. Vào mùa lá sấu rụng, khi lá sấu rơi dầy, gió đưa vào tận của nhà, thi thoảng mới thấy nhà này quét khoảng vỉa hè trước của nhà mình. Chủ nhà là 1 ông nghệ sĩ có tiếng một thời nay đã 76 tuổi có lấy chổi ra khua vài cái. Nhưng ông này khua tài lắm. Ông quét lá và rác rưởi trước nhà ông sang khoảng vỉa hè trước cửa 2 nhà ở bên cạnh. Ông quét kiểu ấy, nên chỉ 1 loáng là xong và ông vui vẻ cất chổi vào nhà.
Trước cửa nhà tôi, có một nhà cho một công ty tư nhân thuê làm văn phòng. Văn phòng này bước 1 chân là ra ngõ. Ngõ là ngõ chung, nhân viên văn phòng là người làm thuê tứ chiếng tìm đến. sáng đến làm, chiều về nên mọi nhân viên ở đấy thấy mình chả có nghĩa vụ quét ngõ trước nhà. Ngõ bẩn nhưng là bẩn chung, ai đi qua thì hưởng một tý.
Có hai ông đại tá đã về hưu cũng ở ngõ này, nhà hai ông cách nhau vài chục mét. Một ông đã ngót nghét 80 tuổi từng đánh Đông dẹp Bắc, đoạn cuối đời công tác được điều chuyển về cục Tuyên Huấn . Ông thứ hai năm nay cũng 73-74 tuổi rồi. Ông từng được phong là anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Cuối đời công tác cũng được chuyển về cục Tuyên Huấn trước khi nghỉ hưu. Cục Tuyên Huấn ngày nay được đổi tên là Cục Văn hóa tư tưởng thuộc TCCT. Dù đổi tên thì chức năng nhiệm vụ chính của cục này vẫn là quản lý tư tưởng, tuyên truyền giáo dục dậy dỗ quân nhân. Đương nhiên hai ông này từng là quân nhân cao cấp và tất nhiên họ đã và đang là hai ông đảng viên sịn. Hai ông này có tính ưa sạch sẽ. Dù là ngõ chung nhưng đoạn ngõ qua cửa nhà mình bẩn thì các ông không chịu được. Sáng nào các ông cũng quét ngõ. Do các ông tuổi cao nên ngủ ít. 3-4 giờ sáng các ông đã không ngủ được. Các ông dậy đi bộ một chập rồi về quét đoạn ngõ trước cửa nhà mình. Các ông quét từ lúc trời vẫn còn tối, hầu như chưa có mấy người dậy. Không biết là các ông học ông nghệ sĩ nọ hay ông nghệ sĩ học 2 ông này mà 3 ông đều có kiểu quét hè, quét ngõ như nhau. Tức là các ông quét và hất rác sang đoạn ngõ thuộc hai nhà bên cạnh. Cái mặt tiền của nhà các ông bám theo ngõ chung cũng chỉ có 4-5 m nên các ông quét nhanh lắm. Chỉ 1 loáng, trước cửa nhà các ông đã sạch bong. Các ông hỷ hả thực hiện xong 1 chiến tích trong ngày và lủi vào nhà rất lẹ để cất cái chổi, 1 công cụ rất quan trọng của các ông ở giai đoạn thập thò miệng lỗ.
Nhiều lần tận mắt chứng kiến những cảnh trên, tôi thực sự rất buồn. Những người từng một thời nổi tiếng, từng có những công lao, từng được nhiều người biết đến và ngưỡng mộ, nay về với đời thường sao họ lại có thể làm như vậy? Chẳng hóa ra cái “truyền thống” chỉ biết mình, không có tính cộng đồng đã ngấm vào máu thịt của người Việt từ đời này sang đời khác không thể đổi thay?
Bên cạnh hành vi của 3 ông già trên lại xen vào việc làm của một bà già cũng đáng để nói. Bà già này mới gần 70, trước nghỉ hưu bà chỉ là một công nhân của một nhà máy. Bà chẳng được là đảng viên để mà nhạt, chẳng phải là quân nhân để mà phai. Nhà bà cũng ở trong ngõ này. Bà cũng chăm quét hè quét ngõ lắm. Nhưng bà quyết không học theo gương quét hè và ngõ của 3 ông kia. Bà quét một khoảng hè rộng trước nhà, rồi bà quét xuống ngõ. Bà thu dọn cả phần lá, rác mà ông nghệ sĩ bên cạnh hắt sang. Bà thu dọn thành đống rồi cho rác vào bao. Mỗi sáng bà quét và thu được 1 – 2 bao rác to, bà khuân bao rác đi vài trăm mét để đúng nơi các chị vệ sinh môi trường hướng dẫn, để mỗi chiều các chị đến thu gom đưa đi theo nhiệm vụ thường nhật của các chị.
Sự việc cứ diễn ra đều đặn hết ngày nọ sang ngày kia và trở thành một nét văn hóa quét nhà, quét hè, quét ngõ ở cái ngõ hình móng ngựa nơi tôi ở. Và cái ngõ này cũng được gắn biển “NGÕ VĂN HÓA” hẳn hoi. Tôi bỗng đột xuất lấy làm hãnh diện vì mình ở tận đẩu tận đâu, đến cuối đời lại được về sống ở cái ngõ lởm khởm nhưng được gắn biển này.
HN 27.6.20 - NBD

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét