Thứ Năm, 11 tháng 6, 2020

Chuyện thường ngày ở xứ Thiên đường
Minh Phu
THIÊU RỤI THÂN MÌNH
Mỗi ngày trên đất nước chúng ta có cả ngàn cái chết, nhưng ngày càng nhiều cái chết “vì công lý” bằng cách tự tử.
Sau ông Phước nhảy lầu tại trụ sở toà án sau khi tuyên phúc thẩm (Bình Phước), nay ông Ch lại tẩm xăng tự thiêu trong trụ sở Uỷ ban xã (Hà Nam) sau bản án sơ thẩm của toà.
Tôi cũng lại vẫn bị ám ảnh cả hai cha con lột truồng giữa phố để kêu cứu. Nó thảm thương và bi uất làm sao. Có người lựa chọn lột trần tất cả, cả sự nhục nhã ê chề để kêu cầu trong tuyệt vọng, có người uất ức mà lấy lửa thiêu cháy mình.
Và bên cạnh đó, các băng nhóm côn đồ cũng ngày càng lộng hành, mà tình trạng tham nhũng vẫn chẳng thuyên giảm vì nó được biến hoá với đủ các cách thức. Ngay trong đại dịch và nơi giáo dục chúng còn chẳng từ thủ đoạn nào để trục lợi.
Giữa sự sống và cái chết, cái nào cũng là một nỗi bi ai tột độ. Nó cho ta thấy thực tại xã hội đang ở vào tình trạng cùng cực thế nào.
Họ có thể không biết quá độ mất bao lâu và trải qua mấy chặng đường, nhưng từng ngày, người dân phải sống vạ vật bên lề đường để kêu cứu ở các trụ sở tiếp dân là đủ cho ta thấy mọi điều ta cần phải thấy rồi.
Người ta có thể chẳng cần phải tin hay bận tâm tới cái chưa thấy, nhưng sự thật bi thương hiển hiện trước mắt thì buộc người ta phải tin đó là những tồn tại không thể nào né tránh.
Ls Luân Lê.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét