Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2020

Khi người ta không muốn minh định và không cần chân lý.
Thái Hạo
CHỦ NGHĨA CẤU TRÚC VÀ VỤ ÁN HỒ DUY HẢI: MỘT KẾT LUẬN PHẢN KHOA HỌC
1. Chủ nghĩa cấu trúc là một phương pháp khoa học có giá trị và ảnh hưởng to lớn bậc nhất trong thế kỉ 20, bắt đầu từ ngành ngôn ngữ học, sau đó lan dần sang hầu hết các ngành thuộc khoa học xã hội và cả khoa học tự nhiên. Tính khoa học và giá trị to lớn mà cấu trúc luận mang lại cho tiến bộ của nhân loại là điều không cần phải bản cãi. Vụ án Hồ Duy Hải có thể được nhìn qua học thuyết này để thấy những sai lầm trầm trọng của nó.
Cơ sở quan trọng nhất để tòa giám đốc thẩm bác kháng nghị và y án tử hình Hồ Duy Hải là kết luận sau đây: “có những sai sót về tố tụng nhưng những sai sót đó không làm thay đổi bản chất vụ án”. Đây là một kết luận phản khoa học.
Chúng tôi sẽ phân tích để chỉ ra.
2. Bản chất / tính chất của một đối tượng (sự vật, sự việc…) từ đâu mà có? Chủ nghĩa cấu trúc nói cho ta biết rằng, từ cấu trúc mà có. Không muốn đi vào những khái niệm thuần túy chuyên môn có thể gây khó hiểu, xin nêu ví dụ để dễ hình dung: cùng được tạo nên chỉ từ nguyên tố cacbon nhưng than chì và kim cương có tính chất hoàn toàn khác nhau. Vì sao có sự khác nhau ấy? Do các phân tử cacbon được sắp đặt (cấu trúc) khác nhau nên dẫn tới sinh ra hai chất hoàn toàn khác nhau đó. Như vậy, rõ ràng là chính cấu trúc (hay “hình thức”) bên trong của đối tượng đã tạo nên tính chất cho đối tượng ấy.
Cấu trúc là gì? TÍNH CHẤT của mỗi ĐỐI TƯỢNG / khách thể được tạo nên bởi 2 yếu tố: các THÀNH TỐ và MỐI QUAN HỆ của các thành tố ấy.
3. Quay trở lại vụ án HDH, áp dụng các khái niệm (viết hoa như trên) của cấu trúc luận ta có các yếu tố tương đương như sau: đối tượng = vụ án; tính chất = có tội / không có tội; cấu trúc = các bằng chứng và sự logic tuyệt đối của các bằng chứng ấy.
Khi tòa khẳng định “có sai sót về tố tụng” (tang chứng, vật chứng, nhân chứng v.v.. đều không có hoặc không đảm bảo tính chân thực) rồi kết luận “không thay đổi bản chất vụ án” thì đó là một mệnh đề phản khoa học.
Khi đối tượng có 1 cấu trúc sai / khác thì không thể có / biết được “tính chất” thật sự của nó là gì. Và ta có thể khẳng định chắc chắn tuyệt đối rằng, khi chưa tìm / thấy được cấu trúc (các bằng chứng và mối quan hệ logic giữa chúng) của đối tượng thì đồng nghĩa với việc chưa thể biết BẢN CHẤT của nó là gì.
Một phiên tòa thực chất là tái hiện lại toàn bộ hành vi của đương sự để đi đến kết án là y có tội hay không có tội. Công việc ấy của tòa chính là tìm ra / dựng lại cấu trúc ban đầu của vụ án. Lưu ý, chỉ cần sai 1 chỉ tiết nhỏ cũng sẽ làm biến đổi tính chất của vụ án. Nó giống như việc khi anh di chuyển 1 quân cờ trên bàn cờ thì lập tức toàn bộ thế cờ sẽ “biến chất”, trong đó giá trị của tất cả các quân cờ còn lại cũng lập tức thay đổi. Điều ấy khẳng định rằng: khi chưa làm được cái công việc “tái cấu trúc” này thì nó đồng nghĩa với việc chưa tìm ra “tính chất vụ án” – tức CHƯA THỂ BIẾT bị cáo có phải là thủ phạm hay không.
=> Việc kết án HDH tội giết người khi chưa “cấu trúc lại” được mọi yếu tố trong lòng vụ án là một phán quyết võ đoán, duy ý chí; phi khoa học, chống lại chân lý khách quan.
4. Những phân tích trên đây dẫn tới một đòi hỏi quan trọng tiếp theo là: cần phải xóa bỏ cái câu “tuy có sai sót nhưng không làm thay đổi bản chất vụ án” ra khỏi tất cả các bộ luật. Khi nào còn giữ nó, khi ấy chân lý khoa học còn bị vi phạm trầm trọng; và sẽ luôn tiền ẩn nguy cơ oan sai trong ngành tư pháp, đồng thời nó sẽ luôn như một bóng ma đe dọa và gây bất an đến tất cả công dân Việt Nam.
-------------------------------------------------
P.S: Bài viết này không nhằm bảo vệ HDH, cũng không khẳng định HDH vô tội (việc bảo vệ HDH là việc của tòa án thông qua việc bảo vệ pháp luật) mà nhằm bảo vệ và thượng tôn pháp luật thông qua việc minh định một chân lý khoa học.
Việc HDH có tội hay không, tòa phải tiếp tục CHỨNG MINH, nhưng chừng nào còn chưa chứng minh được thì chừng đó HDH vẫn là người vô tội trước pháp luật.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét